Nhưng trên đường gặp rất nhiều nơi vắng vẻ, mùa này vừa qua khỏi vụ lúa, Nghi Châu vốn hẻo lánh, trên đường vốn không có lữ khách thương lái gì, cho nên vắng vẻ như vậy cũng là chuyện bình thường, không ai cảm thấy kì quái, tình cờ nhìn đến đội ngũ Điền gia thanh thế như vậy, cũng đều tránh đi xa, đi đường vòng.
- Chúng ta từ lúc bắt đầu đến nay đã trải qua sáu đời, có bốn tú tài, cũng chỉ có huynh là cử nhân như vậy. Không làm ăn buôn bán ở trong giáo phái, làm sao chống đỡ đọc sách, làm sao đi tặng lễ kết giao, không có giáo phải bên này, tài sản điền gia chúng ta còn giữ được hay sao? Sớm đã bị người nuốt. Huynh cho rằng huynh là một cử nhân đáng giá, nhưng sau khi đệ trúng cử, Nghi Châu bên này hiến tặng bao nhiêu, ruộng đất ở trong miệng nhà người ta, bằng vào cái gì mà ói ra cho chúng ta, còn không phải là do giáo phái xuất lực. Lão tổ tông an bài điều này là có đạo lí. Đại ca, huynh không cần hồ đồ, cũng không cần luôn nói điều này, khiến người bên dưới nghe được mà đau lòng. Câu trả lời của Điền Trúc rất không khách khí.
Hộ vệ ở hai bên huynh đệ bọn họ ra vẻ không nghe được gì, không phát ra tiếng động đi tới phía trước. Điền Long bên trong kiệu cũng trầm mặc chốc lát, sau đó thở dài nói.- Đệ luôn rú rú ở Nghi Châu bên này, không biết cục diện Sơn Đông. Đệ giơ ta bên hướng tây, đó là sờ râu cọp. Triệu Tiến lòng dạ khó lường, ngay cả quan quân cũng đánh bại, bình được đại loạn Văn Hương Giáo. Đệ giơ tay nhằm hướng bên đó, đây là muốn rước lấy đại họa.
- Sợ cái gì mà chúng ta lại không tạo phản, Triệu Tiến gã cũng không tạo phản. Nghi Châu chúng ta riêng một góc trời như vậy, tay của gã lại giơ không đến, vầy thì phải tỷ thí thủ đoạn của chính mình. Đại ca huynh yên tâm, đệ cũng không nghĩ chỉ gặm một mẩu thịt. Nhưng nhiều nơi như vậy gã cũng không được chiếm đi toàn bộ, nếu không ói ra chút đưa cho chúng ta, nếu mặc kệ không vứt ra một chút gì đó, chúng ta chỉ cần hút máu từng giọt máu, thì liền lợi một khối to. Gã là cọp, nhưng gã đập không chết muỗi. Chúng ta tiếp tục như vậy, gã nhất định sẽ phiền, đến lúc đó ngồi xuống đàm đạo là được.
Điền Trúc có an bài và kế hoạch của mình.
- Sự tình trên đời này, nào được như tâm nguyện của chúng ta. Điền Long buông tiếng thở dài, Điền Trúc trên mặt nét cười hiện lên, ngược lại giọng điệu không có gì thay đổi, chỉ ở nơi nào đó nói.- Đại ca, huynh là cử nhân, khung cảnh thái bình, giữa ban ngày ban mặt, ai dám đụng vào một cử nhân. Nhà chúng ta ở các phủ thành và tỉnh thành nhiều bằng hữu như vậy, hằng năm đều lui tới, gã cũng không dám lộn xộn.
Câu này nói được một nửa, lại nhìn thấy trên xe ngựa phía trước một gã phu dựa vào thùng xe ngủ gật chợt từ trên xe nhảy xuống, nằm sấp luôn trên mặt đất, ghé sát lỗ tai lên mặt đất. Cử động đột nhiên của gã không ai ngăn cản, ngược lại đều nhìn qua, lúc phu xe kia đứng dậy sắc mặt đã đại biến rồi, chạy nhanh tới phía Điền Trúc, đến trước mặt nói.- Gia chủ, đại đội kỵ binh, sẽ không ít hơn bảy trăm.
Điền Trúc ở trên ngựa chấn động, lập tức hỏi.- Ngươi không có nghe sai chứ?
Phu xe thanh âm vấp váp nói.- Mấy ngày hôm trước rơi xuống mấy trận mưa, mặt đất ẩm ướt, thanh âm truyền tới sẽ nhẹ, con số này chỉ biết nhiều chứ không ít. Hơn nữa cũng bởi vì mặt đất ẩm ướt, cho nên không có bụi đất hất lên, ban ngày cũng không hù dọa được chim thú, nhiều nhất nửa canh giờ, bọn họ sắp tới rồi.
Vừa mới nói xong, thớt ngựa trong đội ngũ Điền gia bắt đầu hí vang, rõ ràng có chút không đúng, người hiểu được tính tình gia súc đều biết rằng, thật là có đại đội nào đó đang tới, ngựa đã sớm cảm thấy. Mấy con chó đi theo đội ngũ đều sủa cuồng lên, tiếp theo hài nhi sợ quá khóc lên. Tiếng ngựa hí vang, chó sủa và tiếng bọn nhỏ khóc thét đan vào nhau, cục diện lập tức có chút nhốn nháo, hộ vệ và đội nhân mã đều bất an nhìn xung quanh.
- Làm sao thế.
- Đại ca trước hãy ở trong kiệu, đệ đi xử trí. Điền Trúc không chút khách khí đã cắt câu hỏi của Điền Long.
- Chỗ này cách Quản gia lầu không quá ba mươi dặm, ba con kênh phía sau cũng không quá hai mươi dặm, trái phải gần nhất đều là hai mươi dặm mới có đường lớn. Đáng chém ngàn đao, bọn chúng là tính kế mai phục chúng ta. Điền Trúc trên ngựa lầm bầm vài câu, sau đó nghiến răng nghiến lợi mà nói.
Nói xong mấy câu, Điền Trúc xoay người xuống ngựa, thẳng đến trước kiệu nói.
- Đại ca, để Đại Trụ hộ giá huynh cưỡi ngựa đi, không cần đi đường lớn, cũng không cần đi đường nhỏ. Huynh trước tiên hãy đến nhà chúng ta ở ngoài thành trốn, thế gió không hợp thì đi Giang Nam, nếu như sống được thì đi tỉnh thành sống. Đồ vật ở nơi đâu huynh đều biết, phải chờ tới mọi thứ bình ổn thì mới đi lấy. Mau đi.
Y thanh âm tàn khốc, Điền Long mặc áo dài bước ra kiệu lại có chút kinh hoàng, nhìn phía trước nói.- Chị dâu ngươi và cháu trai bên kia thì sao?
Điền Trúc liền cởi áo dài Điền Long, gần như là xách Điền Long lên ngựa, hấp tấp nói.
- Không cần bận tâm, đại ca huynh còn trẻ, còn lấy vợ sinh con. Về sau huynh chủ trì gia nghiệp, ngàn vạn lần đừng vứt bỏ sự nghiệp của giáo phái.
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, Điền Long ngược lại tràn đầy dũng khí, đỏ mắt trên ngựa nói.- Lão nhị, đệ nhìn thông, hiểu rõ hơn huynh, trên người lại có vũ nghệ, đệ bước đi còn vững chắc hơn huynh, huynh chẳng có hữu dụng gì.
- Không nên nói bậy, chỉ cần công danh cử nhân này của huynh còn đấy nhà chúng ta lại gầy dựng lên được. Đi mau, đừng nói nhảm.
Xem bộ dáng lúc này, Điền Trúc như huynh trưởng, Điền Long hét lớn thúc ngựa đi xa, một tên hán tử lặng lẽ cưỡi ngựa đi theo.
Đại đội ai cũng nhìn Điền Long cưỡi ngựa đi xa, mặc dù không biết vì sao, nhưng cục diện càng lúc càng loạn, mọi người đều là có chút tâm hoảng ý loạn, ngay cả bọn nữ nhân trong xe cũng khóc lên. Điền Trúc trở tay đem dao rút ra, lên ngựa rống lớn.- Ai nói lung tung, ai khóc thét nói bậy, ta một đao chém chết. Ai dám lâm trâm bỏ chạy, ta nhất định diệt cả nhà hắn, đều yên lặng hết cho ta.
Y hung tợn gầm rú, lập tức trấn áp được cục diện, ngay cả tiếng khóc đều nhỏ đi không ít, bọn nữ nhân đoán chừng là đang nín nhịn, bọn nhỏ đều bị bịt miệng lại.
- Ngươi đi châu thành bên kia báo nguy, nói rằng giữa đường gặp cướp, bao nhiêu ngân lượng ngươi cũng hứa đưa cho nha môn, chỉ cần bọn họ phái người đi cứu viện.
- Hai người các ngươi đi đường mới tới, chỉ nói gặp bọn giặc nhũng nhiễu chặn đường, bảo người thôn trại bên kia đi cứu viện, đi đường nhỏ, đừng để người chặn đường.
- Các ngươi đi phía trước, đi vòng qua, cũng là gặp được thôn trại liền vào hô viện binh, không cần bận tâm đến ngân lượng, bao nhiêu cũng đáp ứng. Phải nhanh.
Điền Trúc điểm liền tên mấy người, những người cưỡi ngựa đều hét lớn xông ra ngoài, sau khi an bài xong, Điền Trúc vung đao rống to.- Các vị huynh đệ, bọn cướp tới đây, chúng ta chỉ phải thủ nửa canh giờ, viện trợ xung quanh liền tới. Chúng ta thủ trên quan đạo nắm chắc được mười phần, chúng ta nhiều huynh đệ võ công cao cường như vậy, bọn chúng đánh không vào. Chỉ cần thủ được, mỗi người thưởng mười lượng bạc, chúng ta sau khi trở về liền vui sướng ba ngày.