Trước khi mọi người tản đi, Triệu Tiến lại dặn dò một câu.- Hiện giờ mấy hạng mục nông khẩn, mậu dịch đang chia tách ra, bên chỗ các đệ khẳng định đang loạn. Tuy nhiên nhất định phải theo dõi chặt chẽ, ngàn vạn lần đừng khiến cho những kẻ đó thừa cơ hội này sinh loạn. Sơn Đông bên đó chính là giáo huấn.
Mọi người cáo từ, Vương Triệu Tĩnh còn có thật nhiều triều báo còn phải chỉnh sửa, Lưu Dũng đi an bài sự tình nơi Sơn Đông. Chiếu theo khuôn phép chỉ có Cát Hương đi theo bên cạnh. Trần Thăng lúc sắp sửa ra cửa bỗng bị Triệu Tiến hô lại mở miệng nói.- Đại Thăng, huynh muốn bố trí đệ đi Sơn Đông, đệ đi trấn thủ cục diện nơi phủ Duyện Châu.
Trần Thăng sững sờ liếc mắt nhìn Cát Hương lại cười lắc đầu.- Bảo Đại Hương đi cũng tốt, đệ ấy không muốn đi chúng ta quản đã nhiều năm rồi.
Triệu Tiến bên này vừa đề nghị, Cát Hương cũng có chút nóng vội nghe thấy Trần Thăng nói như vậy cũng là ngượng ngùng ở nơi đó vò đầu nói.- Tiểu đệ bằng lòng nghe theo hai vị ca ca an bài, không có gì không muốn bị quản.
- Đại Hương vẫn phải quản một chút tốt hơn. Đệ ấy ở bên cạnh ta thì không lo lắng. Nếu có người đưa đệ ấy nữ nhân, lòng dạ đệ ấy sợ rằng không để ở trên việc chính. Triệu Tiến giống như đùa giỡn nói một câu, thân mình Cát Hương run rẩy, sắc mặt lập tức biến đổi, ở nơi đó không dám lên tiếng.
Trần Thăng liếc mắt nhìn Cát Hương một cái. Việc làm của Cát Hương ở cửa sông Thanh Giang, Lưu Dũng chỉ là báo tới chỗ Triệu Tiến, những người khác thì không biết. Trần Thăng cảm thấy kỳ quái lại không có hỏi tới. Ý của Triệu Tiến đã là xác định y phải đi rồi, Trần Thăng ngầm ngâm một chút liền mở miệng nói.- Ta đi không có gì, nhưng có hai chỗ khó xử. Một cái là đoán thứ nhất đi rồi, Từ Châu sẽ rỗng không. Thứ hai chính là một đoàn của đệ ở chỗ Tế Ninh thực lực quá nhỏ bé, ít người không trấn nhiếp được nơi phủ Duyện Châu lớn như thế. Còn lại chính là nếu như triều đình thật sự tấn công tới đây, binh mã Bắc Trực Lệ và Sơn Đông tăng thêm, một đoàn có chút vất vả khó nhọc.
- Mở rộng thay đổi biên chế lần này chính là vì điều đó, huynh đã an bài xong rồi. Triệu Tiên trả lời, Trần Thăng gật đầu lại là nói với Cát Hương.- Đệ ở bên cạnh đại ca cũng tốt. Đệ tính tình quá xốc nổi, không ó người trông chừng đệ, huynh cũng không yên lòng.
Nói xong câu này Trần Thăng rời khỏi trở về nơi dừng chân của mình, Cát Hương thì lại cúi đầu thật sau. Triệu Tiến gật đầu với Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm, hai người bọn họ biết ý đồng thời rời khỏi ở bên ngoài khép cửa lại. Triệu Tiến trở lại chỗ ngồi của mình thanh âm buồn bực nói.- Không cần sợ hãi nữa, huynh sẽ không chửi mắng đệ.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy Cát Hương ngược lại không có một chút thả lỏng thậm chí cảm thấy càng thêm kinh hồn táng đảm.- Đại ca, tiểu đệ sai rồi xin đại ca trách phạt.
- Huynh nhận được tin tức, nói là người tặng muội muội xinh đẹp kia cho đệ chăm lo rất chu đáo, đã đưa người tới thành Từ Châu. Nếu như bất tiện có khả năng còn sẽ mua nhà cửa ở nơi Hà Gia Trang này, tiện cho đệ bên này bất cứ lúc nào cũng đi gặp gỡ được. Đệ có được tin tức này hay chưa? Triệu Tiến mở miệng hỏi, trên mặt hắn cũng không có sắc mặt giận dữ gì, giọng điệu rất là bình tĩnh.
Cát Hương đứng ở nơi đó liếc mắt nhìn, lại càng kinh hồn khiếp vía, bất giác giọng nói cũng đang phát run.- Đại ca, tiểu đệ còn không biết bọn họ tới Từ Châu…
Nói một nửa, Cát Hương quỳ luôn trên mặt đất vẻ mặt cầu xin năn nỉ nói.- Xin đại ca trách phạt tiểu đệ, tiểu đệ lần này thật sai lầm rồi. Lão Khâu đưa nữ nhân kia không cầu xin tiểu đệ việc gì, chỉ nói muốn kết giao bằng hữu, tiểu đệ lúc đó mới nhất thời đầu óc mê muội. Tiểu đệ sau này cũng không chạm tới những nữ nhân đó nữa, cũng không lui tới với lão Khâu kia nữa. Tiểu đệ thật sự biết sai rồi.
- Đệ cho rằng là không cầu xin đệ sao? Ông ta đưa nữ nhân cho đệ, đưa nhà cửa cho đệ, tới lúc bảo đệ cho lợi, bảo đệ giúp một việc, đệ ngoảnh mặt làm ngơ được sao? Đệ nếu như thật hạ lòng dạ sắt đá không giúp nhưng nếu như ông ta uy hiếp đệ, nói đệ không giúp ông ta thì nói chuyện này với huynh bên này, đệ giết ông ta diệt khẩu chăng? Sau đó lại bị người khác nắm đằng chui chăng? Triệu Tiến thản nhiên nói mấy điều có khả năng xảy ra.
Cát Hương lẳng lặng lắng nghe, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống, lời của Triệu Tiến thật đúng như suy ngẫm của y nhưng vẫn luôn không muốn nghĩ tới, mỗi lần đụng chạm tới, tức thì cảm thấy vô cùng sợ hãi toàn thân đều là hàn ý lạnh căm căm, giật mình một cái mới kịp tỉnh táo. Cát Hương khẽ cắn môi tiến lên một bước dập đầu thật mạnh một cái giọng điệu tức tối nói.- Đại ca, tiểu đệ thật sự sai rồi. Đầu óc ngu muội thật không nghĩ tới những hậu quả này. Đệ từ nay về sau không tới lui với bọn chúng nữa, cũng xin đại ca trách phạt thật nặng tiểu đệ.
Triệu Tiến lắc đầu trầm giọng nói.- Chuyện này là sai lầm của huynh. Huynh lấy vợ sinh con, từng người trong các đệ chưa có vợ tuổi trẻ cương mãnh, chịu mê hoặc như vậy cũng khó tránh khỏi.
Hắn nói được nửa câu, Cát Hương bên đó vẻ mặt đau khổ lại là dập đầu, trong giọng nói đã mang theo tiếng nấc nghẹn.- Đại ca, huynh đừng nói như thế, tiểu đệ thật sự biết sai rồi. Huynh đánh mắng trách phạt đệ đều tốt cả. Tiểu đệ thật sự sai rồi.
Mặc cho ai cũng đều nhìn ra được, Cát Hương lúc này thật sự sợ hãi, thân thể cũng đang run nhè nhẹ. Triệu Tiến nhìn lướt qua, nhịn cười không được bật cười ra thành tiếng, hắn ngược lại nghĩ thông suốt được cử chỉ của Cát Hương. Bản thân hắn đối với Cát Hương từ trước giờ đều là mắng nhiếc thậm tệ, lần này phạm sai lầm không ngờ ngược lại bình tĩnh hòa ái. Đối với Cát Hương mà nói, cảm giác đầu tiên là bản thân mình bị xem thành người ngoài, thứ hai chính là cảm thấy sẽ có cơn giận lớn hơn nữa, cũng khó trách y hoảng hồn khiếp vía.
- Đứng dậy, ngồi trở lại xuống ghế nghe ta nói. Nhanh lên. Thúc giục cuối cùng của Triệu Tiến lập tức nghiêm khắc, Cát Hương vội vàng đứng lên ngồi xuống, vẻ mặt ngược lại bình thường.
- Đệ không phải là định ước với con gái của một Thiên hộ rồi sao? Mau chóng thành thân. Hai tỷ muội gì kia còn có tiểu quả phụ gian díu ở Hà Gia Trang kia, đều thu vào trong nhà nuôi. Sau đó nếu đệ lại ra bên ngoài gây ra chuyện phong lưu gì nữa, huynh liền một đao cắt đứt thứ đồ phía dưới kia của đệ. Đệ cũng không cần làm đội trưởng đội Thân Vệ gì nữa, có lẽ nên đi kinh thành dò la tin tức. Huynh nói những lời này, đệ có hiểu không? Câu nói sau cùng không phải hỏi mà là mệnh lệnh, Cát Hương theo đó nhảy dựng thẳng từ trên chỗ ngồi, lớn tiếng trả lời.- Tiểu đệ lãnh mệnh.
Triệu Tiến lắc đầu, giọng điệu lại chậm một chút.- Trên đời này không có yến hội ăn chùa, không phải kẻ nào cũng là đồ ngu, cũng sẽ không có kẻ nào cho không đệ lợi lộc. Địa vị của đệ hiện giờ khẩn yếu như vậy không biết bao nhiêu người muốn nịnh bợ đệ, đệ phải cẩn thận mới đúng. Sớm chút thành thân lập nghiệp sớm chút yên ổn lòng dạ.