Lúc đầu tất cả mọi người đều cảm thấy khó xử, nghĩ thầm rằng chiêu số các nhà phát tài đều có lề lối riêng, những bí quyết này nếu truyền thụ ra ngoài, vậy nhà mình còn ăn cái gì. Nhưng Triệu Tự Doanh mở miệng ai cũng không dám không ưng thuận. Càng có người nghĩ tới, đây có phải cái cớ Triệu Tự Doanh thâu tóm mọi người, bất quá nghi ngờ rất nhanh tiêu tan. Hóa ra Triệu Tự Doanh chỉ là bảo bọn họ giảng dạy những học vấn và khuôn phép thông dụng. Mọi người đều biết, chẳng qua trước đây đều là học trò, bây giờ là giảng dạy.
Việc này khiến mọi người cảm thấy rất hứng thú, thương nhân dù hào hoa xa xỉ hiển hách như thế nào đi nữa, dù sao cũng là sĩ nông công thương dưới cùng nhất đẳng, trong lòng luôn có chút mơ hồ tự ti. Hiện tại không ngờ cũng có cơ hội truyền đạo giải nghĩa, cũng có người xưng hô sư phụ và phu tử. Có người cảm thấy thú vị, có người cảm thấy hãnh diện, huống chi Triệu tự Doanh cũng không để cho bọn họ mỗi ngày ở chỗ này, chỉ là một tháng nói một lần mà thôi, mọi người hiển nhiên sẽ đồng ý.
Học đường công vụ Từ Châu nhưng là học tập các môn tay nghề, từ đào than đá rèn sắt, đến thợ mộc thợ đan tre nứa thợ giày, thậm chí chăn ngựa, cho bò ăn, đóng xe những thứ này đều là phải học. Ở Đại Minh này thợ thủ công cũng là nghề đê tiện, có tay nghề dĩ nhiên tự thân nuôi gia đình có điều mọi người được coi như nô lệ nhiều hơn là thợ thủ công, ai cũng không muốn đến học cái này. Hơn nữa học đường công vụ này lên giảng bài đều là mấy lão sư phụ, rèn sắt đốn củi tạo thuyền các loại, có khả năng là già làm không nổi nữa, đến bên này dạy đồ đệ. Học cái này đi ra cũng là làm việc kiếm sống, hơn nữa còn nghe nói bên trong học đường công vụ chính là các loại nhà xưởng, ở trong này còn là phải vừa học vừa làm. Điều này làm cho mọi người lét lút lầm bầm, nghĩ thầm Tiến gia thật đúng là bản tính trong đá cũng phải ép ra dầu, chẳng lẽ còn muốn mượn việc này kiếm tiền sao?
Về phần học đường nông vụ Từ Châu thì càng làm cho người ta khinh thường. Mọi người học những thứ này là vì cái gì, còn không phải là vì làm rạng rỡ tổ tông, hoặc là sống được thoải mái một chút, có được đường ra, ai sẽ còn ở đây khổ cực vất vả bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Thật vất vả phải học, chẳng lẽ còn muốn vất vả để học cái này sao? Bất quá hỏi thăm một chút không ra được gì, ngược lại người có quen biết trên đất này lại nghe được chút tin đồn. Chẳng hạn như nói Từ Châu và Bi Châu không ít gia đình Lai mục để cho con em nhà mình đến học, có một số nhà giàu có giao tình gần gũi với Triệu Tự Doanh cũng muốn đưa con cháu đến học.
Người ngoài không biết là học đường nông vụ Từ Châu này đích xác truyền thụ phép trồng trọt, khi nào gieo, khi nào khai hoang, khi nào tưới nước bón phân, toàn bộ tài nghệ trên đồng ruộng đều được giảng giải. Những điều này đều do nông dân mồm mép lanh lợi truyền dạy, cũng có địa chủ tinh thông việc đồng áng, còn có quản sự trang chủ thôn trang. Nhưng trừ những thứ đó ra, học đường nông vụ còn truyền thụ như thế nào thu thuế má, như thế nào phân chia đo đạc đồng ruộng, như thế nào cai quản hộ nông dân vân vân. Những người lại đây truyền thụ những điều này thì là lão quan lại Lục phòng một châu bốn huyện Từ Châu. Bọn họ từng trải dạn dày, hiểu được các loại thực vụ, dùng bọn họ tới giảng những điều này không còn ai hợp hơn.
Nếu biết những thứ này, người thông minh cũng nghĩ ra được, không chỉ có tài nghệ nuôi dưỡng trồng trọt hoa màu, còn có cách làm như thế nào cai quản xử trí nuôi dưỡng, không phải là chuyện quan lại Đại Minh phải làm sao? Trách không được những người này đưa con cái đến đây, nghe buồn cười, nhưng sau này tạo ra tiền đồ rất lớn. Ngẫm lại điền trang và sản nghiệp của Triệu Tự Doanh trải rộng khắp nơi, đầy đều là học đường nông vụ này đều là chỗ đi của con cháu học đường nông vụ này.
Tên gọi các loại thương vụ, công vụ, nông vụ gì đó, nghe được tên cũng đoán được làm việc tốt xấu gì. Nhưng dương vụ thì làm cho con người ta lẩm cẩm rồi, tuy nhiên phương diện này cũng không phải là dối gạt người. Bên trong học đường dương vụ này học được là tạo thuyền điều khiển thuyền, tới lui trên sông, còn có chuyện làm ăn trên mặt biển, trên Trường Guang và Hoàng Hà. Nghe nói còn phải học tiếng quỷ nước ngoài, mọi người lén lút bàn bạc. Lòng dạ của Triệu Tự Doanh này cũng thật lớn, cục diện Vận Hà, Hoàng Hà lớn như vậy còn chưa đủ, còn muốn nghĩ đến chuyện trên biển. Trên biển kia nguy hiểm lớn như vậy, hơi có sóng gió chính là thuyền hủy người vong. Chưa nói đến, trên tào vận và Trường Giang, Hoàng Hà sao dễ lăn lộn, sớm đã có thế lực khắp nơi chia lãi, tùy tiện tiến vào khẳng định phải có nguy hiểm. Hơn nữa người truyền dạy cho mọi người ở học đường dương vụ này là thủy thủ từng trải sóng gió, còn có một số người buôn bán trên biển lại đây. Gốc gác những người này mọi người cũng là rõ ràng, đều là trong ngoài một thể với hải tặc, không phải kẻ trong sạch, đưa con cháu đến học cái này, chẳng phải tự đi con đường sai lệch sao?
Võ quán Từ Châu thì không cần phải nói rồi, nơi đây khẳng định là chỗ Triệu Tự Doanh chiêu mộ nhân tài. Hiện tai gia đinh, đoàn luyện, học đinh, tuần đinh, nghĩa dũng, tư binh đoàn luyện vũ đao động thương nhiều như vậy, dù sao cũng phải học có bản lãnh thật sự, dù sao cũng phải có người trông coi, muốn tiến vào Triệu Tự Doanh cống hiến dù sao trước tiên cũng phải quen trước với khuôn phép của Triệu Tự Doanh. Hơn nữa sư phụ giáo đầu ở võ quán Từ Châu, không phải võ sư uy danh hiển hách, mà chính là những võ tướng võ tướng nhàn cư có từng trải dạn dày, thậm chí đầu lĩnh các đoàn các đội của Triệu Tự Doanh cũng muốn đi qua giảng bài, ở nơi này mới có tiền đồ chân chính.
Triệu Tự Doanh tung ra tin tức ngũ học đường này, cũng không phải chỉ có Từ Châu biết cũng không phải chỉ nhằm vào con cháu các nơi tới nương tựa, mà là an bài khoái mã đưa tin tức khá là cặn kẽ tới tất cả nơi chốn Triệu Tự Doanh áp chế được, khiến tất cả người nên biết đều biết.
Phương viên học đường chiêu mộ học trò cũng là có khác biệt, trong thôn trại lưu dân là chủ thể, từng người không cho phép đăng ký, nhưng trang chủ quản sự được phép đề cử. Hộ nông dân xuất thân lưu dân chỉ được đi bốn nơi thương vụ, công vụ, nông vụ và dương vụ. Bên trong đó gia nhập học đường công vụ nhất định phải có căn cơ hoặc là tay nghề ở trên mình, bên chỗ dương vụ ít nhất phải hiểu bơi lội, biết lái thuyền, ưu tiên ngư dân, nếu như không hợp điều kiện mà được đề cử sang, trang chủ và quản sự sẽ bị hỏi tới trách tội. Còn kẻ muốn gia nhập võ quán Từ Châu chỉ có người có thân phận học đinh, đoàn luyện và tuần đinh mới được phép, do liên trưởng cùng hợp lại với đội trưởng liên danh đề cử, sau khi đoàn trưởng xác nhận mới được báo danh, sau khi báo danh còn phải tham dự khảo hạch, qua được khảo hạch mới được phép gia nhập.
Còn con cháu hai nơi Từ Châu, Bi Châu thì giống như chiêu mộ gia đinh, chỉ cần gia cảnh trong sạch, có người đảm bảo, thông qua khảo hạch thì được phép gia nhập bất kỳ học đường nào.