Không giống với tất cả mọi người, trên mặt nhị thúc Triệu Chấn Hưng không có nét cười, ngược lại mang mấy phần nghiêm khắc nhìn chằm chằm Triệu Tiến nói.- Tiểu Tiến, con còn chờ cái gì nữa, đi tới trước đi thôi.
Một câu nói kia đề tỉnh Triệu Tiến, hắn đột nhiên biết mình phải làm cái gì, hắn lau nước mắt gật đầu nói.- Đúng, đúng. Con muốn đi tới trước. Nhị thúc, thúc mang chúng con đi, được không.
Nhị thúc Triệu Chấn Hưng cười lắc đầu mở miệng nói.
- Nhị thúc sao mang được các con đi, là con phải đi ở đằng trước nhất, dẫn mọi người đi thôi.
Nghe nói như thế, nghi hoặc và mù mờ trong lòng Triệu Tiến trở nên trống rỗng. Hóa ra là thế, hóa ra trên con đường này là phải dẫn mọi người cùng nhau tiến lên. Triệu Tiến nghĩ tới đây, liền sải bước đi thẳng về phía trước. Không biết vì sao, vào lúc này, trong lòng của hắn không có mảy may do dự không yên, chỉ cảm thấy mình nên như thế, vốn dĩ chính là như thế.
Cứ đi tới trước, Triệu Tiến không kiềm nổi quay đầu lại nhìn nhận ra ai nấy đều đi theo sau lưng hắn, bọn huynh đệ vẫn mang trên mặt nét cười như trước, nhị thúc Triệu Chấn Hưng che miệng không ngừng ho khan, bước chân đã dần dà chậm lại, nhìn thấy Triệu Tiến để mắt tới chỉ là xua tay ra hiệu hắn hãy tiếp tục đi tới trước không cần quản tới mình. Còn Tôn Đại Lôi thì trong tay cầm bánh ngọt điểm tâm, bản thân mình đang ăn lại không ngừng đưa cho người khác ăn, cả miệng đều là vụn bánh, bước chân cũng dần lui lại.
Đợi trở lại phải giáo huấn thật tốt Đại Lôi một chập, thân thể nhị thúc cũng nên tìm lang trung giỏi khám xem, mùa đông này chỉ e là vô cùng khó nhọc. Những ý niệm này rất mau đã bị Triệu Tiến ném ra sau đầu, bước chân hắn càng lúc càng lớn, càng lúc càng vững chắc, chỉ cảm thấy suất lĩnh mọi người không ngừng đi về phía trước chính là điều mình vốn nên làm.
Vốn ban đầu hai bên đường lớn rất trống trải, thoạt nhìn chính là ruộng đất và đồng cỏ bát ngát mênh mông, cảnh tượng như vậy ở Lỗ Nam và xung quanh Từ châu rất thường thấy Triệu Tiến cũng không thấy có gì sai khác. Tuy nhiên đi qua một lúc, Triệu Tiến nhận ra hai bên đường lớn có người, bước chân không ngừng. Nhìn sang thật kỹ lại nhận ra ven đường không ngờ có vô số người, hơn nữa còn đều là dính máu trên mặt, thân thể không trọn vẹn, vẻ mặt có nét đau khổ, có câm hận, có cầu xin, cũng có sợ hãi.
Núi thây biển máu thấy cũng nhiều, Triệu Tiến đối với những kẻ này không có mảy may sợ hãi, chỉ có điều ở nơi đó lặng lẽ quan sát. Hóa ra những kẻ này bản thân hắn ở trên chiến trường, ở trong các cuộc chiến cũng đều gặp qua. Có gia đinh bên cạnh mình, cũng có kẻ địch, bên trong đó vừa có quan quân, tư binh cường hào, loạn tặc Văn Hương Giáo còn có những bá tánh lưu dân bị xua đuổi uổng mạng kia. Thế thời này, thật là không dễ dàng, Triệu Tiến trong lòng cảm thán lại không có lòng thương xót gì, hắn đã quen quá rồi.
Cứ như vậy nhìn ngó một chút, những người đau khổ tàn tật đó lại biến mất, nhưng ven đường vẫn như cũ là vô cùng vô tận người, trên mặt mỗi người đều có cảm kích, đều có tươi cười, đều có vui sướng sống sót sau kiếp nạn và ấm no qua ngày. Bọn họ sau khi nhìn thấy Triệu Tiến đều là cười quỳ xuống bái lễ, những người này chính là bọn bá tánh trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, lưu dân được thu nhận cùng với đủ loại người làm việc vì Triệu Tiến. Nhìn những cảnh tượng này, Triệu Tiến cảm thấy rất vui sướng, hết thảy mọi việc mình làm được đều rất đáng giá.
Đi tới nữa, con đường lớn mênh mông bát ngát ban đầu đột nhiên đoạn tuyệt, ở trước mặt xuất hiện mặt nước vô bờ vô bến, không biết là hồ hay là biển, ở bờ bên kia mặt nước cực lớn này lại có một tòa núi. Ngọn núi cao vô cùng nguy nga, từ chỗ đứt tuyệt con đường nối liền với tòa núi cao kia có một cây cầu cực dài. Mặt cầu cũng không rộng, trên cầu không có tay vịn lan can, đi lên phía trên không cẩn thận tí chút sẽ ngã xuống.
Triệu Tiến đột nhiên nhận ra mặt nước màu đỏ, hoàn toàn là màu sắc của máu, lại nhìn kỹ hơn, dưới mặt nước của hồ máu, biển máu này dường như còn có người đang sống, hình như là vô cùng vô tận người đang ở dưới mặt nước vung múa cánh tay. Đây nếu như từ trên cầu rơi xuống, há không phải bị nhưng cánh tay trong nước này nắm lấy, liệu còn nổi lên được nữa không? Triệu Tiến ở bên này cầu dừng bước chân lại, cẩn thận quan sát.
Vả lại trên cầu này cũng không an toàn, ở trên mặt cầu cực dài này, không riêng gì chật hẹp trên mặt cầu còn đứng đầy người. Có người cao có người to lớn, có người thân thể gầy yếu, có người mặc khôi giáp quan bào, còn có người lại phục sức của ngoại tộc. Khiến Triệu Tiến cảm thấy thú vị chính là, không ngờ còn nhìn thấy được trang phục của người Tây Dương và Oa quốc, điều này thật là rất hiếm thấy.
Những người đứng trên cầu này nhìn không rõ khuôn mặt, đều là màu đen u ám, cứ như vậy nhìn thẳng sang đây, lại nhìn tới tòa núi kia rõ ràng cách xa như vậy nhưng hết hết thảy mọi thứ của tòa núi kia đều nhìn thấy được rõ ràng từng chút một. Tòa núi kia không ngờ là do xác chết xây đắp thành. Xác chết tầng tầng lớp lớp có người mặc khôi giáp, có người mặc trang phục của bá tánh dân thường, còn có người thân thể lõa lồ. Ở trên núi đó, cũng đứng mấy người, nhưng không nhìn thấy rõ dáng vẻ ăn mặc thế nào.
Nhìn tới lúc này, Triệu Tiến đột nhiên nhận ra, ở đỉnh núi có ánh sáng chói lọi, bên đó cũng không biết nơi nào. Mặc dù không có cội nguồn của ánh sáng lại sáng rực rỡ chói lóa. Triệu Tiến đột nhiên cảm thấy được, ánh sáng đó chính là nơi mình phải đi tới, vả lại còn phải dẫn bọn người ở sau lưng đi qua. Nhưng cầu này, biển máu này, núi xác chết chất chồng này, Triệu Tiến lần đầu tiên cảm thấy phiền phức, bản thân có quyết tâm muốn đi, người sau lưng thì sao? Bọn huynh đệ thì sao? Bọn gia đinh thì sao? Người khác thì sao?
Triệu Tiến lại quay đầu lần này hắn nhận ra không thấy nhị thúc Triệu Chấn Hưng sau lưng, Tôn Đại Lôi đã không thấy nữa, cha mẹ và mấy vị trưởng bối cũng đã rơi lại rất xa đằng sau. Nhưng bọn huynh đệ đều ở đây, bọn người vừa rồi đi theo đại đa số đều đang ở đây, trên mặt mọi người đều có nụ cười, nhưng đều có vẻ mặt nghiêm nghị, Triệu Tiến không có mở miệng hỏi, hắn biết mỗi người đi theo sau lưng đều sẽ cùng đi theo tiếp nữa.
Hắn nhìn rất kỹ càng, mặc dù có khuôn mặt người rất mập mờ, có khuôn mặt người rất rõ ràng, nhưng Triệu Tiến vẫn là muốn nhớ kỹ hình thù của mỗi người. Lúc xoay đầu lại, Triệu Tiến nhịn cười không được, tiếng cười phát từ nội tâm, hắn giơ cánh tay lớn tiếng nói.- Các huynh đệ, đi theo ta.
Lúc này Triệu Tiến không còn chần chừ gì nữa, bước nhanh về phía trước.
Khi từ trong mộng tỉnh lại, Triệu Tiến nhận ra đã tới canh khuya rồi, ngược lại Triệu Long ở bên phòng cách vách không biết bị cái gì làm bừng tỉnh, ở nơi đó khóc oa oa. Nha hoàn nhũ mẫu hầu hạ đang ở bên đó nhỏ tiếng dỗ dành. Triệu tiến thở hắt ra một hơi, hồi tưởng cảnh trong mơ vừa mới trải qua, chỉ là muốn gặp lại nhị thúc Triệu Chấn Hưng còn có Tôn Đại Lôi trong mộng, giơ tay dụi khóe mắt, nhận ra có chút ẩm ướt.