Mọi người đều nghĩ được rõ ràng, nữ nhân này sở dĩ chịu được giày vò chính là vì báo mối thù giết hết cả nhà với Từ Hồng Nho, hiện giờ đại thù báo xong tất nhiên muốn thủ thân tuẫn tiết. Chiếu theo lời bọn hủ nho nói, cái này được coi như là nữ nhân tiết liệt trung trinh, đáng giá làm thành thơ phú truyền tụng, song tình hình bậc này đã đối với đại cục không có gì trở ngại, tất nhiên sẽ không có người đếm xỉa tới.
Đầu sỏ phản tặc Từ Hồng Nho sa lưới như vậy, những kẻ khác lập tức đã không còn trọng yếu. Trong ghi chép của phía quan phủ Sơn Đông, tất cả đầu mục đi theo Từ Hồng Nho gây loạn, Từ Hồng Cử, Hạ Trọng Tiến, Hầu Ngũ, Thẩm Trí toàn bộ đều là hoặc chết hoặc hàng. Theo tình hình như thế cho dù có mấy con cá sa lưới cũng không còn trọng yếu nữa, hết thảy đều là kết cuộc đã định.
Theo tình huống như thế, số lượng tù binh đem ra bán tức thì trở nên cao hơn. Tham tướng Từ Châu kia là người mua lớn nhất, cũng có kẻ buôn người nhìn rẻ muốn ra giá cao, song xuất tiền mua, đi tới giữa đường đã bị quan quân giết luôn người cưỡng đoạt, ai còn dám không biết điều. Rất nhiều tù binh bị xua đuổi suốt đường tới ven bờ Vận Hà, bên đó đã dựng xong trang viên thu dụng, sau khi ở nơi đó chỉnh đốn và nghỉ ngơi ngắn ngủi, thẳng một đường đi về hướng nam.
Sau khi biết tin tức thành Trâu huyện phá rồi, Triệu Tiến dẫn đội Thân Vệ và đoàn thứ nhất vượt sông trở về chỗ Hà Gia Trang, lưu lại đại đội thứ nhất và thứ tư ở nơi Bái huyện. Hiện giờ còn chưa tới lúc hoàn toàn thả lỏng, loạn quân Văn Hương Giáo tiêu tán, nhưng bây giờ còn có ba vạn quan quân chiếm đóng phủ Duyện Châu, dây không phòng không được.
Triệu Tiến hạ mệnh lệnh.- Lấy huyện Vận Thành và thành phủ Tư Dương phủ Duyện Châu là đầu phía bắc, Trâu huyện và Đằng huyện làm đầu phía đông, ranh giới tỉnh Sơn Đông là đầu phía tây, mua lại toàn bộ đất đai tất cả vùng này, không được có người nào không bán.
Hơn một phần ba ruộng đất phủ Duyện Châu, hơn nữa còn là ruộng đất bằng phẳng tốt nhất, Triệu Tự Doanh sửa soạn nuốt trọn hết toàn bộ. Những trang chủ dẫn đoàn luyện và quản sự bắc tiến kia, trong đội ngũ thường thường còn có chưởng quỹ của Vân Sơn Hành, bọn họ mang ngân lượng cùng nhau bắc tiến,
Sau khi vượt qua Hoàng Hà, có một việc khiến Triệu Tiến cảm thấy vui mừng, tuy rằng trong điền trang Hà Gia Trang và gần kề châu thành Từ Châu, đoàn luyện chỉnh đốn huấn luyện khí thế ngất trời, nhưng ngoài trang viên, không nhìn thấy chút nào dấu hiệu đại chiến. Con cháu Từ Châu gần vạn ra ngoài chinh chiến nhưng không có mảy may làm xấu gì tới trên đất này, cũng không ai cảm thấy lo lắng. Đây chính là mở rộng mấy năm nay, còn có lòng tin nhiều lần thắng lợi làm nên.
Chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang theo lệ thường vận chuyển, chợ lớn cửa sông Thanh Giang bên đó cũng là một cỗ náo nhiệt, hơn nữa mấy chỗ trong chợ lớn giá cả hàng loạt hàng hóa theo bước chân tình hình chiến đấu không ngừng dao động. Tin tức thắng lợi dùng khoái mã đưa tin truyền trở về càng lúc càng nhiều, giá lại càng thấp. Bên phía hồ Lạc Mã trấn Ngưng Đầu, còn có chỗ cửa sông Thanh Giáng, đều có rất nhiều tào thuyển đợi sẵn giương buồm bắc tiến. Triệu Tiến dẫn đại đội Triệu Tự Doanh về tới Hà Gia Trang tào thuyền Vận Hà đã bắt đầu khẩn trương bận rộn rồi.
Ở Hà Gia Trang bên này, các lộ khách bên ngoài tới sớm đã chờ đợi lâu ngày, có người từ Dương Châu tới, có người từ cửa sông Thanh Giang tới, còn có không ít người từ Giang Nam tới. Đích nhắm tới của mọi người đều không sai khác, đó chính là muốn xem thử bên phía Tế Ninh có cơ hội buôn bán gì. Chợ lớn Thanh Giang, chợ muối Từ Châu là mấy cái chậu châu báu không biết bao nhiêu người hối hận lúc mới đầu không có theo. Hiện giờ đầu mối then chốt tào vận như Tế Ninh này, vùng đất tụ tập của cải cũng bị Triệu Tiến mó tay tới, như vậy bên trong sẽ có cơ hội giống hệt hay không.
Sơn Đông mặc dù là nơi cùng khổ lộn xộn, nhưng bên đó dù sao cũng là một tỉnh, dù cùng khổ thế nào, một tỉnh to như vậy cũng có kể sinh nhai đáng làm, cũng phát tài được.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Đại ca, tin tức Lỗ Vương tuẫn nạn truyền tới bên này vẫn còn có một số người không có tiếp tục chờ đợi, mà là nhanh chóng rời đi rồi. Trên đời này không nhiều thằng ngốc như vậy, hơi buông lỏng lá gan ngẫm nghĩ, rất nhiều chuyện đều suy đoán ra được.
Còn ở trong nhà Triệu Tiến lại là một cảnh tượng khác, Từ Trân Trân thừa lúc rảnh rỗi nói với Triệu Tiến.- Không biết phu quân có để ý tới cha chồng bên kia hay không. Trước kia lúc phu quân xuất chinh, cha chồng, mẹ chồng bên đó cũng rất là lo lắng. Lần này vốn dĩ chẳng hỏi gì cả.
Triệu Tiến lại rất nhanh đã nghĩ thông đại lý này cười nói.- Cha mẹ ta bọn họ cảm thấy quản không được nữa, thì dứt khoát mặc kệ.
Nói xong lời này, hai phu phụ đều bật cười, Từ Trân Trân lại là nói.- Cha chồng, mẹ chồng bên đó rất nuông chiều Đại Phượng và Tiểu Long. Lúc một mình thiếp thân còn quán xuyến được, cha mẹ thứ nhất là coi trời bằng vung, muốn giáo huấn còn bị ngăn cản. Thiếp thân tuy rằng nói lời này không hợp lẽ, nhưng vẫn là phải nói. Con cái không được quá nuông chiều.
Đối với lời này, Triệu Tiến rất là tán đồng.- Không được nuông chiều, nuông chiều thì hư hỏng. Một gánh hàng lớn này ai tới làm, mai sau đều phải do bọn chúng trông coi. Nàng không tiện nói, ta đi tìm cha mẹ nói chuyện.
Mặc dù con gái và con trai đều rất nhỏ, nhưng vào lúc này đã phải suy xét rất nhiều chuyện rồi. Sau mười năm, hai mươi năm đều phải nghĩ tới, Triệu Tiến đối với việc này quả thật rất nghiêm túc.
Rời khỏi lâu như vậy, trong nhà không riêng gì ông bà nuông chiều cháu đích tôn, còn có Mộc Thục Lan luôn muốn đi ra ngoài, hơn nữa ba phen mấy bận thỉnh cầu trước mặt Triệu Tiến. Nguyên do cũng rất đơn giản, hiện giờ Sơn Đông đại loạn, Văn Hương Giáo cũng sụp đổ, thừa lúc này đi sang, tận hết sức đủ để nắm giữ chỉnh đốn tàn dư của Văn Hương Giáo.
Đối với điều này, Từ Trân Trân âm thầm khuyên nhủ qua mấy câu, cùng lắm chỉ là nói. Muội muội hiện giờ khẩn yếu nhất không phải ở ngoài mà là ở trong, nếu như đã gả cho Triệu Tiến rồi, về sau lúc xuất đầu lộ diện sẽ càng ngày càng ít. Văn Hương Giáo bên kia cho dù chỉnh đốn lần nữa, cũng phải giao trong tay người khác, hà cớ gì khổ như thế?
Tuy nhiên câu trả lời của Mộc Thục Lan cũng rất thú vị, nói nếu muội muội ngay cả bên ngoài đều có để ý, bên trong liền không có gì để làm rồi. Nói tới đây, Từ Trân Trân tất nhiên không có cách nào tiếp tục khuyên bảo. Kết cuộc trở lại bên này, mỗi ngày đều ở trong phòng nghị sự nán lại rất lâu, cũng muốn đi ra ngoài tuần tra các nơi, vốn dĩ rãnh rỗi chưa được bao lâu. Nghe được Như Huệ nói chuyện, Triệu Tiến lại liếc mắt lưu Dũng bên kia, Lưu Dũng hiểu ý trả lời.- Đã an bài người đi theo dõi, lão Mã bên kia cũng nói, triều đình sẽ không nhanh như vậy có động tĩnh gì. Trong những người trẻ tuổi này không có khả năng là mật thám của triều đình, nhưng có khả năng sẽ có nội gián, tai mắt giáo phái cùng bang phái lẫn lộn ở trong đó.