Hơi chút xuất thần, lúc mở miệng lần nữa, giọng nói Dư Trí Viễn đều có chút run rẩy.- Đại ca, trong thiên hạ nhiều người như vậy, ai mà không cần mặc y phục. Ngoại trừ Đại Minh, còn có Oa quốc và Cao Câu Ly, còn có Nam Dương. Những nơi đó đều cần có vải bông này. Đại ca, hàng năm vải làm ra ở phủ Tùng Giang nhiều như vậy, cho tới bây giờ đều là cung không đủ cầu. Ngoại trừ một vài nhà, không có nghe nói vải vóc nhà ai có tồn trữ qua. Chúng ta làm ra được nhiều vải bông như thế, chẳng khác nào tạo ra mới một phủ Tùng Giang, chẳng khác nào nhiều thêm một phủ Tùng Giang sinh sôi của cải. Đây... đây chính là núi vàng biển bạc ru.
Triệu Tiến cười nói.- Núi vàng biển bạc ư? Gần đây bao nhiêu người đều đang nhắc tới điều này. Tức thì nghiêm túc dặn dò Dư Trí Viễn.- Từ trồng ra vải bông tới lúc hái lấy xe sợi canh cửi, mỗi một giai đoạn huynh đều phải tìm tới sư phụ thợ thầy am hiểm công việc cho đệ, đưa cho tiền công giá cao, mời tới chỗ Từ Châu. Sau đó chúng ta bàn tiếp.
Dư Trí Viễn vỗ ngực hứa hẹn.- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ trở về nhanh chóng lo liệu.
Theo càng lúc càng nhiều người tuôn vào, Từ Châu càng lúc càng náo nhiệt. Nhất là tin tức kinh sư bên kia thông qua các loại đường truyền tin đưa tới Từ Châu. Loạn tặc Văn Hương Giáo dẹp yên, lưu lại binh mã trên đất Sơn Đông gần ngàn truy tìm dư nghiệt còn sót lại, các lộ binh mã khác rút về nơi trú đóng.
Tuần phủ Sơn Đông Triệu Ngạn cách chức quan hỏi tội, Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống giáng chức, lập công chuộc tội. Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ từ quan, công tội đều bằng nhau. Tri phủ Duyện Châu. Tri huyện Tư Dương khép tội thất trách để thân phiên rơi vào tay loạn tặc cùng với đầu sỏ gây loạn Từ Hồng Nho áp giải về kinh sư. Tuy nhiên chiếu theo khuôn phép chốn quan trường Đại Minh, Tri phủ Duyện Châu và Tri huyện Tư Dương sau khi ý chỉ đưa tới, ngay tại chỗ tự xử lấy, coi như dễ ăn nói.
Tin tức này khiến Từ Châu càng thêm náo nhiệt vui mừng, triều đình lần này xử trí hết mực khuôn phép, nhưng đối với Triệu Tiến Từ Châu chẳng khác nào xác định chiến quả của hắn, khiến Triệu Tiến đạt được tất cả đích ngắm tới trong suy nghĩ, chẳng khác nào là đã khống chế châu huyện tây nam đất Lỗ, khống chế tào vận Sơn Đông phía nam thành Tế Ninh, khống chế lưu vực tào vận Tế Ninh này. Điều kế tiếp phải làm, chính là sao để mọi người cùng nhau phát tài, phàm người sang đây chúc mừng đều móc nối với nhau đều muốn cầu kiến mấy người trẻ tuổi làm của của Triệu Tự Doanh. Sơn Đông chính là một miếng bánh thật lớn đợi mọi người đi phân chia.
Thậm chí những kẻ khá là xa lánh Triệu Tự Doanh lần này không có đích thân tới đều vội vàng từ cửa sông Thanh Giang chạy tới. Không cần nói gì khác nếu như có chợ lớn Tế Ninh, nhất định phải ở bên trong phân chia được mấy căn tiệm buôn.
Nhiều người tới như vậy, ngoại trừ những người có sản nghiệp nhà mình ở Từ Châu kia, bọn người còn lại đều phải ở trong khách điếm. Hạng người giàu có lại nhiều, phòng riêng thượng đẳng của mỗi khách điếm đều là chật cứng, giá cả gấp mấy chục lần vẫn cung không đủ cầu, lúc này ai muốn rời phòng, khách điếm quả thật cực kỳ hoan nghênh.
- Đi tới đi lui nhiều năm như vậy, thật lần đầu tiên gặp được lúc rời điếm còn phải ân cần hơn lúc ở trọ. Các ngươi đợi chúng ta dọn ra khỏi phòng sao? Trêu đùa mấy câu, khách của Triệu Tự Doanh trước sau bắc tiến trọ lại ở khách điếm này muốn rời đi rồi, bọn tiểu nhĩ chưởng quỹ đều là ân cần đưa tiễn.
Khách nhân này nghe khẩu âm là người Sơn Tây, không biết là tới nơi này làm ăn buôn bán hay là xem mới mẻ, tuy rằng đi đứng ăn mặc đều rất khiêm tốn nhưng lại nhìn ra lai lịch khẳng định là dòng dõi quyền quý nhà giàu, nói không chừng còn có quan chức trên mình. Đối với người bậc này vẫn sẽ phải báo tin cho một đám tuần đinh gánh vác, tuy nhiên chỉ cần khách nhân không có động tĩnh khác thường nào, vẫn phải coi bọn họ như khách để đối đãi.
Hà Gia Trang bên này đại đa số người nhìn thấy được đều vui mừng hớn hở, mặc dù là người ngoài không dính dáng vào cũng cảm thấy phơi phới, chỉ có một đội người rời điếm này vẻ mặt ngưng trọng, vội vàng rời khỏi.
- Thừa lúc này đi là tốt nhất, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều từng gặp ta, nơi này cũng không ít người Vĩnh Thành kéo tới. Lúc trước rối loạn không ai để ý, hiện giờ rất dễ dàng bị phát hiện. Nói chuyện thế này cũng chỉ có vị Tôn Truyền Đình kia rồi.
Đoàn người Tôn Truyền Đình thừa lúc cổng thành Tế Ninh mở mấy canh giờ ngắn ngủi rời khỏi, trả giá cao mướn tới một con thuyền, đi suốt cả ngày lẫn đêm tới Từ Châu. Sau khi vào trong địa phận Từ Châu tức thì cảm thấy thái bình rồi, chẳng qua Tôn Truyền Đình không có vội vàng trở về Sơn Đông bên kia, mà là đang trọ lại ở bên Từ Châu, trông ngóng tin tức tình hình chiến trận của Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông. Tuy nói quân tình cuộc chiến là chuyện cơ mật bậc nhất, nhưng Từ Châu bên này vẫn sớm biết rõ các loại tin tức so với nơi khác.
Đợi tới lễ hội chúc mừng náo nhiệt này, Tôn Truyền Đình đã biết tất cả tin tức tình hình chiến trường muốn biết và tình tiết các loại rồi.
- Xử trí của triều đình lần này đúng thật là giống như lão gia chúng ta nói, lão gia thật là thần cơ diệu toán.
Đối với lời khen ngợi của bọn tôi tớ, Tôn Truyền Đình không có gì đắc ý, lại giải bày tường tận tiền căn hậu quả một lượt.- Thần cơ diệu toán cái gì, đoán chừng mảnh đất Từ Châu này không biết bao nhiêu người đoán được xử trí của triều đình. Lỗ Nam có dính dáng tới tào vận, triều đình đã chịu không nổi đoạn sông tào vận lại đứt lần nữa. Mặc kệ như thế nào cũng phải bảo đảm Vận Hà thông suốt. Triệu Tiến không muốn đánh, triều đình càng không muốn đánh. Huống chi hiện giờ Liêu Đông có giặc Thát Kiến Châu, Tứ Xuyên và Vân Quý có thổ ty làm loạn. Rợ Sáo bên kia cũng là phiền toái. Mấy chỗ này đều đang động dụng đại binh, triều đình như thế nào rút tay ra khỏi, làm sao sẽ giằng co quá lâu ở nơi Sơn Đông này. Triều đình muốn thái bình trên bề mặt, Triệu Tiến này cũng nể vì. Vậy thì cứ ấm ớ cho qua, đợi rảnh tay lại đi tính toán, cũng đành là như thế.
Nghe được lời Tôn Truyền Đình, bọn tôi tớ ngược lại khinh khỉnh, cười nói.- Nếu triều đình thật muốn đánh, vậy Triệu Tiến này cũng càn rỡ không được mấy ngày. Đợi rảnh tay xuất thủ, Triệu Tự Doanh gì đấy cũng liền xong xuôi.
- Chỉ sợ tới lúc triều đình rảnh tay xuất thủ, Triệu Tiến này đã cái gì cũng chẳng sợ rồi. Tôn Truyền Đình thở dài nói.bọn tôi tớ ngạc nhiên không nói gì.
Một đoàn người Tôn Truyền Đình này không có đi quá nhanh, lại không chậm trễ bất kỳ thời khắc nào, như vậy sẽ vừa không dẫn dụ người để ý tới, vừa thật mau chóng rời khỏi Từ Châu. Lúc có lòng dạ bàn luận đã sắp vào trong địa phận phủ Quy Đức rồi, bọn hộ vệ tôi tớ Tôn gia vốn muốn nói chuyện thoải mái, lại không nghĩ rằng khiến lão gia nhà mình buồn bực, lập tức không dám lên tiếng nữa.
Tuy nhiên yên lặng không quá bao lâu, Tôn Truyền Đình ở trên ngựa liền than thở nói.
- Triệu Tiến này lòng lang dạ sói, làm việc lại trầm ổn, bên người lại có anh tài phò tá, sĩ dân một cõi quy thuận, mai sau quả thật là mối họa tâm cốt của Đại Minh.