Sau khi Mã Xung Hạo tới Tế Ninh, trước hết làm mấy chuyện. Đầu tiên là liên đới trách tội, nếu có người ngoài trú ở cách vách, kẻ này phạm tội hoặc là môn đồ tà giào gì kia, ngươi biết chuyện không báo, vậy cũng sẽ bị định tội nghiêm trị. Sau đó là mật báo có thưởng, báo lên người có dấu hiệu khả nghi chỉ cần đúng thật, vậy thì có hơn trăm cân gạo ngon lấy về, cũng đổi ra thành tiền đồng muối ăn. Đối với dân chúng Tế Ninh đại thương nguyên khí mà nói, đây chính là dụ hoặc cực lớn. Mấy việc này vừa làm ra, giáo chúng các giáo ẩn nấu đó đều không còn chỗ ẩn thân, lại bị bắt ra từng đám lớn. Ở một nơi trang viên Vân Sơn Hành ngoài thành Tế Ninh được làm thành lao tù, những nội ứng, gian tế các phe phái bị bắt được đó đều bị nghiêm hình tra khảo ở nơi đó.
Lưu Dũng rất là tin phục nói.- Lão Mã nói đúng, dân chúng phần lớn là ngu dân, sợ chịu thiệt, thích lợi nhỏ, chỉ cần thưởng phạt rõ ràng, vả lại thật sự thi hành, không có người nào sẽ thật sự kính sợ thần Phật.
Ngay khi tin tức điền trang biến loạn truyền trở lại, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều có chút nôn nóng. Vốn tưởng rằng cục diện Sơn Đông đã ổn rồi lại không ngờ rằng còn có chuyện như vậy nảy sinh. Triệu Tiến cũng là tức khắc phát ra mệnh lệnh, cho phép trang chủ và liên trưởng các nơi tự mình xử trí. Vốn ban đầu muốn giết người, phải do trang chủ, liên trưởng, liên phó và đội trưởng cùng với tất cả quản sự cùng nhau quyết định, sau khi xong việc còn phải báo nguyên cớ lên trên, hiện giờ chỉ còn lại hai người liên trưởng và trang chủ đồng ý là được phép giết người, sau khi xong chuyện chỉ cần báo lên số người thì được rồi.
- Lòng người, sức dân quả thật cần phải thận trọng, nhưng nếu như không phải sức dân, lòng người của chúng ta vậy phải từ bi làm chi. Trước hết thuận theo làm lại nói tiếp cũng không muộn. Triệu Tiến đối với chuyện này cũng có suy ngẫm.
- Chúng ta quên mất lúc điền trang lưu dân hồ Lạc Mã vừa mới dựng lên cũng là không ngừng giết người. Hơn nữa nơi bờ đông hồ Lạc Mã địa thế khá là đóng kín, lại có đại đội gia đinh trú đóng cho nên mới không có nhiều thị phi như vậy. Ở nơi Sơn Đông kia là chúng ta sơ ý khinh thường.
Lôi Tài cũng muốn dẫn gia đinh Nội Vệ chạy tới Tế Ninh bên đó, trước lúc sắp đi Triệu Tiến cố ý dặn dò mấy câu.- Lão Mã lần này không có đi đường sông mà là mang theo mười mấy gia đinh đi xem từng cái thôn trang. Đây là có lòng dạ cắm rễ xuống làm việc, gã ở Tế ninh xử trí cũng rất tốt. Lôi Tử đệ lần này đi chính là truyền tin tức trở về, sau đó giúp đỡ nhiều hơn, hễ có việc bảo gã tới quyết đoán thì tốt rồi.
Lôi Tài lãnh mệnh khởi hành, Triệu Tiến không lo lắng Lôi Tài sẽ không vâng theo khuôn phép, huynh đệ một nhà, đại nghĩa quy củ vẫn phải nắm rất rõ ràng.
Nhiễu loạn điền trang lưu dân khắp nơi và Tế Ninh Sơn Đông, kẻ hổ thẹn nhất là Vương Triệu tĩnh. Lần này các thôn trang Sơn Đông có mấy chỗ huyên náo rất rắc rối, hai thôn trang thậm chí không có cách nào thu dọn. Hiện giờ đội nhân mã nghĩa dũng và đoàn luyện đang ở nơi đó sứt đầu mẻ trán bắt người, tuy nói quan phủ và cường hào trên đất đó đều đang bằng lòng hay không bằng lòng hiệp trợ, nhưng chuyện này lại làm mất mặt Triệu Tự Doanh.
Vương Triệu Tĩnh sở dĩ hổ thẹn là bởi vì nguyên do rắc rối của mấy chỗ này đều có dính tới người đọc sách, hơn nữa còn đều là bọn tú tài đồng sinh xuất thân Từ Châu. Bắt đầu từ lúc Triệu Tự Doanh đánh phá Vân Sơn Tự, Vương Triệu Tĩnh, Chu Học Trí và Như Huệ đã bắt đầu hiểu phải bồi dưỡng nhân tài về mặt trang chủ quản sự. Lúc ấy còn chưa có nghĩ tới lâu dài như hiện giờ, tuy nhiên Như Huệ thích dùng những người trẻ tuổi giỏi giang nhưng bị chèn ép trong Vân Sơn Tự, Chu Học Trí thì lại chọn lựa những con cháu hộ thương nhân, nông dân chịu khó nhọc, chịu học tập, Vương Triệu Tĩnh thì lại muốn muốn dùng người đọc sách. Theo như y nghĩ, nơi Từ Châu này văn phong không thịnh, ngay cả người đỗ đạt tú tài cũng không nhiều, người đọc sách đều rất thoái chí, đại đa số người đều hổ thẹn thân phận đồng sinh lâu năm. Đọc qua sách biết rõ đạo lý, người như vậy học làm việc cũng khẳng định nhanh hơn, khẳng định biết báo đền ơn đức, khẳng định sẽ xuất chúng hơn so với hai phía khác, đây chính là suy nghĩ của Vương Triệu Tĩnh.
Đối với phán đoán của ba người bọn họ, Triệu Tiến không có kiến giải gì, nhưng người trẻ tuổi bởi vì nguyên nhân bị thương vân vân không tiếp tục làm gia đinh được nữa cũng có không ít người được an bài đi học việc cai quản người, việc nông. Đây là sự tình trong mấy năm, trước giờ những người này cũng không ngừng được bố trí tới mấy nơi bờ đông hồ Lạc Mã, Túc Châu, Khổng Gia Trang và phủ Quy Đức.bởi vì nơi đó đều bị Triệu Tự Doanh khống chế cho nên cũng không có xảy ra chuyện thị phi gì, cũng không phân ra được cao thấp. Vương Triệu Tĩnh cũng tiếp tục thi hành phương châm này, nói tỷ dụ như trong lưu dân có người biết chữ đọc sách thì sẽ được chọn lựa ra.
Nhưng hỗn loạn lần này, mỗi nơi khống chế không nổi cục diện thường thường đều là do những người xuất thân kẻ sĩ đọc sách kia do dự không quyết, hoặc là lâm trận bỏ chạy, hoặc là coi trọng đại nghĩa gì gì đó, thậm chí còn đứng về phía trang đinh đinh lưu dân nói chuyện. Điều này khiến cho Vương Triệu Tĩnh cảm thấy rất mất mặt, chỉ có người mình chọn lựa ra không đáng dùng như vậy.
Lúc Vương Triệu Tĩnh hổ thẹn thỉnh tội, Triệu Tiến an ủi mấy câu.- Không nên suy nghĩ bậy bạ. Bên trong đám người đệ chọn lựa ra cũng có người trước đó đã biết có loạn, còn chưa kịp xúi giục đã bắt được người rồi. Còn có kẻ lúc xảy ra loạn cầm đao chém lật nhào ba người, lập tức trấn trụ toàn trường. Đây cũng không phải xuất thân người đọc sách sao?
- Tuy nhiên có một số người đầu óc ngu muội, ai cho bọn chúng cơm ăn, ai cho bọn chúng cục diện cai quản mấy ngàn người này, ai là chỗ dựa sau lưng bọn chúng. Bọn chúng không nhớ rõ điều này còn nghĩ không rõ chúng ta muốn làm cái gì. Từng tên trứng thối ngu muội như vậy sau khi trở về phải xử trị nghiêm khắc, đáng giết phải giết, nên cho làm khổ sai thì làm khổ sai. Chúng ta không nhiều từ bi như vậy. Triệu Tiến đối với một số người lâm trận bỏ chạy thậm chí lửa cháy thêm dầu thật sự rất căm tức.
Vương Triệu Tĩnh xấu hổ cười khổ.- Đại ca, những kẻ đọc sách này là không nghĩ thông suốt, đọc sách lấy công danh, vậy cũng cần lấy được tới tay mới được. Bọn chúng nhìn người khác làm quan đắc ý nở mày nở mặt, cảm giác mình cũng nên như thế. Đại ca huynh cho bọn họ ấm no và việc làm, bọn họ lại lấy ra so với giàu có thái bình của những quan lại kia. Ngu muội như vậy thật cũng không có gì lạ lùng.
Lúc y nói lời này, Trần Thăng, Cát Hương, Lưu Dũng và Như Huệ đều có mặt. Trần Thăng lãnh đạm không cảm xúc, Như Huệ chỉ ở một bên lật xem sổ sách, Lưu Dũng cúi đầu, Cát Hương thì thận trọng đề nghị nói.- Đại ca, địa bàn Sơn Đông lớn như vậy cũng không so được với phủ Hoài An nhỏ bé, hẳn nên đặt gia đinh trấn thủ.