Đầu tiên là báo danh trong thôn trang gần kề, trang chủ nơi đó không quá hiểu những điều này, lại báo tới phân điếm Vân Sơn Hành Túc Châu, kết cuộc phân điếm Vân Sơn Hành phái tới hai tiểu nhị cùng với một gã Bổ khoái nha môn tri châu Túc Châu, ba người này đều là kẻ nhãn lực rất tốt.
Tìm cơ hội quan sát chốc lát, tức thì phán đoán bọn người Thôi Văn Thăng không đúng, khẳng định là nhân mã của quan phủ, nếu như là mặc quan bào, bày thiết nghi thức chiếu theo khuôn phép quang minh chính đại đi ngang qua, vốn dĩ sẽ không có người đi quản quá nhiều, nhiều nhất phái người theo dõi, cho dù là đi ngang qua Từ Châu cũng là như thế. Nếu như không có tạo phản tất nhiên sẽ không cản lại gây khó dễ, nhưng hành tung bí ẩn lạ lùng, ngụy trang ăn vận như thế vậy thì phải nghiêm tra thủ chặt rồi. Nhiều võ phu tinh nhuệ cường tráng như thế chẳng lẽ muốn làm chuyện gì gây hại cho Từ Châu?
Lời phán đoán này vừa được đưa ra, điền trang khắp nơi tức thì tụ tập mấy trăm đoàn luyện, tính cả mấy trăm hương dũng của thân sĩ bản xứ, vây một đội người Thôi Văn Thăng trong khách điếm. Vốn dĩ bọn hộ vệ Thôi Văn Thăng muốn xông ra ngoài, thế nhưng từ trong tới ngoài gần ngàn cây trường mâu uy hiếp, còn có mười mấy cung thủ ở bên trong nhắm bắn, thật sự là không còn cách nào, mắt thấy không biểu lộ thái độ sẽ bị vây bắt, Thôi Văn Thăng lúc này mới lộ rõ thân phận.
Lộ ra danh hiệu của Thái giám Thủ bị Phượng Dương, từ trên xuống dưới Túc Châu lập tức bị dọa nhảy dựng, bọn họ vốn chính là bên trong địa phận Phượng Dương tất nhiên hiểu rõ phân lượng của vị công công này. Nhưng chuyện tới như nay lại không có lý nào tản đi, chỉ là cung ứng nước uống, lương thực, giam lỏng bọn họ sau đó dùng khoái mã cấp báo Từ Châu. Đợi sau khi có được hồi âm, lại an bài mấy trăm đoàn luyện áp giải tới chỗ doanh trại của đoàn luyện gia đinh Túc Châu.
Đây mới thực sự là chỗ khiến Thôi Văn Thăng tức giận. Lúc cải trang ăn mặc bị người vây khốn động thủ thì không có bản lĩnh nói gì, nhưng lộ rõ thân phận, bản thân chẳng khác nào một vị Thượng thư, Thị lang thân phận quý hiển, không ngờ không có bất kỳ hữu dụng nào, những kẻ nghèo khổ Túc Châu kia không có mảy may kính sợ, chỉ là vây chặt, chính là thái độ ở nơi này người muốn làm loạn chúng ta liền ra tay hạ sát.
Triệu Tiến cười trấn an mấy câu.- Thôi công công muốn tới, quang minh chính đại tới thì tốt rồi hà cớ gì như vậy khiến mọi người hiểu lầm. Kẻ bên dưới làm việc thận trọng, Thôi công công cũng không cần phiền trách.
Lời này khiến Thôi Văn Thăng nổi trận lôi đình, tím xanh cả mặt không ngừng chất vấn.- Từ Châu ngươi nghiễm nhiên thành địch quốc, chúng ta sao dám quang minh chính đại tới? Huống chi Từ Châu này cũng không phải đất ta đây quản hạt, sao quang minh chính đại tới được?
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh trên mặt đều có nét cười mỉm, chỉ có Cát Hương lặng lẽ mở trừng mắt nhìn sang. Từ sau khi Cát Hương trở thành lữ trưởng lữ Thân Vệ, rõ ràng công viện bộn bề, y lại cả ngày chạy tới chỗ Triệu Tiến, xin chỉ thị mọi chuyện, hoàn toàn đặt mình ở cái ghế lữ phó.
Vương Triệu Tĩnh mỉm cười giải thích.- Lời này của Thôi công công quá nặng rồi. Một châu bốn huyện Từ Châu, quan lại sai dịch châu huyện đều ở đấy, nha môn quan phủ đầy đủ hết. Hiện giờ tiền thuế nên giao nộp vì triều đình miễn giảm thuế khóa cho nên không giao lên, sao lại là địch quốc được. Thôi công công, lời tức giận này không cần nói nhiều, ngài tới nơi này rốt cuộc có chuyện gì.
Lời nói này khiến Thôi Văn Thăng ngây người, thần sắc biến ảo, lại cầm lên bát trà nhấp một ngụm trà, nước trà vừa vào miệng trên mặt liền có ngạc nhiên, tức thì biến thành chán ghét lại đặt bát trà lên bàn, lại nhìn sang bát trà trong tay Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh, thanh âm buồn bực nói.- Gia cảnh các ngươi như thế lại uống lá trà rẻ mạt, xoàng xĩnh như vậy, là không bằng lòng khoản đãi ta đây sao?
Câu chuyện đột nhiên vừa chuyển, Triệu Tiến có chút kinh ngạc cầm lên bát trà uống một hớp sau đó hỏi.- Thôi công công lời này sao lại nói thế? Bọn ta ngày thường vẫn luôn uống chính là thứ này?
Vương Triệu Tĩnh thì lại cười nâng bát trà lên nhấp mấy hớp. Câu trả lời của Triệu Tiến khiến Thôi Văn Thăng yên lặng. Thôi thái giám quét mắt nhìn chốc lát bố trí của phòng khách này, bàn ghế đầy đủ cũng có chỗ đặt ấm trà, bát trà, còn có từng chồng công văn cùng với bút mực, ngoại trừ những thứ đó không nhìn thấy vật bày trí gì. Chẳng hạn như bình hoa lớn cao hơn người thường, các loại đồ cổ khảm nhiều châu báu gì ở nơi này không nhìn thấy một cái. Ngay cả tới cái bàn cũng rất giản dị, ngoại trừ nước sớn không nhìn thấy điêu khắc tinh xảo gì. Còn mấy người trẻ tuổi hoặc ngồi hoặc đứng mặc trên mình đều là áo vải, kiểu dáng thô kệch, cũng không thấy trang sức đẹp đẽ gì, càng không thấy loại tơ lụa vàng bạc nào.
Nhìn tới những thứ đó, Thái giám Tổng đốc tào vận Thôi Văn Thăng đột nhiên trở nên chán nản, ở nơi đó bưng bát trà lại nhấp một ngụm, nhếch miệng nói.- Đây thật là khó uống. Lúc ta đây ở trong cung đọc sách uống nước trà cũng còn tốt hơn thứ này.
Cử chỉ không hiểu ra sao này của y và rối rắm của lá trà này, khiến Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến đều cảm thấy lạ lùng. Nghĩ thầm rằng Thôi thái giám lòng dạ thân phận bậc này, sao ở trong việc nhỏ như lá trà này giằng dai không thôi, ông ta rốt cuộc tới nơi này làm cái gì. Thôi Văn Thăng bên đó cũng không giải thích buông bỏ bát trà lại thở dài mấy hơi, giọng điệu buồn bã nói.- Ta sang đây chính là muốn thay người khác hỏi. Ý muốn của các ngươi như thế nào?
Triệu Tiến cười hỏi lại.- Ý muốn gì như thế nào. Thứ Triệu mỗ làm và trước giờ có gì khác biệt sao?
Thôi Văn Thăng lắc đầu, giọng điệu trầm thấp nói.- Ta đây chính là ở lâu dài bên cạnh Từ Châu của ngươi, hơn nữa còn là chạy hai nơi Thái Châu và Phượng Dương. Cho dù chen không lọt tai mắt ở chỗ của ngươi, điều hẳn nên biết cũng đều biết rõ. Cái lữ gì đó, đoàn gì đó của ngươi, gia đinh trong tay ngươi gần xấp xỉ con số hai vạn, tính luôn cả loại đoàn luyện gì đó, ta đây nói bốn vạn e rằng chỉ ít chứ không nhiều. Ngươi đây là muốn phất cờ tạo phản sao?
“Phất cờ tạo phản” bốn chữ này nói ra trong phòng tức thì yên ắng, Thái giám Thôi Văn Thăng thuận thế quét mắt, gã không có nhận ra ai có vẻ sợ hãi, ngược lại thấy Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến trên mặt lộ nét cười, còn trên mặt Cát Hương bên đó lại lộ ra vẻ hưng phấn, trên mặt mấy gã hộ vệ ở phía xa hoặc là có vẻ hờ hững hoặc là thần sắc hớn hở. Thôi Văn Thăng chỉ cảm thấy trong lòng có khó chịu không nói ra được. Đây chính là tạo phản, đây là đại tội mất đầu diệt môn, sao mỗi người đều không xem ra gì.
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu.- Thôi công công, câu này đã quá lời rồi. Chúng tôi nếu tạo phản, Thôi công công ngài còn sang được tới đây hòa khí nói chuyện sao?
- Trong tay ngươi hiện giờ có bốn vạn người, mấy vạn binh mã, những thứ đó đều đã không phải của triều đình. Ngươi lại bỏ đội quân tinh nhuệ nhất dưới tay ở Sơn Đông, lại đang khuếch trương thế lực bốn phía, đây không phải là muốn mưu đồ Trực Lệ, tiến sát kinh kỳ sao? Thôi Văn Thăng bản thân cũng rất kinh ngạc, nói ra lời như vậy không ngờ giọng điệu sâu xa, cứng cỏi.