- Trả lại đất cho bọn ta, bằng không liều mạng với các ngươi.
- Đúng đấy, tổ tiên mấy đời của ta ở nơi này, sao chạy nạn trở về thì đất này đã thành họ Triệu rồi.
- Nói đúng lắm, người Sơn Đông chúng ta không được bị người Từ Châu nói khoác đó khi dễ.
Quý Tư Khảo bị bọn phòng thu chi quản sự vây quanh, bên cạnh bọn họ chính là một đội đoàn luyện xếp hàng ngang trước mặt, đội hình đứng ngay ngắn, trường mâu giơ thẳng hướng lên trời. Cũng may có một đội như vậy ở nơi này, mấy ngày tráng đinh chỉ là rống giận thét to, từng bước chậm rãi nhích gần tới trước lại không dám xông sang làm cử động kịch liệt gì.
Nghe thấy người bên cạnh nhắc nhở, Quý Tư Khảo quay đầu nhìn thoáng qua, ngay ở ngoài mấy chục bước có hai mươi người cưỡi ngựa dừng ngựa nhìn về phía bên này. Nhìn cách ăn mặc của người trên ngựa, đều là kỵ sĩ ăn vận gọn nhẹ, hạng người như vậy cũng chỉ có thân vệ quan quân hoặc là con cháu đại hào mới có, đội nhân mã Triệu Tự Doanh cũng là có, cách ăn mặc đều không phải, hơn nữa bên phía mình cũng không có được tin tức.
- Mặc kệ bọn chúng, đoàn luyện chúng ta không sợ kẻ cưỡi ngựa. Quý Tư Khảo cứng đầu nói một câu, lại quay đầu, tay nắm chặt đao đeo bên hông đều là mồ hôi lạnh, khẽ cắn môi sải chân đi mấy bước về phía trước.
Nhìn thấy trang chủ này đi ra, bọn trang đinh la ó gào thét kia trở nên yên lặng, Quý Tư Khảo thừa cơ hội này quát lớn.- Cái gì mà tổ tông các ngươi trồng trọt. Đây là ruộng đất của Tiến gia Từ Châu, giấy trắng mực đen, quan phủ dùng đại ấn đóng lên. Lúc các ngươi tới cũng ngoan ngoãn nhận ra được rồi.
Lúc nói những lời này, trang chủ Quý Tư Khảo cảm thấy có chút khó chịu, vào lúc này không ngờ còn phải mang danh nghĩa quan phủ ra. Song ý niệm trong đầu này chợt lóe lên, Quý Tư Khảo lập tức ném ra sau đầu, tức giận lại quát.- Các ngươi đi theo lưu tặc tạo phản, tùng người bị xem như heo chó, nói giết thì giết, ngay cả miếng cơm ăn no cũng không được. Tiến gia hảo tâm thu nhận các ngươi, cho các ngươi ấm no, các ngươi hiện giờ có sức lực rồi không ngờ liền nghĩ muốn tạo phản sao.
Lúc Quý Tư Khảo nói những lời này vô cùng hung ác, khí thế đó trấn ép mấy ngàn người trước mặt dừng lại không tiến lên, tuy nhiên trong đám người trang đinh đối diện lập tức có người hô.- Tạo phản gì, chúng ta đều là bá tánh lương dân, trồng trọt đất của mình, trải qua cuộc sống của mình. Tại sao người Từ Châu tới liền biến thành đứa ở tá điền không bằng súc sinh trâu ngựa. Chúng ta đây là phải đòi công đạo, triều đình và quan phủ cũng sẽ làm chủ cho chúng ta.
Bên này nói xong, bên đó lại có người gào khóc.- Ba huynh đệ nhà ta, vốn ở nơi này trồng trọt rất tốt, không ngờ rằng trước tiên bị phản tặc bắt đi, sau đó lại người Từ Châu này bắt đi, chỉ có một mình ta trở về. Hai huynh đệ kia của ta không biết đi nơi nào. Nhưng tới được nơi này, đất này đã không phải là của ta nữa. Ông trời ơi, ông mở mắt ra đi nào.
Lại có người rống giận.
- Mọi người nghe đây. Những kẻ Từ Châu nói khoác đó không biết dùng thủ đoạn gian trá gì, chiếm đoạt ruộng đất của chúng ta. Chúng nói có công văn quan phủ đây khẳng định cũng là giả. Cúng ta đầu đội trời chân đạp đất không sợ đi gặp quan.
Tiếng gào khóc và rống giận này khiến tâm tình mấy ngàn tráng đinh càng thêm sôi trào, khí thế mới vừa rồi bị Quý Tư Khảo đè ép lần nữa tăng cao, có người chỉ vào Quý Tư Khảo ngoác miệng chửi ầm lên.
- Chuyện này quả thật có chút không đúng, đối với thanh danh của Tiến gia không tốt, vẫn là nói chuyện tốt hơn. Trả ruộng đất vốn là của bọn họ cho bọn họ. Tiến gia lòng dạ nhân nghĩa như vậy khẳng định cũng sẽ bằng lòng. Quý Tư Khảo đột nhiên nghe thấy bên cạnh có người nói lời này. Gã chợt xoay người sang, người nói lời này lại là La Hữu một quản sự trong trang, xuất thân đồng sinh ở Từ Châu. La Hữu này tuổi tác đã hơn ba mươi, vẫn chưa có đỗ đạt tú tài, trong nhà đói lúc này mới đi làm phòng thu chi trong điền trang của Vân Sơn Tự, về sau bị Triệu Tự Doanh thu làm thuộc hạ. Người biết đọc biết viết biết tính sổ sách rất khó có được, vị này lại là con cháu Từ Chau, trước tới nay được xem là người đáng tin cậy. Tuy nhiên La Hữu này ngày thường rất thích nói kinh thư đại nghĩa vân vân, chuyện gì cũng thích tranh cãi, những người khác cũng không quá ưa thích y.
Quý Tư Khảo hai mắt đều là tia máu, phẫn nỗ như điên trừng mắt nhìn La Hữu rống giận nói.- Ngươi bị lừa đá sao? Ngươi rốt cuộc nói chuyện thay ai hả?
- Ta là nói chuyện thay Tiến gia. Tiến gia bởi vì nhân nghĩa từ bi mới thu nhận nhiều người như thế. Hiện giờ nếu như những kẻ này nói đất là của bọn họ, vậy thì nên trả lại đất. Tiến gia gia nghiệp to lớn, sẽ không để ý điều này. Ngài ấy khẳng định càng để ý tới thanh danh của mình hơn. Ngươi… La Hữu lắc lư đầu óc thao thao bất tuyệt, lời còn chưa nói xong đã bị Quý Tư Khảo quất một bạt tai thật mạnh lên mặt, đánh ngã nằm trên đất, khóe miệng đều nhiễu nhạo vệt máu, nửa bên mặt đã sưng đỏ.
La Hữu kia bụm mặt vừa sợ vừa giận, chỉ vào Quý Tư Khảo rống giận.- Cái tên mọi rợ Sơn Đông như ngươi không ngờ dám đánh ta. Ta là người xuất thân Từ Châu ngươi có biết hay không? Hôm nay ngươi hủy hoại thanh danh Tiến gia, Tiến gia khẳng định phải thu dọn ngươi.
Lời vừa nói được một nửa, bị Quý Tư Khảo một cước phát tiết đá hẳn thành một con tôm cuộn tròn, ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, một câu cũng nói không ra. Quý Tư Khảo vừa mới xoay người lại cuống cuồng tránh né, né khỏi miếng đất trước mặt bay tới. Miếng đất kia lại nện trúng một người đằng sau, kêu đau một tiếng. Mấy ngàn tráng đinh đối diện nhìn thấy màn đấu đá lẫn nhau này lại nhích gần tới trước, còn có người nhặt đất đá trên mặt đất ném ra.
- Các ngươi được coi là lương dân cái thá gì. Trồng trọt thật tốt, các ngươi sao có mặt mũi nói ra lời này. Ông đây chính là lớn lên ở Sơn Đông, kẻ nào không có công danh, kẻ nào không phải là địa chủ, kẻ đó sao trồng trọt tốt được, lương thực làm ra tự mình ăn được bao nhiêu. Triệu Tự Doanh chúng ta không tới, từng người các ngươi ngay cả trấu cám cũng không ăn no, sinh con đều nuôi không sống nổi. Hiện giờ cho các ngươi mỗi ngày ăn cơm no rồi, các ngươi ngược lại sinh lòng ngu dốt rồi. Các ngươi nằm mơ đi, ruộng đất này là của Tiến gia, các ngươi ngoan ngoãn trở về. Hôm nay ông đây không so đo với các ngươi. Quý Tư Khảo giống như điên cuồng, chỉ vào người đằng trước rống giận. Y hiện giờ đã không nói quan thoại mà là phương ngôn của Sơn Đông, những lời này của y đè ép bọn trang đinh yên lặng chút ít.
Dân chúng trên mặt đất Sơn Đông vốn dĩ vô cùng đắng khổ, mùa màng thái bình gắng gượng duy trì cuộc sống, hơi có biến động đã phải chạy nạn, đợi lúc có quân lương chính là từ nghèo tới giàu, một làn sóng ập tới tan tác tiêu vong. Trồng trọt thật tốt, lương dân giữ bổn phận gì, vốn dĩ không cách nào ăn no. Bị Văn Hương Giáo lôi kéo vào sinh ra tử, bị Triệu Tự Doanh bắt làm tù binh ngược lại ngược lại sống qua được tháng ngày an ổn, mặc dù chỉ ăn lương thực trộn lẫn cao lương khô khốc nhưng dù sao cũng được ăn no.