Mấy gã kỵ binh tùy tùng Thiên tổng quan quân kia ngày hôm ấy cũng lập tức xông bừa vào trong nhà một nhà giàu nào đó trong thành, nếu không phải nhà đó tập hợp nam đinh trong nhà liều mạng một phen thì thật không biết còn xảy ra chuyện gì nữa. Dù vậy, trong thành mấy thiếu nữ bá tính thắt cổ tự tử. Lúc lưu tặc vây thành làm loạn, những thương nhân, tư thương buôn muối kia cũng không xảy ra những việc như này. Đợi giải vây rồi quan quân tới không ngờ bắt đầu gặp hoạ. So sánh hai cái với hau, quan lại thân sĩ Đằng huyện bao gồm cả Tri huyện, một tấm lòng nhiệt thành đều nguội lạnh, không chỉ một người bắt đầu nhớ về điểm tốt của binh mã Từ Châu, cũng không chỉ một người ca thán, nếu họ là quan quân thì thật tốt biết bao.
Lúc này, phân điếm Vân Sơn Hành vẫn luôn im lặng mới đưa ra giá, bắt được mỗi lưu dân còn sống đổi được vài cân gạo, sau đó tung tin tức nói là nếu ai tự mình đi nơi nào đó đầu hàng sẽ được miễn chết, sẽ được ăn cơm an bài ổn thỏa. Có hai điều kiện này, lưu dân lẩn trốn rải rác ở các thôn làng, lũy trại Đằng huyện hoặc bị bắt hoặc tự mình đầu hàng, bắt đầu bị lùng bắt. Xử trí đối với bọn họ giống với những nơi khác đều đưa đi về phía Từ Châu.
Mùng mười tháng sáu năm thứ hai Thiên Khải, phản loạn Văn Hương Giáo Sơn Đông gây chấn động cả thiên hạ bắt đầu đi tới hồi kết, quan quân được xưng ba vạn đã bao vây chặt cứng Trâu huyện, đây là điểm duy nhất còn sót lại của Văn Hương Giáo. Nghe nói đầu sỏ gây họa, hoàng đế Trung Hưng Phúc Liệt của Đại Thành Hưng Thịnh Từ Hồng Nho cũng ở trong thành, sau khi bắt lấy ông ta, trận đại loạn này xem như hoàn toàn bị dập tắt.
Đồng thời, trước khi vây thành, Văn Hương Giáo vùng vẫy giẫy chết phái người trà trộn vào phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châ,. tin tức cả nhà Lỗ Vương bị giết truyền khắp thiên hạ. Từ khi có nhà Minh hơn hai trăm năm, ngoại trừ mấy vị phiên vương tạo phản, đây vẫn là thân phiên đầu tiên tử nạn trong loạn dân, thiên tử nổi giận, cả nước chấn động, những người có dính tới chốn quan trường ở Sơn Đông đều sợ là không giữ được cái mũ ô sa, tất cả mọi người đều trông đợi việc lập công chuộc tội, xem liệu có giữ lại được tính mạng.
Mà quan thần Đông Lâm trong triều khơi lên sóng gió, công kích Sơn Đông đại loạn chính là do hoạn đảng cầm quyền, dân chúng lầm than. Nếu không muốn giẫm vào vết xe đổ thì phải cho quan thần chính trực công minh nắm quyền, những kẻ gọi là công chính tất nhiên chính là người trong quan viên Đông Lâm.
Trong lúc chuyện vặt vãnh đó xảy ra, Triệu Tự Doanh dọc theo Vận Hà lui về Từ Châu. Tù binh Sơn Đông lần này đã vượt quá con số mười vạn, toàn bộ đều là nam nữ tráng niên, hơn nữa con số này còn đang tăng lên chóng mặt. Động tĩnh đại đội như vậy tất nhiên không có khả năng giống với loạn quân Văn Hương Giáo, dòng người lôi kéo lẫn nhau, mặc kệ sống chết, cứ như vậy nhằm một nơi nào đó tràn tới.
Bắt đầu từ thời khắc Triệu Tự Doanh ở Từ Châu bắc tiến Sơn Đông, Vân Sơn Hành đã bắt đầu bận rộn. Một dãi Vận Hà Sơn Đông phàm là vùng đất chưa có bị lưu tặc khống chế, đại đa số ruộng đất gần như đều bị Vân Sơn Hành thâu tóm. Có điền trang thậm chí thẳng thừng cưỡng chiếm, sau đó lương thực tồn trữ của Triệu Tự Doanh ở các nơi Bi Châu, Từ Châu bắt đầu thông qua xe trâu ngựa, sức người tụ tập tới ven bờ Hoàng Hà, Vận Hà, lại thông qua đường sông chuyển tới trong điền trang các nơi này.
Hơn mười vạn lưu dân cũng không phải một lần đi vào Từ Châu mà là chiếu theo thân thể, thể chất, tố chất tốt xấu phân chia thành từng tầng. Kẻ tốt nhất một đường theo đội thuyền xuôi nam, kẻ kém nhất thì an bài ổn thỏa ở trong điền trang gần kề Tế Ninh, đợi sau khi nghỉ ngơi lấy lại sức lại xuôi nam.
Hiện giờ trên đoạn sông Hoàng Hà Từ Châu, thuyền lớn nhỏ như nước chảy không ngừng, đón chở người, đồ đạc xuôi nam ngược bắc. Trước lúc sắp xuất chiến, Triệu Tự Doanh ở Từ Châu mới biên luyện ra ba ngàn đoàn luyện, tính cả Từ Châu vốn có, gần như vượt qua con số quá vạn. Còn ở Từ Châu, phủ Quy Đức, Khổng Gia Trang, Túc Châu, Bi Châu và trong thôn trại Lưu Dân đã bồi dưỡng rất nhiều quản sự, sai dịch quen tay. Những người này theo sai phái của Chu Học Trí, Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh bắt đầu xuất phát rải đi.
Quản sự cấp thấp và đầu mục tiểu nhị xuất thân bổn điếm hoặc là phân điếm của Vân Sơn Hành, từ gia đinh Triệu Tự Doanh bị thương rút khỏi đội ngũ, bọn học đinh Triệu Tự Doanh học tập việc sổ sách, những kẻ đó được bổ nhậm làm trang chủ, điều tới hai mươi quản sự sai dịch xuất thân trong trang viên Triệu Tự Doanh, lại trộn lẫn vào hai liên đoàn luyện, sau đó một trang chủ phải trông coi ba ngàn tới bốn ngàn tù binh lưu dân loạn quân, đấy chính là trang đinh về sau của họ.
Bởi vì từ sau khi Triệu Tự Doanh có tầm vóc lớn, vẫn luôn đang bồi dưỡng những người có tài này, cốt cán biết cai quản hết thực vụ, nhân tài thông hiểu công nông, buôn bán, còn có đoàn luyện không ngừng huấn luyện. Những người đó vốn nay đã đủ, ở tổng hiệu Vân Sơn Hành bên đó đã sớm đăng tên vào sổ, một khi triệu tập sai phái, chẳng qua chỉ là chiếu theo sổ sách phát ra mệnh lệnh bảo bọn họ tới nơi nào đó báo tên, sau khi dặn dò mệnh lệnh lại lên đường mà thôi.
An bài ở điền trang Sơn Đông thường thường là ba bốn điền trang liên kề nhau nhưng không phân địa phận, chống đỡ đưa tin lẫn nhau, một khi có việc liền gom ra được gần ngàn đoàn luyện, cho dù không cách nào trấn áp tiêu diệt, bảo hộ an toàn vẫn là thoải mái làm được. Tuy nhiên trong điền trang các nơi Sơn Đông, con số trang đinh trong mỗi điền trang sẽ không vượt quá ba ngàn, còn các nơi trong phương viên khống chế của Từ Châu, nhiều nhất thậm chí có được năm ngàn.
Người Triệu Tự Doanh bồi dưỡng ra được đưa đi từng đám, vùng đất Lỗ Nam nhất là vùng đất tây nam đất Lỗ ven bờ tây Vận Hà, từng cái điền trang thuộc về Triệu Tự Doanh vừa mới dựng lên. Ở nơi đó muốn dựng điền trang quả thật rất dễ dàng, bởi vì bao năm qua thiên tai và sưu cao thuế nặng cộng thêm đại loạn Văn Hương Giáo phá hoại hết thảy mọi thứ, ruộng đất vô chủ quả thật là quá nhiều. Mặc dù là có đất đai có chủ cũng vốn dĩ bán không được giá, huống chi con quái vật lớn như Triệu Tự Doanh Từ Châu tới thu mua. Không cần nói gì khác, mấy lần thắng lợi bẻ gãy đập nát dưới thành Tế Ninh, đã đủ để cho mọi người bái phục rồi.
Về phần những thổ hào Sơn Đông lần này hoặc là dẫn đường hoặc là đi theo chiến đấu còn sót lại đó, bọn họ đều muốn khôi phục sản nghiệp. Song trải qua một trận đại loạn này, tá điền vân vân đều tìm không đủ. Triệu Tự Doanh cũng đưa ra điều kiện, Triệu Tự Doanh xuất tiền thu mua sáu phần điền sản của bọn họ, sau đó dùng để an bài lưu dân, mỗi năm hoa mầu làm ra được, bọn họ thu lấy một thành, nếu như có lời lãi kinh thương buôn bán trao đổi, vậy chiếu theo tình hình vào lúc đó bàn bạc lại, nếu như bằng lòng bán mạng làm việc vì Triệu Tự Doanh giống như nghĩa dũng Từ Châu, vậy còn có chỗ tốt đền đáp khác, nhưng hoa mầu trên đất làm ra một thành chính là con số đã định.