Hiện tại trong đội Nội Vệ Mã Xung Hạo rõ ràng là người đứng thứ ba. Hơn nữa có rất nhiều việc Triệu Tiến đều dò hỏi ý kiến của y, thân phận địa vị trước đây đã sớm thoát khỏi loại bó buộc tay chân kia. Nghe được câu trả lời của Lưu Dũng, Triệu Tiến cười cười, thoải mái nói. Những người trẻ tuổi này đều là của cải, lý đâu có của cải nào đưa đến cửa lại không muốn. Bên trong có tai mắt mật thám là điều khó tránh khỏi. Việc này cũng đơn giản, chậm rãi tìm ra bọn chúng là tốt rồi.
Trần Thăng ở bên cạnh nói.- Nhìn bộ dạng này của huynh, có phải hay không có chủ ý? Nói ra mọi người nghe thử, đừng thừa nước đục thả câu.
Triệu Tiến bất đắc dĩ cười khổ, chỉ vào y nói.- Đại Thăng, đệ như vậy không thú vị rồi.
Trong phòng tất cả mọi người cười rộ lên, Trần Thăng hiếm khi bị đùa như vậy. Tâm tình mọi người lúc này đều vô cùng thả lỏng.
Triệu Tiến cười nói.- Tất cả mọi người đều biết lớp huấn luyện ngắn ngày này đúng không? Tất cả mọi người đều gật đầu. Ở Từ Châu mở lớp giáo huấn về thương vụ đồng áng ngắn ngày có mấy cái, thường thường là khóa học huấn luyện không đến nửa năm, sau đó liền thả ra ngoài đi làm việc. Ban đầu mọi người đối với việc này đều rất đỗi nghi ngờ, nghĩ thầm các ngành các nghề sư phụ dạy đồ đệ cũng phải mất vài năm, học nghề bên trong tiệm buôn, hãng buôn cũng phải vài năm, mấy tháng này học được cái gì. Lại không nghĩ đến hiệu quả tốt như vậy, người thả ra ngoài rất dễ dàng liền bắt đầu làm việc.
Bởi vì lớp học này lựa chọn đều là học trò đã từng làm việc, kẻ truyền thụ đều đã từng trải qua xử trí thực vụ cặn kẽ. Hơn nữa trước đó bọn sư phụ đã trao đổi lẫn nhau, tổng kết tổng hợp, thứ đồ truyền dạy cũng đều là thay mặt cho rất nhiều thứ, tránh khỏi tốn công vô ích, tất nhiên sẽ đem lại hiệu quả tốt, hiệu nghiệm cao.
Triệu Tiến chậm rãi nói.- Học trò của lớp huấn luyện ngắn ngày này thu nhận đều đã hiểu biết công việc ít nhiều. Nhưng hiện nay con cháu các nhà sang đấy ghi danh đều những thanh niên trẻ tuổi có chí hướng, ngoại trừ võ nghệ không có lản lãnh khác bên thân, không ít người ngay cả võ nghệ cũng không có. Những người này chúng ta vừa muốn giữ vừa phải huấn luyện thật tốt mới dùng được. Như vậy cứ bắt chước theo quy chế lớp huấn luyện để mở học đường. Bắt đầu dạy từ căn cơ dễ hiểu nhất, học thành thì dùng, không thành vậy thì không dùng.
Nói tới đây, Triệu Tiến nhìn về phía Vương triệu Tĩnh nói. Có cái gì không ổn sao?
Sau khi hỏi xong lại liếc mắt nhìn Như Huệ bên kia, bởi vì sau khi nói ra đề nghị về học đường này, sắc mặt của Vương Triệu Tĩnh có chút cổ quái, bgay lúc bị Triệu tiến để ý tới đưa ra câu hỏi, lại phát hiện ra khuôn mặt Như Huệ cũng có chút khác biệt.
Vương Triệu Tĩnh đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó có chút xấu hổ, chần chừ một lát rồi nói.- Tiểu đệ vốn muốn nói với đại ca. Học đường này phải truyền thụ kinh thư thánh hiền để cho bọn họ biết đại nghĩa. Nhưng lập tức lại nghĩ tới, để bọn họ hiểu biết được những thứ này, ngược lại đối với chúng ta không tốt.
Lời này khiến Tiệu Tiến lập tức hiểu được, đối với những kẻ sĩ đọc sách mà nói, học đường là nơi chốn xem như có chút thiêng liêng, nơi được gọi là truyền đạo giải thích nghi hoặc, nếu không giảng dạy kinh điển Nho gia như tứ thư ngũ kinh, tóm lại là cảm thấy lúng túng không đúng. Như Huệ bên cạnh cũng đồng tình xấu hổ cười gật đầu, xem ra Vương Triệu Tĩnh nói chính là suy nghĩ trong lòng y.
Tuy nhiên Trần Thăng lại phát ra tiếng cười lạnh, Cát Hương cũng là cả mặt không cho là đúng, Lưu Dũng tạm ngừng, cũng cao giọng mở miệng nói.- Tam ca, ở Từ Châu cùng các nơi khác chúng ta đã gặp không ít người đọc sách thánh hiền, viết thư kể lể hiến kế cho chúng ta, khuyên đại ca đăng cơ làm hoàng đế. Khắp nơi loại người gì cũng có, những người này chắc chắn biết đại nghĩa, nhưng lại không hề thấy lòng trung thành.
Sắc mặt Vương Triệu Tĩnh tức khắc đỏ bừng, nhưng ngay sau đó lắc đầu, nhịn không được cười khổ lên tiếng.- Tiểu Dũng nói cũng không sai. Đọc sách thánh hiền này cùng trung thành đại nghĩa thật sự không có bao nhiêu dính líu, cũng là do đệ lo xa thôi.
Triệu Tiến liếc nhìn Như Huệ, Như Huệ ở bên kia bộ dáng như có chút suy nghĩ, Triệu Tiến cười cười nói.- Người bên dưới vì cái gì trung thành với chúng ta. Chúng ta cho bọn họ chỗ tốt, khiến cho bọn họ ấm no, làm cho bọn họ phát tài, để cho bọn họ nhìn thấy tiền đồ, bọn họ sợ hãi chúng ta, biết nếu phản bội chúng ta, sẽ là kẻ địch của chúng ta, sẽ tan xương nát thịt, chúng ta đối với bọn họ tốt, không xem bọn họ như là trâu ngựa súc vật, mà là công bình công đạo, hỏi han ân cần. Mà những nơi khác không cho bọn họ nhiều lợi lộc như vậy, làm cho bọn họ không nhìn thấy tiền đồ, đồng thời lại không làm cho bọn họ e sợ, sau đó còn cao cao tại thượng, xa lánh người ngàn dặm. Đây vẫn còn tính toán so đo. Vô số điều này cộng lại mới có lòng trung thành hiện nay.
Nhìn Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ nghiêm túc muốn nói thêm gì, Triệu Tiến liền khoát tay nói.- Đạo lý này các ngươi cũng hiểu, chẳng qua các ngươi còn có chút vướng mắc chưa được rõ ràng.
Vào lúc này, có tiếng bẩm báo từ bên ngoài truyền vào, Lưu Dũng bước nhanh ra ngoài, không lâu sau đi vào, mở miệng nói.- Lão Mã bên đó đã phái người cưỡi khoái mã đi đến kinh sư, thu thập tin tức khắp nơi kinh sư. Hiện tại các nơi Sơn Đông cũng đều có người ngó chừng.
Sau khi Triệu Tự Doanh lui về Từ Châu. Một là phái ra các lộ binh mã hướng ra phía ngoài kiến lập điền trang, hai là toàn lực đề phòng, chờ đợi động tĩnh kế tiếp của triều đình. Mấy vạn quan quân chiếm cứ ở bên kia, nhất định phải làm sẵn khả năng xấu nhất. Nhưng những quan quân kia cử đông thế nào, kỳ thật cũng phải xem quyết sách của kinh sư bên kia ra sao. Đối với những tin tức chống quan trường này Mã Xung Hạo xuất thân là Chỉ huy Thiêm sự của Cẩm Y Vệ cực kỳ am hiểu, cũng biết nên bắt tay vào thu thập từ chỗ nào, hiện tại lại vừa xác định là người đáng tin, tất nhiên là do gã đến chủ trì.
Vừa nghe Lưu Dũng bẩm báo xong, Triệu Tiến gật đầu, nhưng ngay sau đó nhìn về phía Lưu Dũng nói.- Tiểu Dũng, đệ và Lôi Tử mới là người quản sự chân chính.
Lưu Dũng trầm giọng trả lời.- Tiểu đệ hiểu được, tuy nhiên Mã Xung Hạo quả thực trung thành. Thu thập tin tức, bố trí gián điệp, các mặt dính tới đội Nội Vệ đều thông hiểu hơn so với tiểu đệ và Lôi Tử. Tiểu đệ cùng Lôi Tử cũng thống nhất qua, buông tay để cho lão Mã bên kia đi làm, sẽ không có bất cứ lòng dạ nào khác.
Triệu Tiến lắc đầu, hướng mọi người nói.- Tiểu Dũng cùng Lôi Tử đối với chúng ta thật sự là chí công vô tư rồi, cũng không vì bản thân mà nghĩ cái gì.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại thành khẩn nói.
- Huynh không phải trách cứ đệ, lòng dạ và bố trí của đệ cũng không sai. Bây giờ đệ để cho Mã xung Hạo làm đội trưởng đội Nội Vệ, huynh cũng không có lời nào để nói. Nhưng có chuyện huynh phải nhắc nhở đệ. Năm nay Mã Xung Hạo bốn mươi ba tuổi, năm nay đệ mười chín tuổi. Cho dù y có quản cũng quản được bao lâu, cuối cùng vẫn là đệ và Lôi Tài chủ trì đội Nội Vệ. Chẳng lẽ đến lúc đó đệ một lần nữa tiếp nhận, một lần nữa học tập, một lần nữa sàng lọc những người này. Như vậy sẽ làm trễ nãi mọi chuyện, không nên cái gì cũng nhường lại cho người khác. Cho đệ quản đệi hãy quản, bản lĩnh y cao, đệ hãy học tập tốt. Mã Xung Hạo tâm tư người này sáng suốt, so với đệ y càng hiểu được đạo lý này, sẽ không giữ lại trong lòng mà làm khó dễ đệ.