- Ngươi giữ kĩ mấy lạng thịt trong đũng quần đó. Còn mùi vị thôn quê, cẩn thận bình dấm chua nhà ngươi đánh đổ. Phải nói nha, ngày mai lúc vây lại bắt lấy, bên trong những gia đình giàu có ắt sẽ có thê thiếp kiều diễm, đến lúc đó sung sướng một trận thì tốt hơn.
Nói chuyện cười vang, hứng rượu càng đậm, chuyện cần làm không nói nữa, càng nói càng dâm loạn bẩn đục, đầu lưỡi cũng dần lớn lên, bọn người nghe lén bên ngoài cũng biết không có tin tức mới mẻ gì, nháy mắt lẫn nhau, có người ở lại hầu hạ, những người còn lại vội vàng đi ra ngoài, trạm dịch này còn có con lừa, lên con lừa đi thẳng đến cổng thành bên kia.
Lúc này sắc trời đã tối, cổng thành đã sớm đóng, xung quanh cũng là một mảnh đen tối, chỉ nhìn thấy được hai cái đèn lồng treo trên đầu thành. Người cưỡi lừa báo tin tới đây ở dưới thành hít đủ hơi huýt sáo. Sau khi thổi liên tiếp vài tiếng, trên đầu thành có người hét lớn.- Đêm hôm khuya khoắt, ngươi không ngủ được sao?
- Có chuyện khẩn yếu, có chuyện khẩn yếu của đại lão gia trong thành, mau cho ta đi vào.
- Tiểu tử ngươi không phải vào thành gặp gỡ tình nhân chứ.
- Ông đây không rảnh nói chuyện vô nghĩa với ngươi, chuyện này vô cùng khẩn yếu. Ta không được vào cả nhà đều phải mất mạng. Tổ tông, mau đưa giỏ thả xuống đây. Người từ trạm dịch đến báo tin tức muốn nhảy lên, gắng sức gân cổ rống to về phía đầu thành.
Nói tới đây, đầu thành cũng không dám chậm trễ, không quá lâu, dây thừng thô to treo giỏ bằng trúc được thả xuống, người trạm dịch báo tin trước tiên dùng dây thừng cột ngang eo mình một vòng, sau đó đi vào giỏ trúc, hét lớn để người kéo lên.
Sáng sớm hôm sau bốn gã Đông Xưởng kia còn chưa thức dậy, vẫn nằm ngáy khò khò, tiểu nhị trạm dịch đưa cơm vào chỉ ngửi thấy toàn mùi rượu xông lên, thấy được là do uống nhiều rượu quá nên dậy không được. Mọi người ha hả cười trộm, nhưng cũng không vội đi sang đánh thức, đợi lúc mặt trời lên quá ba đốt tre, bốn phiên tử mới miễn cưỡng thức dậy, lúc ăn điểm tâm còn thầm thì, nói hôm nay vào thành sắp được sung sướng rồi.
Ăn xong điểm tâm, dùng nước lạnh rửa mặt, bốn Đông Xưởng cưỡi ngựa vào thành, cổng thành kiểm tra nhìn thấy người vai vế cưỡi ngựa bậc này cũng không quá nghiêm túc, để mặc cho bọn họ thong dong tiến thẳng vào. Sau khi bọn Đông Xưởng vào thành liền đi phía nha môn tri châu, hiển lộ thân phận đưa ra công văn, đòi hỏi nha môn hiệp trợ cho bọn hắn.
Chớ xem uy danh của Cẩm y vệ này vang dội, nhưng phẩm trật dù sao cũng là chuyện khác, hơn nữa văn quý võ tiện, trong mắt Tri châu lục phẩm này càng không xem những tên này ra gì, nhưng chung quy vẫn phải đối đãi khách sáo. Công văn, cáo thân thẻ bài, làm bằng chứng xem như đơn giản, sau khi nghiêm túc xem qua cẩn thận, là sư gia bên cạnh tri châu ra mặt tiếp đãi, lập tức bảo Bổ đầu gom người dẫn bọn họ cùng đi tới nhà bắt người.
Nha môn tri châu Nghi Châu làm việc vẫn xem là nghiêm túc, Cẩm Y Vệ đến phá án, bên trong đó có chỉ ý của trong kinh và trong tỉnh, tất nhiên không được an bài vài Bổ khoái ứng phó, một lần xuất động hai mươi mã khoái, một trăm trang đinh, trùng trùng điệp điệp từ quan nha xuất phát, nhằm hướng trạch viện Điền gia phía đông bắc thành mà đi, dọc đường không biết bao nhiêu người bị hù ngã.
Tràng diện này khiến cho bốn Đông Xưởng có chút bất an, lòng nghĩ tới cửa giống trống khua chiêng như vậy, Điền gia kia sẽ biết tin tức mà bỏ chạy. Bổ đầu dẫn đội khí thế vang trời, nói.- Quan trên yên tâm, chúng ta đi sang không cần tốn công phu một nén nhang, bọn họ làm sao biết được tin tức. Hơn nữa, bọn chúng cho dù muốn chạy, quan trên và hai mươi mấy thớt ngựa trên đất này cũng không phải ngồi không, nhất định nhanh chóng đuổi theo.
Vừa đến trước cổng phủ Điền gia, mặc dù đã sắp giờ cơm trưa, nhưng phủ Điền gia vẫn đóng chặt cổng lớn, đại hào một cõi có công danh bậc này, mỗi ngày người đến khách đi không biết có bao nhiêu, làm sao vắng tanh như vậy.
Sau khi thấy một màn như vậy, Bổ đầu dẫn đội giả vờ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lầm bầm nói.- Lúc này sao lại đóng cửa. Đi gọi cửa, nói rằng có việc phải gặp lão gia chủ nhà của bọn chúng.
Mệnh lệnh đưa ra, vài tráng đinh đi lên “gõ” cửa, ván cửa bị đạp tan vang động rung trời, bên trong lại không có bất cứ động tĩnh gì. Cho dù ban ngày đóng cổng không tiếp khách, bên trong người gác cổng tôi tớ ắt phải có, ban ngày ban mặt, lại ở trong thành, không lí nào lại nghe không được, càng không lí nào lại không có chút động tĩnh.
Bốn Cẩm Y Vệ cũng hiểu được có gì đó không bình thường, liền nghiêm mặt dò xét xung quanh. Phủ đệ điền gia này rất đặc sắc, trên con đường này chỉ có hai hộ gia đình, nhà cửa hai hộ này đối diện nhau cách con đường, hình thù bên ngoài hoàn toàn giống nhau, như từ một khuôn mẫu khắc ra, nhìn bên này không có động tĩnh, Bổ đầu kìa cười mấy tiếng, nói.- Đi cửa bên kia.
Lại có vài tên tráng đinh qua cổng lớn bên kia kêu cửa, Bổ đầu cười giải thích.- Hai huynh đệ Điền gia này mỗi người ở một bên, Nghi Châu chúng ta đều gọi là đại Điền phủ và tiểu Điền phủ. Việc này thật cổ quái, không lí nào lại không ở đây?
Người đứng đầu Cẩm Y Vệ hừ lạnh một tiếng. Chính vào lúc này, lại nghe thấy chỗ bị gõ cửa trước đó kia, cửa nhỏ bên cạnh cổng chính không ngờ mở ra. Toàn trường lập tức yên tĩnh, mọi người đều nhìn sang, thời khắc này. Bổ đầu dẫn đội kia vô cùng kinh ngạc, vội xoay người, nhìn thấy chỗ cửa nhỏ một lão bộc đội mũ quả dưa đi ra, tuổi đã rất cao, ánh mắt lỗ tai cũng không quá tinh tường, tấm lưng còng queo hỏi.
- Các người cần cái gì? Nhị vị lão gia nhà ta đã ra khỏi thành, trên dưới cả nhà chỉ còn lại vài lão già trông cửa, những người khác cũng đều đi rồi, chuyện gì cũng làm không được.
Bổ đầu Nghi Châu dẫn đội này đầu tiên là sửng sốt, liền hét lớn nói.- Ngươi nói không có thì không có à, chúng ta phải lúc soát hết.
- Lão già ta đây nói không có rồi, các ngươi còn không tin. Lục soát thì lục soát đi, đừng đụng hỏng cái gì, lão già thường không nổi. Ông lão mở cửa nói năng không ra làm sao cả, Bổ đầu dẫn đội vẻ mặt nghiêm nghị, nói với mấy gã Đông Xưởng.- Mấy vị thượng quan, không biết chừng người Điền gia trốn ở trong không ra ngoài, chúng tiểu nhân đi lục soát xem mới xác nhận được.
Sắc mặt Cẩm Y Vệ đều vô cùng âm trầm, Đông Xưởng cầm đầu kia cười lạnh nói.- Đương nhiên phải lục soát, nhưng ta cảm thấy lục soát không ra cái gì. Ngươi nói phải không?
Bổ đầu kia mỉm cười, cao giọng hạ mệnh lệnh.- Các huynh đệ, vào lục soát cẩn thận cho ta, từng cọng cây ngọn cỏ cũng đừng buông tha, đừng chậm trễ công việc của thượng quan. Mau nhanh.
Phía dưới liền đồng thanh kêu lên vang dội, dũng mãnh xông vào hai tòa Điền phủ, nhìn khí thế hung hăng, cử động lại rất cẩn thận, cũng không có người dám từ cửa chính mà đi, đều theo cửa bên hông lão bộc mở mà đi vào. Trạch viện phía bên kia không mở cửa cũng không có ai trèo tường, cứ như vậy thẳng thừng gõ cửa, chờ cửa mở rồi lại vào tra soát. Mấy gã Cẩm Y Vệ âm trầm đi một bên, sau đó lại âm trầm trở ra giữa đường, Bổ đầu kia cũng tụ lại. Một Cẩm y vệ trong đó cười lạnh nói.- Chúng ta xét nhà nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ đều là đập đá loạn xạ, sợ rằng người nhà này giấu tiền tài sổ sách trong bình sứ. Nghi Châu các ngươi thật là lễ độ, ngay cả tiếng động cũng không nghe được. Là không muốn hay không dám?