Nói cho cùng huynh đệ Lý gia chính là không cam lòng, nhà minh từ nhỏ tới lớn tập luyện võ nghệ cung mã, hơn nữa cũng trải qua chiến trận chém giết đã từng nhìn thấy qua trận chiến lớn nhưng lại chỉ đành ở võ quán Từ Châu và một số thiếu niên giỏi võ cùng với bọn nghèo hèn cái gì cũng không hiểu trộn lẫn cùng nhau. Cũng có người xuất thân gia đinh đoàn luyện ở trong võ quán học tập rèn luyện, nhưng những người đó tự thành một thể, vốn dĩ không tới lui với hộ dân bên ngoài như huynh đệ Lý gia. Tình hình bậc này ở lâu khiến người ta bực mình.
So với việc các huynh đệ Lý gia buồn bực, Cát Điền Phong xuất thân lưu dân cảm giác lại hoàn toàn khác biệt, bởi vì nạn đói trở thành lưu dân, sau đó bị Văn Hương Giáo lôi kéo ở dưới thành Tế Ninh cửu tử nhất sinh lại đã trải qua muôn trùng đau khổ. Vào lúc đó, Cát Điền Phong chưa từng nghĩ tới mai sau, thậm chí không có nghĩ sống qua ngày mai, hằng năm chỉ muốn ăn được chút đồ, chỉ muốn sống qua năm nay. Tuy nhiên vận mệnh của gã rất tốt, vào lúc binh mã Từ Châu quét ngang Lỗ Nam, ma xui quỷ khiến dẫn đường cho Triệu Tự Doanh lập được công lao.
Có công lao trên mình tất nhiên sẽ không trở thành nông nô trong điền trang, tuổi tác của gã vừa hợp, thân thể tuy rằng gầy nhỏ lại ở trong đau khổ nuôi dưỡng ra cử chỉ và nhanh nhẹn không tệ, cho nên sau cuộc chiến được bố trí thẳng tới trong võ quán học tập, địa vị ngang hàng với học đinh từ đoàn luyện thăng vào học đường. Khác biệt chính là, Cát Điền Phong là từ lớp tam đẳng bắt đầu học lên.
Sau khi võ quán Từ Châu khai đường chia thành tam đẳng, bậc thứ ba chính là học đinh không có trải qua chiến trường cũng không có từng trải qua huấn luyện trong Triệu Tự Doanh. Bọn họ mặc dù có võ nghệ trên mình cũng không cách nào hợp với bên trong Triệu Tự Doanh, cho nên phải học từ đầu. Lớp nhị đẳng thì là đoàn luyện biểu hiện xuất chúng và gia đinh có công. Bọn họ phải ở bên trong võ quán hiểu rõ cách chiến đấu của Triệu Tự Doanh, sửa soạn làm sĩ quan và quan quân tầng lớp thấp mai sau. Mà lớp nhất đẳng thì là gia đinh lập được đại công, còn có đội phó, đội trưởng cùng với cao hơn một tầng nữa. Bọn họ ở trong này học tập kinh nghiệp gặp địch trên chiến trường, nghe lữ trưởng và đoàn trưởng thậm chí Triệu Tiến giảng bài, trao đổi lẫn nhau, bọn họ đều là hậu bị của liên trưởng Triệu Tự Doanh trở lên.
Chỉ có lớp tam đẳng có khả năng thăng vào lớp nhị đẳng, lớp nhị đẳng và nhất đẳng sau khi tốt nghiệp thì phải tiến vào trong đoàn đội tuần đinh cùng với lữ đoàn gia đinh ra sức làm việc, hoặc là đoàn luyện thống lĩnh nơi mấu chốt, ở trong chiến đấu và thực vụ lập được công lao có lẽ sẽ có cơ hội tiến vào lớp nhất đẳng hoặc là tiến thêm một bước nữa.
Những quy củ nhỏ nhặt này, từ nhất đẳng tới tam đẳng, tuyệt đại đa số bọn học đinh đều biết rõ ràng, cũng chỉ có một mình Cát Điền Phong có chút mù mờ, bởi vì trong võ quán Từ Châu chỉ có một mình Cát Điền Phong là xuất thân lưu dân trong đại loạn của Văn Hương Giáo, nếu như gã không có công lao dẫn đường vốn dĩ sẽ không tới được nơi này, Cát Điền Phong rất ngây ngô, rất mù mờ, gã biết rằng mình không có thân phận quyết định cái gì cho nên người khác bố trí thế nào gã liền nghe theo như thế.
Những kẻ khác trong võ quán sau khi tới nơi này, ý nghĩ đầu tiên chính là nỗ lực cầu tiến, trong nội bộ Triệu Tự Doanh nhiều người như vậy, nhiều võ phu, người luyện võ muốn bán mạng vì Tiến gia, chỉ có mấy trăm người vào được võ quán này, về sau khẳng định rất có tiền đồ, phải cố gắng chăm chỉ, học nhiều thứ mới không phụ lòng bố trí lần này. Còn ý nghĩ đầu tiên của Cát Điền Phong là nơi này được ăn cơm no, hơn nữa mỗi ngày còn được ăn no ba bữa.
Lúc đi theo Triệu Tự Doanh hành quân, Cát Điền Phong mỗi bữa được ăn no, tướng ăn của gã rất khiến người ta sợ hãi, không chỉ một người bảo gã ăn ít một chút tránh cho khỏi chết no. Cát Điền Phong vốn dĩ không nghe những lời khuyên bảo này, lúc gã nghĩ tới hành quân đánh trận này bảo người ta bán mạng, sao cũng phải được ăn no, chính ngay cả Văn Hương Giáo cũng lấy ra bánh dụ hoặc người, một khi đánh xong, đoán chừng cũng liền không có được ăn no nữa. Cát Điền Phong thật sự bị đói sợ rồi, thà rằng chết no cũng không bằng lòng bị đói bụng.
Đợi sau khi đi vào võ quán, Cát Điền Phong nhận ra lo lắng của mình rất dư thừa, thức ăn nơi này nhiều giống như binh mã Từ Châu thậm chí còn phải nhiều hơn. Gạo và cao lương ăn no thỏa thích, tình cờ còn được trộn vào một chút gạo trắng và lúa mạch, đồ ăn tẩm ướt thỏa thích, củ cải trắng dùng muối ngâm đầy ắp. Càng khiến Cát Điền Phong thích thú chính là, một tháng còn được ăn mấy lần thức ăn mặn, cá ướp muối là thường thấy nhất. Đồ ăn luộc trong nồi lớn rất khiến người ta yêu thích, gân đầu, xương cốt, não đun nhừ trong nồi lớn, đồ ăn luộc lên còn ăn được dầu mỡ, ăn rất thoải mái.
Mỗi lần ăn cơm, Cát Điền Phong đều là sói nhai hổ nuốt chỉ có mấy học đinh vóc người rất lớn mới ăn đua với gã được. Sau khi ăn no còn có giường ngủ ngon giấc. Một phòng ở mười mấy người, chăn mền đầy đủ hết, phòng ở ngay ngắn, đủ che gió chắn mưa, rốt cuộc cũng không cần lo lắng ban đêm lúc ngủ sẽ bị người giết chết xâm hại, hoặc là bị chó hoang lôi đi. Cát Điền Phong mỗi đêm đều ngủ rất êm đềm.
Muốn nói có gì không hợp, đó chính là khuôn phép khi ngủ quá nghiêm, đệm chăn kia nhất định phải xếp chồng ngay ngắn gọn gàng, phòng ở cũng phải luân phiên quét dọn, không ngay ngắn không sạch sẽ phải bị phạt. Điều này khiến Cát Điền Phong rất không hiểu, nghĩ thầm rằng ngủ xong phủ lên không phải tốt rồi sao hà cớ gì mệt mỏi tới nước này. Nhưng gã biết ngày tháng trước mắt so với lúc làm lưu dân, lúc bị Văn Hương Giáo bức hiếp, đó chính là thiên giới, bảo gì gã liền làm đó, gã tuyệt không chậm trễ phản đối.
Hằng ngày ăn no ngủ ngon, lòng dạ của Cát Điền Phong dần dần yên ổn, bắt đầu để ý tới bốn phía. Lớp tam đẳng có hơn hai trăm người, hơn nữa số người còn không ngừng tăng lên, giữa mỗi người có xưng hô khiến Cát Điền Phong rất không hợp, mỗi lần bị gọi tới cũng cảm thấy kinh hoảnh. Cái tên gọi “đồng học” này Cát Điền Phong vẫn luôn cảm thấy mình không xứng.
Qua không được mấy ngày, Cát Điền Phong liền để ý tới một số chuyện, chẳng hạn như có đại đa số đồng học có chút khinh miệt với cách ăn sói nhai hổ nuốt của gã, một phần khác thì vốn dĩ không đếm xỉa gì tới đồng bạn xung quanh, làm theo ý mình, hiềm rằng một phần nhỏ này rất nhiều đồng học đều vây ở xung quanh nịnh bợ. Về phần bản thân Cát Điền Phong, trong mơ hồ lẻ loi một mình không có người nào tới lui với gã.
Trong lớn hơn một trăm gã đồng học, Cát Điền Phong ban đầu nhất chỉ nhớ kỹ tên mấy người, bởi vì những đồng học này rõ ràng khác với những người khác. Có một người gọi là Mã Đồng Tể, tuổi chừng mười ba, người này trong lớp có vẻ rất khác biệt, mặc dù ăn mặc đều là đoản bào vải bố nâu đỏ võ quán thống nhất phân phát, đầu tóc đều cạo sạch giống như người xuất gia, ăn vận toàn thân rất là quê mùa, ngay cả Cát Điền Phong không có kiến văn gì cũng nghĩ như vậy. Nhưng Mã Đồng Tể một thân ăn vận này, vẫn có một cỗ khí phái giàu sang, Cát Điền Phong cũng cảm thấy Mã Đồng Tể này giống như công tử nhà đại lão gia trong huyện mình từng thấy qua, công tử nhà đại lão gia đó so với Mã Đồng Tể này có khả năng còn không bằng.