Cho lợi lộc như thế nào cũng đã sớm có chế định, chẳng qua chỉ là đưa lên bạc lệ thường hoặc là nhập vào mấy thành hùn vốn, cách mỗi mấy tháng sẽ tập hợp đưa sang. Đây là chuyện bình thường, nhưng Thôi thái giám này đang lúc than thở chuyện trung quân ái quốc đột nhiên đòi ngân lượng, điều này thật sự là rất lạ lùng, khiến mỗi người trong phòng đều vô cùng kinh ngạc, ngược lại Thôi Văn Thăng rất tự tại.
Triệu Tiến khôi phục bình thường cũng rất nhanh, cười gật đầu nói.- Sẽ không để cho Thôi công công chờ, tới lúc đó nhất định dâng lên.
Nói tới đây cũng không còn chuyện gì đáng nhiều lời nữa, Thôi Văn Thăng cáo từ, Vương Triệu Tĩnh tiễn người ra ngoài. Đoàn người Thôi thái giám trọ ở trong khách điếm, nơi đó sẽ bị giám thị nghiêm ngặt, xem thử có người đưa tin hay không, hoặc là có tin tức nào truyền đi. Đợi Vương Triệu Tĩnh trở lại cũng là mang thêm mấy phần nghi hoặc. Không đợi y hỏi, Triệu Tiến đã mở miệng trả lời.- Biết lo cho nước, biết làm việc và tham tiền thích của đút lót không có mâu thuẫn gì, so với những kẻ chỉ biết tham tiền vơ vét của cải không làm việc tốt hơn nhiều lắm.
Vương Triệu Tĩnh lẩm nhẩm chốc lát, ở nơi đó như có điều suy ngẫm, lần gặp mặt Thôi Văn Thăng này cũng khiến Triệu Tiến suy ngẫm rất nhiều chuyện, cứ an tĩnh như vậy chốc lát Triệu Tiến lại là nói.
- Chẳng qua Thôi thái giám này cho dù giỏi hơn nữa cũng là cái lợi càng ngày càng lún sâu vào không đáng khen ngợi.
Lúc Thôi Văn Thăng từ phủ Phượng Dương tới Từ Châu, chẳng qua là mấy chục con ngựa, một chiếc xe ngựa, lúc trở về lại là hơn mấy chiếc xe ngựa, nguyên nhân rất đơn giản, hơn một vạn lượng bạc phải thông qua xe ngựa chuyển trở về.
Người khách như vậy rời khỏi, Triệu Tiến dẫn Vương Triệu Tĩnh sang đưa tiễn. Trước khi đi Thôi thái giám lời nói ý tứ sâu xa.- Triệu công tử, ngươi phải tự làm cho tốt. Con đường này đi tiếp nhất định là đường chết. Ngươi có cục diện giàu có như trước mắt này thật không dễ dàng, tiến một bước, lui một bước đều can hệ thật lớn, phải suy ngẫm thật kỹ phụ mẫu vợ con của mình.
Triệu Tiến cười hỏi một đằng trả lời một nẻo.- Xin Thôi công công yên lòng, Triệu mỗ vẫn luôn không có lỗi với bằng hữu. Sau khi nghe thấy lời này, Thôi thái giám chỉ là gật đầu lên ngựa tự mình rời đi, tất nhiên có hơn trăm gia đinh cưỡi ngựa hộ tống đưa tiễn đối phương ra khỏi Từ Châu, rời khỏi Túc Châu. Con đường trong cảnh mộng
Tổng đốc tào vận, Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi công công lòng trung với nước như thế lại không chậm trễ một lượng bạc thu vào túi, công và tư rõ ràng như vậy khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều không dễ kịp hiểu. Nhưng Thôi Văn Thăng lần này tới đây cũng là nói rõ một việc, triều đình và quan phủ tạm thời sẽ không có động tĩnh gì với Triệu Tự Doanh Từ Châu, càng nhiều người chỉ sợ đều không cảm thấy nơi này có chỗ sai hoặc không đúng gì.
Triệu Tiến vẫn phải dặn dò một câu.- Bảo bọn người Mã Lục tiếp tục hỏi thăm tin tức, dùng khoái mã cấp báo ngàn vạn lần không được chậm trễ. Chẳng qua ít nhiều buông lỏng, đoạn tháng ngày thay đổi mở rộng biên chế này, hao hết tâm sức, đồng thời lại phải thời khắc sẵn sàng chiến đấu, tránh cho triều đình có cử động nhắm vào gì, tới tìm và rời đi của Thôi thái giám này khiến Triệu Tiến buông lỏng rất nhiều.
Sau khi tiễn đi, mấy ngày tiếp tới Triệu Tiến lần đầu tiên từ trong doanh rời khỏi trở về nhà. Mặc dù mở rộng thay đổi biên chế đoàn thứ ba và cửa sông Thanh Giang còn chưa có bắt đầu, nhưng đại cuộc đã xác định rồi, kế tiếp chính là cách làm chiếu theo lúc trước thuận thế mà làm, không nhiều chuyện phức tạp như vậy.
Triệu Tiến về nhà khiến vợ con vui mừng phi thường cũng khiến cho mẫu thân Hà Thúy Hoa rất vui mừng, cố ý dặn dò người làm một bàn tiệc thịnh soạn, người cả nhà đều ăn cùng nhau. Triệu Phượng và Triệu Long hưng phấn chạy loạn, cười loạn, còn Mộc Thục Loan thần sắc cử chỉ đều có chút mệt nhọc, mang thai đối với tinh thần, thân thể đều là lộ rõ ra ngoài.
Người nhà có rất nhiều lời muốn nói, tuy nhiên sau khi Triệu Tiến ăn xong thì đã ngáp dài liền mấy cái, mọi người nhìn ra được hắn mỏi mệt đứ đừ. Từ Trân Trân trước hết dỗ hai đứa con quấy rầy phụ thân đi ngủ sớm, Hà Thúy Hoa và Mộc Thục Lan cũng sớm đi nghỉ ngơi, Triệu Tiến và Từ Trân Trân cũng đi ngủ rất sớm. Người ngoài nhìn vào là lão gia và chủ mẫu làm mới giường chiếu sau tháng ngày cách biệt ngắn ngủi lại không biết rằng Triệu Tiến vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ mất rồi.
Trong lúc ngủ say, Triệu Tiến mơ một giấc mộng, lúc mới vào trong mộng, Triệu Tiến đứng ở trên một con đường rộng lớn, con đường lớn này không nhìn thấy tận cùng. Triệu Tiến cảm thấy cảnh tượng này có chút quen mắt lại không nhớ nổi đã trải qua khi nào, khiến hắn cảm thấy lạ lùng chính là, trên còn đường rộng lớn như vậy lại không có người nào. Trong tầm mắt Triệu Tiến nhìn không thấy một người, bốn bề một mảnh an tĩnh.
Trong thoáng chốc cảm thấy sau lưng có động tĩnh, quay đầu nhìn sang lại khiến cho Triệu Tiến chấn động rất lớn. Hóa ra trên con đường sau lưng toàn là người, Trần Thăng, Vương Triệu tĩnh, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong, Tôn Đại Lôi, Lưu Dũng còn có Lôi Tài, Như Huệ, Chu Học Trí, mỗi con người hắn quen thuộc đều đứng ở sau lưng, mỗi người đều đang cười nhìn hắn. Vào lúc này, Triệu Tiến đã quên mất Tôn Đại Lôi đã chết trận từ sớm, còn cười nói một câu.- Đại Lôi, đệ quá mập nha, phải ăn ít một chút. Bọn huynh đệ cười vang, Tôn Đại Lôi vò đầu mắc cỡ, lại không có trả lời.
Tới lúc này, Triệu Tiến mới có chút kỳ quái, bọn huynh đệ của mình và mình tuy rằng thân thiết, nhưng lễ nghĩa chưa bao giờ thiếu sót, sao bọn họ đi theo bên cạnh mình, cha mẹ vợ con của mình lại ở sau lưng bọn họ. Thế nhưng nhìn cha mẹ vợ con đều đang cười, rõ ràng không thèm đếm xỉa tới, Triệu Tiến cũng chỉ là trong lòng thầm ngẫm nghĩ.
Người đứng ở sau lưng không nhìn thấy bờ, giống như tất cả mọi người mình biết đều ở nơi này, có một số người chỉ gặp qua một lần. Bọn huynh đệ ở chỗ để hàng cùng nhau mò thẻ bài ghép đôi tỷ võ, mười gã gia đinh mới ban sơ, hai mươi gã gia đinh đi theo bọn huynh đệ cùng nhau ra thành cùng với tất cả gia đinh nhiều lần mở rộng biên chế. Triệu Tiến thậm chí còn nhìn thấy hộ nông dân cùng với đoàn luyện ở ven rìa một phía.
Mỗi người, từng kẻ ở trên đường lớn, từng kẻ ở sau lưng Triệu Tiến, đều đang cười nhìn Triệu Tiến, nhưng Triệu Tiến lại có chút mờ mịt rồi, mọi người tại làm sao ở trên con đường này, mọi người tại làm sao ở sau lưng mình. Kế tiếp phải làm cái gì, hắn lại quay đầu nhìn thử, nét cười trên mặt mỗi người vẫn như cũ, đó là phát nụ cười phát ra từ nội tâm, mọi người chỉ là yên lặng đứng ở nơi đó, cười nhìn hắn.
Triệu Tiến vẫn là không rõ ràng cho lắm, bị nhiều người như vậy cười nhìn chăm chú, hắn thậm chí có chút sợ hãi. Vào lúc mù mờ này, sau lưng chợt bị người đẩy một cái, Triệu Tiến lảo đảo đi về phía trước mấy bước. Ai dám đẩy mình, trong lòng Triệu Tiến có chút giận dữ, xoay đầu nhìn sang lại nhận ra nhị thúc Triệu Chấn Hưng của mình. Ở trong mộng, Triệu Tiến quên mất thúc ruột của mình đã tạ thế mười năm rồi, nhưng lúc hắn nhìn thấy nhị thúc Triệu Chấn Hưng nước mắt vẫn không nhịn được chảy xuống, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói.