Người đảm nhận chủ quản phòng nông khẩn khu bắc Hoài An là họ Diệp, tên là Diệp Trung Tiến, tên này mọi người trong nội bộ Triệu Tự Doanh cũng không xa lạ gì, nhưng đối với những người khác tại Từ Châu Bi Châu mà nói liền vô cùng mới lạ. Tuy nhiên người tin tức linh thông rất nhanh là tìm hiểu được, Diệp Trung Tiến này chính là Diệp văn thư của Hộ phòng nha môn tri châu Từ Châu năm đó, cũng là một trong những quan lại Từ Châu giao thiệp qua lại sớm nhất với Triệu Tiến.
Lúc ấy Triệu Tiến vừa mới chiêu mộ gia đinh tư binh, Diệp văn thư này được đồng liêu đẩy ra đi làm việc khổ sai này, lúc ấy mọi người cảm thấy đây là một việc đáng chê cười, hiện giờ mọi người lại nhận ra rằng đây là một cơ duyên, đi trước là bợ đỡ được trước. Đợi cho sau khi Triệu Tự Doanh vùng dậy, Diệp văn thư này lại là người đầu tiên từ bỏ chức quan trong nha môn, tự mình muốn đầu nhập làm việc cho Triệu Tiến. Phải biết rằng lúc ấy Diệp văn thư này đã chấp chưởng Hộ phòng, xem như hạng người có phân lượng trong nha môn rồi. Lựa chọn này của y bị rất nhiều người cho rằng là đang mắc bệnh điên dại, ở nhà cũng làm náo lên không thôi. Vợ của Diệp văn thư khóc rống không ngớt, bị Diệp Văn Thư đánh vài cái tát, vợ của Diệp Văn Thư cũng đã nhận qua ân huệ của Triệu Tiến, nhưng vẫn bị lựa chọn của y làm giận đến mắc bệnh luôn, nhưng Diệp văn thư không thèm bận tâm vẫn đi theo làm việc cho Triệu Tiến.
Lúc đầu đi làm quản sự ở bên trong Vân Sơn Hành, sau đó lại đi làm trang chủ trong các thôn trang của Triệu Tự Doanh, kiếm được khẳng định không nhiều bằng nắm quyền Lục phòng, khổ cực lại càng là không kể xiết, nhưng trong hôm nay cũng đã nhận được đền đáp, được bố trí làm chủ quản phòng nông khẩn bên khu bắc Hoài An, cũng là một mình đảm đương một phía. Mọi người nói lén lút bàn tán, đây chính là cục diện Tri phủ của Đại Minh khó có được.
- Ngươi xem phong quang của ông ta bây giờ, kiếm không được bao nhiêu tiền bạc chỗ tốt, cũng không uy phong bằng chúng ta, chỉ là một công việc vất vả. Triệu Tiến cấp cho cái chủ quản gì đó chẳng là cái gì cả? Hiện giờ nhìn rất là nở mày nở mặt, mai sau đó là phải bị mất đầu diệt tộc đó.- Y thật là mặc kệ tất cả, ngay cả tên của cha mẹ ban cho cũng không cần đem đi vứt bỏ luôn, sửa lại cái gì Trung Tiến, trung thành với Triệu Tiến, y cũng không sợ bị người khác chê cười. Triệu Tiến cũng không có tiền đồ gì cả, được người như vậy nịnh bợ tức thì đưa cho chỗ tốt này. Rất nhiều người đều là bàn tán như vậy, nhưng nói không rõ rốt cuộc là ghen tị hay là ngưỡng mộ, trong nha môn vốn đã váng vẻ ít người lại càng ít hơn.
Rất nhiều Lại mục, sai dịch ở lại làm việc trong nha môn, đều là kẻ gần gũi với Triệu Tự Doanh, cho nên mới được ở lại đây làm việc sai vặt, nhưng rất nhiều người sau khi nhìn thấy địa vị bây giờ của Diệp văn thư, đều rất động lòng, cân nhắc sơ qua, đều cảm thấy ở bên Triệu Tự Doanh càng có tiền đồ xa hơn lớn hơn, nói là mất đầu diệt tộc, nhưng đã qua bao lâu rồi người ta vẫn như cũ càng ngày càng thịnh vượng lên, ở lại đây vắng vẻ khổ cực, phải chọn lựa như thế nào, cái này đã rất dễ dàng đi lựa chọn rồi.
Chủ quản phòng mậu dịch trấn Ngung Đầu là Cảnh Mãn Thương, rất nhiều người trước đó tưởng là Tôn Giáp, tuy nhiên Tôn Giáp lớn tuổi rồi, hiện tại nhiều lúc đều là đang hưởng thụ thái bình phú quý ở bên cửa sông Thanh Giang, ngẫu nhiên cũng sẽ ngồi thuyền đi một đoạn đến Hà Gia Trang, thăm hỏi con của mình Tôn Đại Lâm, Tôn gia và những người khác có suy tính không quá giống nhau.
Mặc dù Tôn Đại Lôi là huynh đệ của bọn Triệu Tiến, tình cảm rất không tầm thường, Tôn Đại Lâm theo tùy tùng Triệu Tiến, hiện tại đã có chức vụ là liên trưởng rồi, ở bên trong Triệu Tự Doanh cũng là tiền đồ vô lượng, lẽ ra hẳn là đưa hết con em nhà mình lại đây, nhưng Tôn Giáp lại kiên quyết không tán đồng.
Hai em trai của Tôn Đại Lâm đã có hiệu buôn của mình, mai sau sắp ở bên trong đó làm việc buôn bán, hơn nữa hai hiệu buôn này không chút dính dáng tới sản nghiệp Vân Sơn Hành và Triệu Tự Doanh.
So với việc viên lại Từ Châu ghen ghét ngưỡng mộ Diệp Trung Tiến, bọn thương nhân giàu có chỗ cửa sông Thanh Giang đối với địa vị hiện giờ của Cảnh Mãn Thương cũng là cực kỳ đỏ mắt. Mọi người đều biết rõ, Cảnh Mãn Thương này không riêng gì khôi phục được gia nghiệp trước kia, hiện giờ sinh sôi nảy nở còn phải nhiều hơn gấp mấy lần trước kia. Triệu Tự Doanh hiện giờ thu mua lương thực, chợ gạo Vu Hồ là nguồn gốc trọng yếu, còn gánh vác thu mua nơi Vu Hồ chính là hãng lương thực Cảnh gia này, đây là ban thưởng của Triệu Tiến cho Cảnh Mãn Thương, ban thưởng cho tận tâm tận lực của gã ở trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã.
Cả tộc Cảnh gia lúc trước khai trừ Cảnh Mãn Thương, hiện giờ lại lần nữa xếp Cảnh Mãn Thương vào trong gia phả. Nguyên do rất đơn giản, chuyện làm ăn buôn bán lương thực của Cảnh gia muốn làm lớn chỉ có dựa vào nơi Triệu Tiến Từ Châu, càng chớ nói tới thu mua số lượng lớn này là một món của cải thu vào bao lớn. Hiện giờ Cảnh Mãn Thương này lại chủ quản mậu dịch trấn Ngung Đầu, đây chính là một cái then cài nhỏ chặn cứng trên tào vận, cũng không cần dùng thủ đoạn gì kiếm tiền, chỉ cần thuận thế cho nhà mình chuyện làm ăn tiện lợi, thì đã không biết phải kiếm được bao nhiêu rồi.
Bởi vì điều này, bọn thương nhân giàu có của cửa sông Thanh Giang đều muốn nhúc nhích. Lúc này nơi cửa sông Thanh Giang khuôn phép gì vẫn chưa có lấy ra, Chu Học Trí tọa trấn nơi này khẳng định là cai quản hết mọi chuyện, nếu như người thân tín của mình hoặc là người nhà mình được quản việc ở bên trong, khẳng định sẽ có lợi thật lớn. Kẻ có ánh mắt càng cao xa, mong muốn càng nhiều hơn. Nơi cửa sông Thanh Giang chỉ sợ không trông cậy vào được, nhưng về sau còn có cơ hội y hệt hay không? Con cháu nhà mình có cần phải làm trước tính toán hay không? Người bậc này hiện giờ không có vội vã cử động, ngược lại trước tiên đưa con cháu tới trong học đường đọc sách, cũng coi như lo cái trước tính cái sau.
Mở rộng thay đổi biên chế đoàn thứ hai cùng với biến động của cơ cấu khác, chẳng khác nào nối thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã và Bi Châu liền thành một mảnh. Đối với quan phủ, khẩn cấp nhất là nơi làm ra muối phủ Hoài cũng chính là một vùng ven bờ biển phía đông phủ Hoài An còn đấy, hơn nữa thái bình vô sự vậy thì không có gì đáng lo lắng.
Mà sau khi biến thành khu bắc Hoài An, Khương Mộc Đầu của Khương gia gần biên cảnh còn có Thành Đại Khí của Thành gia phía đông bắc Bi Châu, hai nhà này liền có chút lúng túng. Vốn ban đầu bọn họ là liền kề một vùng với Từ Châu và Bi Châu, hiện giờ dường như không có việc gì của bọn họ. Hai nhà này con cháu phần đông luyện võ, lại không cam lòng đi làm ăn ở tửu phường và muối, mặc dù hai hạng mục này thu lợi dồi dào.
Đối với điều này Triệu Tự Doanh cũng có suy xét, Khương gia và Thành gia được cho phép dùng con cháu nhà mình và đoàn luyện trộn lại thành hai đại đội đoàn luyện riêng biệt, gọi tên chính là đại đội Thành gia và đại đội Khương gia.