Vừa nhìn thấy cổng thành bên này mở ra, ánh mắt kẻ nào kẻ nấy đều đỏ lên, không đợi quân tướng hô quát hạ lệnh, đã như ong vỡ tổ xông lên rồi. Một đội người Tạ Minh Huyền cũng không phải đám ô hợp như lưu dân lưu tặc kia, huống chi lúc này lại quyết liều mạng chạy trốn, chiến lực quả thật cực mạnh, thẳng mặt đánh cho doanh trại chặn đường kia trở lui. Nhưng quan quân ngoài thành chặn không được thì cũng thôi, nhìn thấy cổng thành không còn loạn tặc tiếp tục xông ra ngoài, ngược lại là mặc kệ một đội người Tạ Minh Huyền, lao thẳng vào trong thành. Không ngờ rằng bọn họ bên này vừa mới tới gần, cổng thành lại chậm rãi đóng chặt. Kẻ lanh mắt đã nhìn thấy là quan quân đang đóng chặt cổng thành, tức đến mức ở ngoài thành mắng to, thậm chí vung đao tiến tới chém loạn. Hai cánh cổng thành chậm rãi đóng chặt kia, trong nháy mắt nằm ngổn ngang mấy chục mạng người, nhưng cổng thành kia vẫn là đóng chặt.
- Tổng gia, mấy trăm lưu tặc kia có cần đuổi theo hay không?
- Đuổi cái gì, đám người hung thần ác sát đó ngươi không nhìn thấy sao? Không cho huynh đệ chúng ta vào thành phát tài, chúng ta liều mạng làm cái gì.
Cũng trách không được thành trì khắp nơi kinh sợ quan quân không xếp sau lưu tặc. Sau khi quan quân xông vào huyện thành Trâu huyện, mấy lộ kỵ binh bất chất tất cả trước hết chạy tới cổng thành các nơi, phải bảo đảm không có người nào chạy thoát, sau đó lại chiếu theo doanh trại vạch ra phân chia thành từng vùng, quét sạch "cường đạo". Vào ngay lúc này đây, trong thành Trâu huyện tất cả mọi người đều bị xem thành yêu nghiệt lưu tặc, tùy ý bắt người cướp bóc.
Ngay cả một đội người Thẩm Trí dẫn đầu theo về với chính nghĩa, mật báo với ngoài thành, mở cổng thành thả quan quân vào thành đều bị giết mất một phần ba, càng không cần nói chi là những người khác nữa. Trong vòng hai ba ngày, Trâu huyện thật sự gặp phải đại kiếp nạn, tai họa phá hoại vượt qua lưu tặc làm không biết bao nhiêu lần, người người khổ không tả xiết, không biết bao nhiêu kẻ cửa nát nhà tan.
Buổi tối ngày hôm sau, võ tướng các cấp mới phái ra thân vệ giữ gìn khuôn phép, thu gom binh lính tản mác trong thành lại, kẻ trái lệnh thi hành quân pháp xử trảm. Trong suốt lúc đó chính là thu chiến lợi phẩm, thứ mình cướp đoạt được mấy ngày nay phải có hơn phân nửa giao lên trên, sau đó phân chia tầng tầng. Nữ nhân xinh đẹp nhất thì được bảo hộ rất tốt sớm đã đưa vào trong quân trướng của bọn chủ tướng.
Hôm ngày hai mươi tháng sáu, quan quân khổ chiến thu phục Trâu huyện, dân chúng Trâu huyện cảm kích rơi nước mắt. Vào sáng sớm ngày hôm đó, quan quân mới bắt đầu thu dọn tàn cục, dẹp sạch dư nghiệt lưu tặc Văn Hương Giáo trong thành. Cách làm của bọn họ giống như cách làm Triệu Tự Doanh trong thành Tế Ninh, đều là rà soát từng nhà từng hộ, tuy nhiên chuyện này nương theo đó là một vòng cướp đốt giết phá mới, kẻ hơi có chút nghi ngờ không phải dò hỏi mà là thẳng thừng động đao, lại là một đám đầu người lăn lông lốc.
Tổng binh Tào Châu Dương Triệu Cơ và Tổng binh Tào Châu Dương Quốc Đống đều hạ lệnh nghiêm tra. Ngày đó vào thành vốn cho rằng phải tử chiến chỗ cung điện của đầu lĩnh phản loạn Từ Hồng Nho, lại không ngờ rằng đại quân dễ dàng công phá. Sau khi đi vào chỉ nhìn thấy xác người đầy đất, kế đó ngay chính giữa hoàng cung bốc lên lửa lớn. Sau khi dập tắt lửa phát hiện bên trong có mười mấy cỗ xác người nám đen chỉ có một cỗ thi thể người nam, hơn nữa còn tìm được tro tàn của mũ ngọc, ấn vàng, tìm người vừa hỏi đều nói là đồ dùng của chính Từ Hồng Nho.
Xác nam này là đầu lĩnh phản tặc Từ Hồng Nho sao? Nếu thật sự thì ứng phó cho qua, cứ như vậy ăn nói với bên trên. Người hơi có chút đầu óc đều nhìn ra được điểm đáng ngờ mọi chỗ, còn muốn nghiêm tra, xác nhận Từ Hồng Nho chính là binh bại tự sát.
Tất cả người khả nghi đều bị áp giải tới bãi đất trống ngoài thành, do đại quân trông giữ, sau đó giáo chúng Văn Hương Giáo theo về với chính nghĩa trong thành chỉ mặt từng người, hễ là giáo chúng đầu mục không phải khẩn yếu lập tức chém đầu, thi thể ném ở một bên. Ở một nơi khác của thành trì, bá tánh trong thành bị quan quân xua đuổi đang đào hầm, thi thể phải chôn ở trong hố. Đào móc ra cái hố, rất mau chóng đã lấp đầy, sau đó chôn vào, lại bắt đầu đào móc hố mới.
Cuộc giết chóc đó mãi tới lúc chiều tối mới dừng lại nghỉ ngơi, thật cũng không phải bởi vì giết sạch hết, mà là bộ hạ Tham tướng Từ Châu đuổi tới đằng sau ra giá thẳng thừng, một người sống một trăm văn, một nữ nhân không nói tới nhan sắc hai trăm văn hoặc là ba trăm văn, con nít hai trăm văn.
Vào lúc này, đáng giá tiền nhất chính là nữ nhân và thiếu nữ xinh đẹp, bon buôn người sớm đã lớn gan cũng lại đây thu mua. Đây cũng là con đường trọng yếu quan quân phát tài. Về phần những người khác còn sống còn lãng phí lương thực, thường thường chính là một đao rồi đời. Tham tướng Từ Châu vừa ra giá, không có nói hai lời tức khắc đem ra bán. Một người một trăm văn, mười người chính là một lượng bạc, lại không cần lãng phí lương thực nuôi dưỡng, lại không cần đại quân trông coi, tất cả đều vui mừng làm ăn.
Tuy nhiên việc làm ăn bàn định xong xuôi, lại có biến hóa mới. Quan quân lần nữa vào thành, vây quanh tất cả nhà dân xung quanh cung điện Từ Hồng Nho, lục soát từng nhà từng hộ. Người dẫn bọn họ lục soát lại là một nữ nhân, kẻ tin tức linh thông biết rõ, nữ nhân này bời vì trẻ tuổi xinh đẹp bị quan quân thẳng thừng chà đạp. Nhưng Thiên tổng lên giường đầu tiên còn chưa thoát y phục vào đã bị nữ nhân này dùng dao kề ở bên cổ. Trước giờ theo lệ thường đều là khuyên nữ nhân này bỏ dao xuống, sau đó lập tức làm thịt hoặc là tiếp tục chà đạp, bằng không chính là Thiên tổng này xui xẻo, sau khi chết rồi mọi người báo thù cho gã.
Nhưng cũng không có ngờ tới thiếu nữ trẻ tuổi này chỉ nói mình biết Từ Hồng Nho lẩn trốn ở nơi này, bảo bọn họ dẫn đi gặp Tổng binh đại nhân. Con dao kia của nàng ta không rời khỏi cổ của Thiên tổng, mọi người mấy lần bất thình lình muốn tiến lên đoạt dao đều suýt chút nữa hỏng mất tính mạng Thiên tổng kia. Hơn nữa tin tức nữ nhân này nói ra quả thật khẩn yếu, cứ như vậy thẳng tới chỗ Tổng binh đại nhân. Mọi người cũng đều sợ hãi, chẳng may nữ nhân này là nữ quyến người nhà quan lại gì đó, đến chỗ Tổng binh khóc lóc cáo trạng. Tới lúc đó bên trên muốn ậm ờ cho qua cũng không được, chỉ còn nước lấy đầu người ăn nói. Không ngờ rằng đúng thật là biết Từ Hồng Nho kia ở chỗ nào, lại phái gia đinh thân tín sang đốc thúc lục soát.
Ngày đó đánh phá hoàng cung của Văn Hương Giáo xung quanh tất nhiên cũng nghiêm cẩn tra xét, hơn nữa còn không thiếu được giày xéo gây tai vạ, tuy nhiên cái gì cũng không tra ra được, đều là những bá tánh bản thành Trâu huyện, thuộc loại không đáng động đao cũng lười động đao.
Đang lúc lục soát tới một hộ dân, trên mặt nam nhân nhà này toàn là vết phỏng, nói là nấu cơm cho lưu tặc, không cẩn thận chảo dầu văng lên, trên mặt bị dầu nóng làm bị thương. Dung nhan hủy nát gồ ghề lỏm chỏm, mấy thân thích trong nhà đều sang chiếu cố thăm hỏi, ai ngờ được lúc đó quan quân vào thành. Người trong nhà này thoạt nhìn đều là gia đinh nhỏ nghèo thành thật, sợ sệt khúm núm, nhìn thấy quan quân đến đều là dáng vẻ trong lòng run sợ, kẻ có gương mặt sẹo kia cũng quỳ ở nơi đó.