Tiễn Văn Thiết Quân rời đi, sắc mặt Tạ Minh Huyền tức thì trầm xuống, vào lúc này từ trong phòng chợt lóe ra hai gã trẻ tuổi, cũng đều có dáng vẻ võ phu nhanh nhẹn, những trước mặt Tạ Minh Huyền lại không có tùy tiện như Văn Thiết Quân kia, đều là rũ ống tay khom người. Ở trước mặt bọn họ Tạ Minh Huyền cũng không có căng thẳng chút nào, chỉ vẻ mặt sầu khổ thở dài nói.- Đây là nuôi sói a. Tốn bao nhiêu công sức, ngày thường ít nhiều tình nghĩa. Sau khi thấy máu đổ liền toàn bộ mất ráo, ngay cả người chống đỡ chúng cũng muốn ăn thịt.
Hai người trẻ tuổi kia trầm giọng nói.
- Cái mạng của bọn huynh đệ này là do Tạ gia ngài cứu, Tạ gia cứ việc dặn dò.
Tạ Minh Huyền thở dài một tiếng.- Ta hiện giờ cũng chỉ tin được các ngươi.
Phòng thành Trâu huyện ngày thứ ba đã chống đỡ không nổi. Thủ thành dễ dàng công thành khó khăn, tín đồ Văn Hương Giáo trong Trâu huyện người đông sức lực đầy đủ, ý chí cũng sung mãn cứng cỏi, thủ thành thi thố đầy đủ hết. Vốn cho rằng sẽ khiến quan quân chịu không ít đau khổ, lại không ngờ rằng quan quân lần này lại nảy sinh ác độc, mấy lần thử công không đặng, lập tức xua đuổi lưu dân tù binh bắt đầu công thành. Đợi sau khi một lớp tiêu hao sạch, các doanh quan binh mới bắt đầu xông lên, đội đốc chiến thì ở đằng sau, kẻ lui về sau lập tức chém đầu. Nhưng khí thế của bọn quan binh đều phải cao hơn bất kỳ lúc nào, ai nấy không màn tới thân mình, giống như bị điên. Đầu thành đã bị quan quân xông lên được mấy lần, cứng rắn dùng mạng người đánh bật trở lại. Nhưng đánh tiếp như vậy, tín đồ Văn Hương Giáo mặc dù cuồng nhiệt cũng có chút chống đỡ không nổi.
Theo cục diện như vậy, trong thành Trâu huyện không chế không nổi rồi. Thân sĩ thổ hào sót lại trong thành còn có bá tánh bản xứ bắt đầu móc nối. Về phần những kẻ bị loạn quân Văn Hương Giáo gây tai họa cửa nát nhà tan, rất nhiều người đã kiềm nén không được nữa, lại có người ban ngày cầm đao muốn xông vào cung điện của Từ Hồng Nho còn có người muốn phóng hỏa. Những kẻ đó tuy rằng bị phát hiện kịp lúc nhưng khiến sĩ khí trong thành rơi rụng từng bước.
Vào buổi tối mười lăm tháng sáu, Tạ Minh Huyền đã phải tới gần tường thành đốc chiến rồi. Tình thế nguy cấp, gã phải dẫn bộ hạ tùy lúc ngăn chặn lỗ hổng, thật vất vả đến lúc trời tối đen thế công quan quân dừng lại, Tạ Minh Huyền cũng có cơ hội nghỉ ngơi. Vô cùng mỏi mệt, sau khi xuống thành đã bắt đầu ngủ gật.
Cũng không biết ngủ bao lâu, Tạ Minh Huyền bị người đánh thức, trong lúc mê mang đã nghe thấy tiếng la rên và ồn ào bộc phát ra, bên trong đó phần nhiều là tiếng gào khóc tuyệt vọng, Tạ Minh Huyền cả người rung bắn, lập tức kịp hiểu ra "quan quân vào thành rồi".
- Bọn Thẩm Trí mở cổng thành, bọn huynh đệ đều rút lui cả rồi. Tạ gia, chúng ta đi từ chỗ cổng tây.
Tạ Minh Huyền theo đó hỏi một câu.- Thẩm Trí mở cổng thành rồi sao? Lập tức dùng sức vỗ vào đầu một cái, một tia hoảng hốt sau cùng cũng không thấy, trầm giọng nói.- Chúng ta từ cổng tây rời đi.
Mấy chục hán tử y phục nhẹ vây quanh Tạ Minh Huyền, ai dám ngăn cản trước mặt, cũng không quản là tín đồ Văn Hương Giáo hay là bá tánh trong thành, lập tức bị chém giết. Trong tay Tạ Minh Huyền cũng hươ một thanh đao, gương mặt âm trầm, bước chân không ngừng tiến lên trước lại ngừng chốc lát, trên mặt lộ ra nét cười khổ, thanh âm buồn bã nói.- Không ngờ phá thành nhanh như thế.
Bên tai núi gầm biển thét, có người hô hoán, có người la giết, có người kêu khóc, càng nhiều người hơn nữa đều đang hô "thành phá rồi, thành phá rồi". Toàn bộ huyện thành Trâu huyện đều lâm vào trong dầu sôi lửa bỏng, ai nấy đều đang tránh né, ai nấy đều đang lẩn trốn, chỉ có cực ít người mới hô khẩu hiệu "thần quốc", "Di Lặc" ai cũng chẳng tin, liền mạng xông về phía quan quân.
Từ chỗ Tạ Minh Huyền thủ thành tới cổng tây Trâu huyện, dọc theo đường đều có người tiếp ứng, người đội ngũ của y cũng càng lúc càng nhiều, đã gần xấp xi có hơn ba trăm. Còn chỗ cổng thành có hơn hai trăm người chờ đợi, nhìn thấy y tới lập tức sang tụ họp, lại có người đi lên mở cổng thành ra.
Quan quân mấy vạn vây chặt thành trì Trâu huyện, nhưng mấy vạn binh mã này không làm được tới mức nước chảy không lọt, muốn công thành phá thành vẫn phải tụ tập sức người vây chặt một chỗ. Cho nên hai nơi cổng thành phía tây và đông phòng thủ khá là lơi lỏng. Phía tây nhằm hướng Vận Hà, về ý nghĩa nào đó con đường này không thông, bố trí người càng ít hơn, còn Tạ Minh Huyền lúc bố trí phòng thành, cố ý đặt người tin dùng nhất của mình ở nơi này.
- Đều bố trí xong rồi sao?
- Cũng đã an bài, tuy nhiên lúc binh loạn mã lạc này...
- Chỉ bất quá là an bài, làm thành hay không phải xem ý trời. Tạ Minh Huyền một mặt nhìn cổng thành, một mặt nhỏ tiếng bàn bạc với người bên cạnh. Chính trong lúc này lại nghe có người hăng hái quát to nói.- Tạ gia, ngài ở nơi này, thuộc hạ, không, tiểu nhân cũng coi như tìm được ngài rồi.
Nghe được giọng nói này, Tạ Minh Huyền cũng nhíu mày nhìn sang, phát hiện Văn Thiết Quân dẫn một trăm người đang hấp tấp chạy về hướng bên này. So với đội ngũ y phục nhẹ bên cạnh Tạ Minh Huyền, Văn Thiết Quân và một đội người bên cạnh gã vác tay nải lớn có nhỏ có. Người trẻ tuổi bên cạnh Tạ Minh Huyền vừa muốn nói đã bị y quét mắt nhìn, lập tức không mở miệng. Tạ Minh Huyền thanh âm buồn bực nói.- Phái người sang tìm các ngươi rồi. Nhanh cùng nhau rời đi.
Nghe thấy Văn Thiết Quân sảng khoái cười nói.- Đã biết Tạ gia sẽ không vứt bỏ những người Liêu Trấn theo sang đây như chúng tôi. Xin Tạ gia yên lòng, có chúng tiểu nhân ở đây, ai cũng không động được Tạ gia một cọng lông.
Cổng thành bên đó đã bị mở ra, bọn Tạ Minh Huyền lại nghe thấy tiếng huyên náo từ sau lưng truyền tới, nhìn thấy được một cái đầu của quan quân trên đường đang đuổi tới. Nhìn thấy tình thế này, Văn Thiết Quân không có nói chuyện, người nọ bên cạnh Tạ Minh Huyền mở miệng nói.- Xin Tạ gia đi trước, tôi dẫn bọn huynh đệ chặn hậu.
- Cùng đi, bọn chúng là tới đóng cổng thành, sẽ không đuổi theo. Tạ Minh Huyền quát thét một tiếng, lập tức cao giọng nói.- Các huynh đệ, hiện giờ quan quân đều vội vào thành phát tài, không có người theo đuổi không dứt chúng ta. Mọi người theo ra khỏi thành chớ nên rời đội. Chúng ta bao bọc đi về hướng Vận Hà, bên đó ta đã an bài người tiếp ứng rồi. Ta mang các ngươi từ Liêu Đông chạy ra ngoài cũng mang được các ngươi từ nơi này chạy ra ngoài. Đi mau thôi.
Bên dưới đồng thanh hô la một tiếng, vây quanh Tạ Minh Huyền xông ra ngoài thành, một đội đi ở đằng sau cùng chần chừ không có chặn hậu chỉ là tận hết sức đóng lại cổng thành nhỏ đi một chút.
Quan quân tất nhiên không có khả năng bỏ mặc cổng tây không màn tới, ở nơi đó cũng an bài doanh trại trú đóng giám thị, nhưng nghe thành phá bên đó, bên này đều là thấp thỏm không yên. Hai gã Tổng binh đều là hứa hẹn sau khi xong việc dọn thành phát tài, để cho quan quân tùy tiện hai ngày, bằng không mọi người sao sẽ công thành giống như phát cuồng như thế. Nhưng hiện giờ doanh trại nơi khác vào thành, bản thân mình lại còn đang ở ngoài chờ, bọn nữ nhân và vàng bạc bên trong toàn bộ để cho người khác vơ vét sạch trơn rồi.