Người trung niên phúc hậu bị gọi là "lão Địch" gật đầu khom người vội vàng tạ ơn. Triệu Thập Nhất thản nhiên trấn an đôi câu cùng với Triệu Hoàn sải bước rời khỏi. Đi ra khỏi con đường đó, gia đinh, Bổ khoái xung quanh đã rời đi phong kín hết. Triệu Hoàn nhịn không được cảm thán nói.- Lão Địch này đúng thật là không có da mặt. Trong ba Đông Xưởng này, hẳn có một người là thân thích của ông ta.
Triệu Thập Nhất cười nói.- Một năm trước ông ta muốn không xa lìa, nhưng không có nghĩa lần này muốn không xa lìa. Từ trong nha môn bị đá ra, một năm nay ông ta chính là chịu không ít khổ ải, người trong nhà cũng theo đó chịu liên lụy. Lần này mấy Đông Xưởng đó hạ chủ ý rất tốt, nhưng mặc kệ việc thành hay không thành cả nhà lão Địch này đều chỉ có một con đường diệt môn. Ông ta tất nhiên hiểu phải cân nhắc thế náo.
Lão Địch này vốn ban đầu là Lại mục làm sai vặt trong Hình phòng, lúc Triệu Tự Doanh chen tay vào, ông ta tiếc rẻ món béo bở trong tay, ngoài sáng trong tối chống đối, kết cuộc bị đuổi thẳng ra ngoài. Đây còn là bởi vì ông ta ngày thường coi như trung hậu, bằng không tìm ngay lý do hạ ngục rồi. Không có thân phận Lại mục, không có lợi lộc thu thêm, tất nhiên chịu nhiều đắng khổ. Trải qua một năm rất kém, tuy nhiên có ba thân thích kinh sư sang thăm người thân, đối với bên ngoài lại chỉ là nói mình là hộ thương nhân phủ Đông Xương. Sau khi thân thích tới đây mới lộ ra thân phận, nói mình là quan sai, nếu như lão Địch liên thủ hiệp trợ, mai sau nhất định sẽ có vinh hoa phú quý.
Lão Địch ngoài mặt đáp lời rất tốt, lại tìm cơ hội đi nha môn mật báo. Ông ta thật cũng không có lòng tham gì, tìm con đường thoát cho cha con nhà mình, sau đó lại muốn hùn tiền vào trong tửu phường. Triệu Tự Doanh ở Từ Châu như nay, không trông cậy thân sĩ thổ hào có tiền mua đất mà là trông cậy bọn họ đưa tiền của hùn vốn vào trong xưởng phường như tửu phường, xưởng rèn. Đất đai chỉ cho phép bọn họ lấy đất đai và tiền bạc làm vốn, chỉ lấy huê lợi không tham dự tới công việc tường tận bên trong. Đòi hỏi lão Địch này đề xuất ra rất có chừng mực, Triệu Thập Nhất lang ưng thuận toàn bộ, lúc này mới có cuộc tróc nã mai phục hôm nay.
Ba vị khách từ kinh sư tới kia, mãi tới lúc bị bắt cũng không nghĩ ra, Từ Châu này rõ ràng còn có nha môn Từ Châu, rõ ràng vẫn là mặt đất của Đại Minh, nhà mình lại lộ ra thân phận Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, sao lại một chút uy hiếp cũng không có, còn là bị bán đứng. Vỏn vẹn chỉ là một ổ trộm cướp một phương sao so được với danh phận đại nghĩa của triều đình. Ngay khi bọn họ bị giam vào trong đại lao của nha môn tri châu, cảm giác này càng thêm lạ lùng. Ở trong nhà lao ra sức hét lớn mình là quan sai, là Đông Xưởng, tuy nhiên nhìn cai ngục trông coi đại lao không thèm nhìn tới, kêu rằng phiền phức nhức đầu tạt thẳng một thùng nước lạnh vào.
Cũng ngay sau cuộc vây bắt này, khách điếm toàn thành đều ngoài sáng trong tối tra soát tất cả khách nhân nói giọng quan thoại của Bắc Trực Lệ, người giang hồ chợ búa trong thành càng trải rộng khắp các nơi, điều tra nghe ngóng có người đáng nghi hay không.
Vào lúc này, tin tức và phạm nhân bên phía trấn Ngung Đầu đều đưa tới chỗ thành Từ Châu, phạm nhân chiếu theo dặn dò trước đó đều nhốt vào trong đại lao của nha môn tri châu, tin tức thì đưa tới Hà Gia Trang bên kia.
Một gã béo mập cả mặt cười tươi nói.- Lê gia, Lê gia, ngài còn nhớ tôi không? Tôi chính là từng uống qua rượu ngài rót đó. Nét mặt Lê Đại Tân thì có chút lạ lùng.
Lê Đại Tân cũng nhận ra được gã mập đối diện này là ai, chính là một gã Bách hộ của Tả thiên hộ Cẩm Y Vệ Nam Kinh, hơn nữa còn nhớ rõ họ Lưu. Năm đó Lôi Tài và Lê Đại Tân ở Nam Kinh mở tửu trang nghe ngóng tin tức Cẩm Y Vệ, Bách hộ này thật đúng là tới uống qua mấy lần, bởi vậy từng có giao thiệp.
Chỉ có điều khi đó, Lê Đại Tân là nhị chưởng quầy trong điếm, khách khí ân cần hầu hạ, Lưu bách hộ kia ngay cả khuôn mặt cười cũng lười nhếch lên, nhưng hiện giờ ai cũng biết Lê gia Lê Đại Tân chẳng khác nào là hạng người đứng thứ ba cửa sông Thanh Giang, dưới tay có mấy ngàn tráng đinh, uy phong lẫm liệt, quyền trọng như núi. Tuy nói thân phận trước sau khác biệt, nhưng một Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, tới cửa cầu kiến như vậy thật sự là có chút quái dị.
Ngụy Mộc Căn mặc một bộ y phục gia đinh, giống như hộ vệ đứng ở bên cạnh Lê Đại Tân, Lưu bách hộ kia cũng không đếm xỉa tới. Lê Đại Tân bên đó nói một câu.- Tới nhà có chuyện gì. Gã mới cười híp mắt nói.
- Lê gia, chúng ta cũng là có giao tình, vậy ta ăn ngay nói thẳng. Mọi người ở Nam Kinh nhận được tám trăm dặm hỏa tốc của kinh sư, nói là bảo các Thiên hộ Nam Kinh gom người giỏi ra, ngấm ngầm gây bất lợi cho Tiến gia. Tiến gia bên đó là hạng người nghĩa khí ngút trời, chúng ta đều biết là hảo hán, vừa nghe thấy liền lầm bầm chửi rủa. Nhưng mệnh lệnh quan trên đưa xuống lại là của gian thần hoạn đảng Ngụy Trung Hiền kia đốc thúc, mọi người không nghe không được. Song chúng ta tới được nơi này, lại không có một xíu xiu ý muốn động thủ. Chỉ mong Lê gia ngài cho điều thuận tiện, chúng tôi ở nơi này ăn ngon ngủ ngon chơi bời mấy ngày, tới lúc đó trở về dễ ăn nói, mọi người đều tiện. Ngài thấy như thế nào?
Lê Đại Tân đầu tiên là lắc đầu, không biết nên khóc hay cười nhìn đối phương. An bài Xưởng Vệ ám sát Triệu Tiến, gây bất lợi với người khắp nơi của Triệu Tự Doanh. Điều này mọi người sớm có phán đoán, lại không ngờ rằng Cẩm Y Vệ Nam Kinh lấy lên được, buông xuống được, thẳng thừng bàn điều kiện "đích ngắm tới" như vậy, muốn dùng mánh lới của kẻ trộm gian manh lộ liễu như thế. Lê Đại Tân liếc mắt nhìn Ngụy Mộc Căn bên cạnh, cười gật gù nói.- Như vậy cũng tốt, chúng ta không tổn thương hòa khí lẫn nhau. Nói rõ chỗ ở của các ngươi cho ta biết. Không nên đi lung tung, chớ có đột nhiên có mấy người không thấy đâu. Các ngươi ở cửa sông Thanh Giang chơi bời thế nào cũng sẽ có người quản.
Lưu bách hộ kia cười hì hì nói.- Lê gia thật là chiếu cố, cũng không có gì giấu diếm Lê gia. Bọn huynh đệ từ Nam Kinh tới đều trú ở khách điếm Cao Thăng.
Khách điếm Cao Thăng là khách điếm quan lại và thân hào chuyên dùng ở cửa sông Thanh Giang, cảnh vật hưởng dụng đều là chỗ rất không tồi, cũng chỉ có loại xuất thân giàu có như Cẩm Y Vệ Nam Kinh mới tới ở trọ được. Lưu bách hộ sau khi nói xong, Lê Đại Tân lại không nói tiếp chỉ là cười như không cười nhìn gã. Lưu bách hộ thu lại nét cười, lại có chút không hiểu, không biết đối phương vì sao có nét mặt này. Lúc càng lúc càng lúng túng, Lê Đại Tân thản nhiên mở miệng nói.- Mấy vị ở khách điếm Tam Hòa kia tính thế nào đây?
Thốt ra lời này, sắc mặt Lưu bách hộ trong nháy mắt trở nên trắng bệch, thân thể run lên kịch liệt. Thần sắc trên mặt Lê Đại Tân trở nên lạnh lùng, thản nhiên nói.- Tất cả người đều ở hết trong khách điếm không cho phép đi ra. Muốn rời đi vậy thì phải trở về. Bằng không chỉ có một con đường chết. Hiểu chưa?