- Phu quân. Bên cạnh Từ Trân Trân rù rì một tiếng nhích lại gần Triệu Tiến. Hắn còn cho rằng thê tử của mình tỉnh rồi, nghe thấy tiếng hơi thở đều đều kế tiếp mới biết không phải.
Ngày suy ngẫm đêm nằm mộng, thế nhưng cảnh mộng vừa rồi tránh không khỏi quá khó hình dung. Triệu Tiến cũng không muốn suy ngẫm quá nhiều, sự tình ngàn dây vạn mối, hà cớ gì hao phí công sức trong cảnh mộng hoang đường này. Triệu Tiến cười nhắm nghiền hai mắt, lầm bầm lầu bầu nói.- Cứ việc đi tới thì được rồi.
Ở nhà nghỉ ngơi một đêm rất hữu dụng, ngày hôm sau lúc thức dậy luyện võ, cảm thấy thần khí sung mãn, từ trên xuống dưới cả người mười phần sức mạnh. Đợi ăn xong điểm tâm, Mộc Thục Lan rõ ràng còn chưa có tỉnh ngủ đề xuất với Triệu Tiến, nói là muốn giao hết mọi chuyện của Văn Hương Giáo ra, bảo người khác đi làm, nàng hiện giờ muốn tĩnh dưỡng thân thể thật tốt, sinh hạ đứa bé.
Triệu Tiến ngược lại thẳng thừng.- Muội tự mình cảm thấy tốt thì cứ làm như vậy, tuy nhiên cũng đừng mãi nhàn rỗi ở trong nhà. Muội nhìn tỷ tỷ của muội bên đó cứ mãi luôn bận rộn chuyện của Từ gia, cũng không chậm trễ sinh con nuôi con, cũng nhàn hạ. Cẩn thận đầu óc chậm chạp.
Nghe được lời này của hắn Mộc Thục Lan chỉ là không vui vẻ trả lời.- Cũng không phải buông tay mặc kệ, có chuyện gì muội vẫn sẽ trông chừng.
Triệu Tiến cười gật đầu, tuy nhiên đại đội Nội Vệ dính tới giáo phái đã thành lập, tàn dư của Văn Hương Giáo cùng với Bạch Liên Giáo một vùng Nghi Châu đều được thu nạp vào bên trong. Chỗ Mộc Thục Lan hiện giờ chen tay vào được càng lúc càng ít, tuy nhiên lời này lại không nói rõ được, vả lại để cho thê tử của mình bận rộn một số chuyện bên ngoài cũng không phải chuyện xấu.
Kế sách đoàn thứ ba của Đổng Băng Phong mở rộng biên chế thành lữ thứ ba cũng sắp đưa ra. Đổng Băng Phong làm lữ trưởng không có gì đáng nói, gia đinh trường mâu đoàn thứ nhất lữ thứ hai một ngàn, gia đinh súng hỏa mai bốn trăm điều này cũng không có khác biệt với đoàn thứ nhất của mấy lữ khác. Gia đinh trường mâu đoàn thứ hai tám trăm, súng hỏa mai và cung thủ một trăm, trú đóng ở huyện An Đông. Bên đó là muối phủ Hoài của đồng muối Hải Châu đi đường sông nhập vào cửa sông tào vận, chuyển muối đường sông thì phải từ huyện An Đông vào Hoàng Hà. Đoàn thứ ba và đoàn thứ hai biên chế giống nhau, trú đóng ở trong trang viên ngoài ba mươi dặm về hướng nam Vận Hà ven huyện Sơn Dương.
Chỗ trú đóng của đoàn thứ ba của lữ thứ ba này cách biên cảnh của phủ Dương Châu và phủ Hoài An không tới ba mươi dặm đường, đoàn thứ ba của lữ thứ ba bao quanh cửa sông Thanh Giang, phòng ngự các nơi yếu điểm, cộng thêm ba ngàn tuần đinh bên trong cửa sông Thanh Giang, và các cánh sức mạnh nhiều vô số kể. Sức mạnh của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang đông đúc phải vượt xa mấy nơi khác, thật thấy được coi trọng với nơi này.
Trừ những thứ đó ra, lữ thứ ba còn quản hạt đại đội cảng Cáp Lỵ, đại đội này cũng có năm liên, bốn liên đội trường mâu, một liên đội súng hỏa mai, mặt khác còn phối thêm hai khẩu pháo ba cân tây. Đại đội cảng Cáp Lỵ này và đoàn luyện trú đóng ở nơi này cùng với võ trang của chính Dư gia, cùng chung thủ vệ hải cảng của nơi này và cả tào vận.
Mặt khác có đại đội tuần hà, đại đội này cũng có bốn mươi con thuyền lớn nhỏ, đa phần là người Thái gia, người Dư gia cùng với bọn gia đinh đi theo bọn họ học tập lái thuyền thủy chiến. Biên chế cũng không cố định, thường số người xấp xỉ trên dưới tám trăm, đội này gánh vác tuần tra lưu vực cửa sông Thanh Giang, cùng với phòng bị hồ Hồng Trạch cùng các nơi xung quanh.
Không giống lữ thứ nhất, lữ thứ hai, dưới tay Đổng Băng Phong ngoài hai trăm gia đinh cưỡi ngựa còn được phép chỉ huy nghĩa dũng Từ Châu cùng một số lượng. Một cánh sức mạnh này cũng là người của Từ Châu vệ và Từ Châu tả vệ gom ra được. Nói trắng ra, là đội nhân mã Đổng Cát Khoa gom ra vì con của mình. Nơi cửa sông Thanh Giang tuy rằng là vùng đất không lớn, nhưng không thiếu được cần phải có đội nhân mã linh hoạt, cho nên điều này mọi người cũng không có dị nghị gì.
Đại đội hỏa pháo tăng cường thuộc về dưới tay lữ thứ ba, tổng cộng có tám khẩu hỏa pháo, đây cũng nhiều hơn so với nơi khác. Tính toán tổng chung tất cả lại ai cũng không nghĩ tới sức mạnh lữ thứ ba sau khi biên chế trên giấy lại còn lớn mạnh hơn so với lữ thứ nhất và lữ thứ hai, thế nhưng ngẫm nghĩ kỹ liền biết đây cũng là hẳn nên có.
Lữ thứ nhất của Trần Thăng ở Sơn Đông, binh mã Sơn Đông phần lớn tập trung ở phủ Đăng Châu và Lai Châu, nơi phủ Tế Nam cũng không có quá nhiều. Xung quanh ba phủ phía nam Bắc Trực Lệ còn có nơi Hà Nam đều không có quan binh gì. Lữ thứ hai thì không cần nói tới, họ và binh mã trú đóng Từ Châu không khác biệt quá lớn, nhưng lữ thứ ba của Đổng Băng Phong đối mặt thẳng thừng với tiêu doanh của tuần phủ Phượng Dương, phía đông nam thì có đại quân của Phó tổng binh Lang Sơn, phía tây thì có quan quân của Thủ bị Trung Đô Phượng Dương, còn đi về phía nam thành Nam Kinh cũng có đại đội quan quân mạnh mẽ triệu tập được bất cứ lúc nào.
Xem nơi này phồn hoa và đông đúc, thật sự ra lại là nơi hung hiểm khai chiến bất cứ lúc nào, vả lại lần mở rộng biên chế này rất có khả năng khuấy động khắp nơi động thủ, nhất định phải làm tốt trù bị vẹn toàn. Đương nhiên người ngoài nhiều nhất cũng chỉ là nhìn thấy ba đoàn và một đại đội kia, có bao nhiêu hỏa pháo, bao nhiêu thuyền bè, bao nhiêu con ngựa, bọn họ rất khó quan sát ra.
Huống chi lữ thứ ba này nếu như muốn động, ngay tại chỗ đã trưng dụng được thuyền bè, lợi dụng được xe ngựa, xe trâu của hãng xe Vân Sơn, những sức mạnh này thì mọi người nhìn không thấy lại đủ để quyết định chỗ hữu dụng.
Phòng mậu dịch nơi cửa sông Thanh Giang, do phòng trưởng Chu Học Trí cai quản. Bọn thương nhân cửa sông Thanh Giang hao hết tâm tư cũng không nói được không có báo đền. Thương hội ban đầu của cửa sông Thanh Giang giải tán, sau đó lại lần nữa hợp thành một thương hội, thương hội này hằng năm chọn lựa ra mười lăm người chấp sự, mười lăm người này thay mặt bọn thương nhân cửa sông Thanh Giang đề xuất ra đòi hỏi của mình với phòng mậu dịch.
Chỉ duy nhất là đề xuất đòi hỏi, đáp ứng, tiếp nhận hay không thì không phải do bọn họ quyết định, đã có người đàm tiếu đây là thương hội bình hoa, nhưng cho dù như vậy, ở thương giới cửa sông Thanh Giang hễ là người có chút cục diện đều không dám không vào. Đã có lời đồn truyền ra ngoài, nói là vào thương hội này, Từ Châu xem kẻ đó là người nhà, không vào thương hội này, vậy thì đó là kẻ địch. Vả lại thành lập thương hội này khiến rất nhiều hạng người đa mưu túc trí nhẹ nhàng thở ra, mặc kệ nghe hay không nghe có một khuôn phép như thế, mọi người cũng coi như có một con đường chính thức bày tỏ với Triệu Tự Doanh Từ Châu, không giống trước kia hết thảy mọi chuyện đều là tùy thời không có định ra quy củ.
Không quá giống với khuôn phép nơi khác chính là, phòng mậu dịch nơi cửa sông Thanh Giang này thiết lập hai phòng, một cái gọi là phòng thuế, một cái gọi là phòng công. Mọi người nhìn mặt chữ hiểu nghĩa tất nhiên biết ý tứ gì. Thu thuế thu phí, điều này mọi người sớm đã có tâm tư sẵn sàng, nhưng phòng công này muốn làm cái gì, mọi người liền nghĩ không thông. Bên trong Triệu Tự doanh không phải có phòng thợ tạo rồi sao?
Khiến cho bọn người cửa sông Thanh Giang có một số lời tức giận chính là, bên trong phòng nghị sự cửa sông Thanh Giang không có thân sĩ thương nhân giàu có trên đất cửa sông Thanh Giang, lại có một Dư Trí Viễn tới từ Tùng Giang. Gã một chủ thuyền, hải thương đi trên mặt biển có thân phận gì quản tới chuyện của cửa sông Thanh Giang.
Tuy nhiên có người tính đi tính lại kỹ càng, nói Dư gia và Từ Châu hùn vốn hãng thuyền Vân Sơn, hằng năm tiền tài kiếm được chỉ sợ phải có một phần mười chợ lớn Thanh Giang này. Đừng có thấy là một phần mười, đây đã là con số dọa người rồi, có lợi lớn như vậy dâng lên, tất nhiên phải cho cái ghế này.
Giống như mở rộng biên chế mấy nơi khác của Triệu Tự Doanh, lữ đoàn gia đinh đều trú đóng ở ngoài thành trì, một phần trong trang viên thuộc về Triệu Tự Doanh, hơn nữa còn đều là phân rải ra trú đóng. Nơi đặt phòng nghị sự đó cũng chẳng qua là chuyện trông coi từ trước giờ vẫn còn làm, ở trên đất này không có hưởng ứng lớn như vậy. Nơi Tế Ninh tuy rằng là mới dựng mới tới, nhưng khắp nơi nguyên khí đại thương, Triệu Tự Doanh ở nơi này lại triển lộ uy phong, ai cũng không dám không nghe.
Còn nơi cửa sông Thanh Giang bất đồng, Triệu Tự Doanh ở nơi này vẫn luôn lộ vẻ coi như tiết chế, gắng gượng còn có mặt mũi cùng cai trị. Lần này thì hoàn toàn xé đi lớp da, lộ rõ muốn quản hết thảy mọi thứ cửa sông Thanh Giang này, bọn thương nhân giàu có nhận ra mình ở bên trong đó không còn chỗ ngồi, quyền lên tiếng cũng cực kỳ nhỏ, tức giận tất nhiên sinh ra, rất nhiều người đều nghĩ mai sau chỉ sợ phải bị bóc lột, bó tay bó chân cũng là tránh không khỏi.
Có oán giận tất nhiên phải sinh ra thị phi, tuy nhiên mọi người cũng đều thấy qua máu chịu thua thiệt, chỉ đành lén lút đi nói với mấy quan phủ Tri huyện Sơn Dương, Tri phủ Hoài An và Tuần phủ Phượng Dương, cũng đã gây rối thành cái dạng này rồi, chẳng lẽ các người mặc kệ?
Thật đúng là mặc kệ. Đám người Từ Châu kia không có phất cờ tạo phản, ngoan ngoãn chăm chỉ làm ăn buôn bán, quan phủ cũng còn ở nơi này, có cái gì không đúng đâu? Chớ có mà lấy ân oán riêng tư của nhà các ngươi tới công đường, việc công quan phủ phải làm nhiều như thế, nào chăm lo tới được việc riêng của các ngươi.
Ngoài mặc là nói như vậy, dù sao cũng lấy lợi lộc nhiều năm như thế, bọn thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang cũng là có gốc rễ, lén lút vẫn phải nói rõ ràng, không quản được nữa rồi, con cọp lớn như vậy sao đi quản nổi? Vừa đụng đã phải đánh, đánh cũng đánh không lại. Tới lúc đó bên trên truy cứu vẫn phải tính là quan lại chúng ta bức dân làm phản, vả lại các vị ở trong kinh quen nhiều người như vậy, chẳng lẽ không biết hiện giờ tranh đấu kịch liệt thế nào sao? Ai thắng ai bại còn chưa định rõ, làm sao dám gây nhiều chuyện thị phi khiến cho người ta nắm được đằng cán. Vả lại đây đúng thật là thiên hạ thái bình, sao cũng không nhìn ra loạn lạc, chẳng lẽ đám người Từ Châu kia làm việc không nói khuôn phép sao?
Câu trả lời này khiến người ta ngay tại chỗ trở mặt, sau khi trở về mọi người cũng đều chửi loạn. Đây rốt cuộc còn có tự cảm thấy mình là quan phủ hay không. Thế nhưng các nhà gom lại một chỗ, thư từ qua lại với nơi kinh sư cũng đều có hồi đáp, tin tức quen biết trao đổi, bọn sư gia phụ tá của mỗi người phân giải cũng biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Ở nơi triều đình trông thấy, Triệu Tiến Từ Châu và đại hào ngàn vạn khoảnh ruộng đất trong thiên hạ chẳng có gì khác biệt. Một vùng Hồ Quảng, thân sĩ có mấy ngàn trên vạn nô lệ, gia súc cũng không hiếm lạ, bọn người đỉnh cấp chốn giang hồ cũng không phải là không có. Những kẻ đó nhà ai không phải một tiếng chào hỏi. Mấy ngàn trai tráng gọi nhau tụ tập, tất cả đều nói Từ Châu này binh giáp hoàn ỹ, lại có kỵ binh hỏa pháo, nhưng những thứ đó nói tới kinh sư bên kia ai sẽ tin tưởng, chỉ sẽ cảm thấy trái với lẽ thường, sẽ cảm thấy trên đất này vì cầu được để mắt tới mà nói khoác.
Còn nữa, ngươi nói là Từ Châu này trong lòng có ý tạo phản, nhưng vì sao không có báo nguy nơi quan phủ, vì sao tào vận vẫn thông suốt như trước, một phần nơi Sơn Đông và Nam Trực Lệ quả đúng là giảm miễn lương tiền, nhưng chỗ không miễn giảm một hạt thóc một văn tiền cũng không nộp thiếu. Đầu năm nay quân lương tàn khốc như thế, bao nhiêu nơi chốn nộp không đủ, chỗ như thế ngươi nói có người muốn tạo phản, trời đất sáng soi, thiên tử thánh quân tại vị, ngươi bịa đặt nói xấu có tư tâm, mưu đồ gì?