Người mang tới này tuổi chừng ba mươi, áo dài phối trang sức, cử chỉ điệu bộ đều lộ ra một cỗ khí tức gia đình nhiều đời. Nhưng nhìn vẻ mặt thần sắc cùng với ứng đối lúc tới lui, lại giống như chưởng quỹ thương gia, hoặc là giống sư gia quan phủ. Mặc dù là hai người cha con Vương Triệu Tĩnh cùng đi vào, nhưng y trước sau vẫn tỏ vẻ khách khí khiêm tốn, không đi ở đằng trước cũng không có vẻ mặt kiêu ngạo, căng thẳng gì cả.
Nếu như Vương Hữu Sơn dẫn người tiến vào, Triệu Tiến và bọn huynh đệ không thiếu được đều phải đứng dạy chào đón. Thái độ ứng đối của người này dùng rất hợp lẽ với lễ nghĩa, y làm như vậy khiến mỗi người đang ngồi đều cảm thấy được rất tự tại.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.- Đại ca, vị này là Khổng tiên sinh Khổng Chương tới từ Khổng phủ Diễn Thánh Công ở Khúc Phụ. Cố ý tới bái kiến đại ca. Lúc y nói lời này, từ giọng điệu tới vẻ mặt đều có ý vui mừng khó che giấu được. Vương Hữu Sơn ở nơi đó tay nắm lấy râu, mỉm cười gật đầu. Như Huệ vốn đứng thẳng dậy, nghe thấy cái tên này thân thể run lên, theo đó lui về sau mấy bước, chạm vào lưng ghế lập tức phát ra tiếng vang lớn, sắc mặt đã đỏ hồng, cực kỳ kích động. Ngược lại mấy người Trần Thăng, Cát Hương, không có biểu cảm gì, còn Lưu Dũng, Lôi Tài thì nhíu đầu lông mày.
Khổng Chương mỉm cười chắp tay bái kiến, nói rất là khách khí khéo léo.- Triệu công tử hùng tài đại lược, Khổng mỗ làm sao đáng được xưng hô chữ tiên sinh này. Vạn vạn lần không được. Triệu Tiến cũng hành lễ tương kiến, sau đó giơ tay mời đối phương ngồi xuống, lại có người đưa lên nước trà điểm tâm. Điều này hiển nhiên là do Vương Triệu Tĩnh chỉ bảo. Ở nơi phòng nghị sự này, mọi người coi trọng công việc làm đầu chưa bao giờ quá trinh trọng tiếp đãi khách như thế này.
Trên mặt Triệu Tiến mang nét cười cũng hiểu được Vương Triệu Tĩnh tại sao trịnh trọng khác thường như vậy. Vương Hữu Sơn tại sao cũng tới nơi này, Như Huệ tại sao chấn động kinh ngạc. Đối với những kẻ sĩ đọc sách như bọn họ, người Khổng phủ tới ý nghĩa không tầm thường. Triệu Tự Doanh lúc này mở rộng tới nước này, ai cũng biết Triệu Tự Doanh tiền đồ vô lượng, còn Khổng phủ Diễn Thánh Công, hậu huệ của Thánh Nhân Nho gia Khổng Tử thì lúc tiền đồ đạt tới đỉnh điểm nhất là một miếng trang sức hoặc nói là dấu ấn cần thiết nhất.
Khổng phủ Diễn Thánh Công thay mặt cho kế thừa Nho học, phải nói là gốc gác ngọn nguồn tông chủ của kẻ sĩ thiên hạ. Thái độ của Khổng phủ cũng tượng trưng cho thái độ của người đọc sách trong thiên hạ. Mặc dù khơi ra không có hữu dụng gì, nhưng về mặt ý nghĩa không tầm thường. Từ lúc trục xuất bách gia độc tôn nho thuật bắt đầu, các triều đại đổi thay đều phong thưởng với hậu duệ Khổng Tử, vả lại đối đãi trọng hậu từ đời này sang đời khác. Quy chế các triều đại đổi thay kế thừa, theo một ý nghĩa nào đó, thần phục và quy thuận hậu duệ Khổng Tử cũng chẳng khác gì là thừa nhận chính thống của triều đình đó. Bởi vì chỉ cần là triều đại đó thái bình thống nhất, chủ nhân thiên hạ này chính là hoàng đế và kẻ sĩ văn nhân, thừa nhận này rất trọng yếu.
Đương nhiên, thời đại Tống Kim, một chi lưu của Khổng phủ ở Khúc Phục quy thuận nước Kim, một chi đi theo về với Nam Tống ở Cù Châu. được xưng tụng chính thống. Thời Mông Nguyên, Khổng phủ thì không nói phân biệt Hán di gì nữa, mà ai là thiên tử kẻ đó là Hoa Hạ rồi. Điệu bộ như vậy đã không còn dáng vẻ Thánh Nhân chính nghĩa gì nữa, mà thuần túy chính là cường hào một cõi, loại cường hào tồn vong hưng thịnh của bản thân mình còn nặng hơn xã tắc, chính thống, đại nghĩa gì kia.
Tuy nhiên bất kể nói thế nào, ý nghĩa người Khổng phủ tới đều không giống người thường. Cho dù chỉ tới một người, nhìn tình hình này mười có tám chín là lén tới đây, cha con Vương Hữu Sơn và Vương Triệu Tĩnh đương nhiên cũng nghĩ tới một điểm này, nhưng bọn họ vẫn kích động như trước. Người Khổng phủ tới, đây có ý nghĩa Triệu Tiến cũng là chính thống, hoặc là một loại khả năng tranh đoạt chính thống.
Triệu Tiến nghĩ thông suốt hết thảy điều này, hắn hiểu rõ được hưng phấn hớn hở của cha con Vương gia và Như Huệ. Triệu Tiến cũng biết hưng phấn hớn hở của bọn họ là vì tốt cho Triệu Tự Doanh, nhưng đối với chuyện người Khổng gia tới, trong lòng Triệu Tiến lại cười lạnh. Điều mình muốn, mình sẽ tự giơ tay đi lấy, mình lấy được rồi, nắm thật chặt trong lòng bàn tay, vật đó chính là của mình, người khác thừa nhận, tượng trưng cũng chỉ là đồ bỏ, có dính dáng gì với mình. Nơi nương tựa của mình chính là bản thân mình, còn có những huynh đệ bằng lòng theo mình vào sinh ra tử đó, Khổng gia là cái thá gì.
Trong lòng nghĩ thì nghĩ, trên mặt Triệu Tiến vẫn là tươi cười lễ độ, mà Như Huệ bên đó đang ghé tai thấp giọng giải thích với Trần Thăng và Cát Hương, Lôi Tài và Lưu Dũng nhích tới gần để nghe, ánh mắt của bọn họ cũng dần dần trở nên vui mừng niềm nở và nghiêm túc. Nhưng ngược lại Lỗ Chương bị mọi người nhìn chăm chú ung dung đứng dậy cười nói.- Các vị chớ nên hiểu lầm, tại hạ tới Từ Châu là biết Từ Châu nơi này trăm nghề hưng thịnh, khéo thay trong tay có một số tiền bạc không dùng tới, muốn tới nơi này mở cửa tiệm, làm chút buôn bán nhỏ. Thật là mượn danh phận Khổng gia này, hi vọng khiến cho Triệu công tử, Vương công tử đây chiếu cố nhiều một chút. Nếu như có gì hiểu lầm, mong rằng các vị đừng trách.
Tất cả mọi người không có bị lời nói này biến đổi, cũng không phải việc kẻ tới đây hay nói "Tiến gia là kẻ mệnh trời chiếu xuống, tại hạ cố ý tới quy thuận" luôn phải có. Triệu Tiến lại không nghĩ như vậy, dòng dõi cao quý như Khổng phủ, con cháu không ngờ rõ ràng bàn luận chuyện làm ăn mặt không đổi màu hổ thẹn như vậy. Sĩ nông công thương bốn bậc khác biệt, mặt mũi vẫn là rất trọng yếu, nhất là dòng dõi như Khổng gia này. Nam Kinh và Giang Nam rất nhiều quý tộc quyền quý, mặc dù ham tiền đủ mười phần, nhưng ngoài mặt cũng là không nhắc tới việc buôn bán.
Triệu Tiến không chút nào lễ độ nói.- Hậu duệ Thánh Nhân, con cháu Khổng gia không ngờ không kiêng kỵ việc kinh thương thu lợi như vậy. Triệu mỗ tuy rằng không có đọc qua sách gì, những cũng cảm thấy lạ lẫm. Hắn nói lời này khiến cho Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều nháy mắt ra hiệu với hắn, lông mày Vương Hữu Sơn cũng nhíu lại.
Khổng Chương kia cười ha hả, khom người thấp về phía trước. Điệu bộ này của y lại khiến cha con Vương gia sắc mặt có chút lạ lùng. Thái độ vẻ mặt như vậy cũng chỉ Lại mục trong quan phủ mới sẽ có, cái gọi là hạng người tinh thông việc đời mới sẽ như vậy, nhưng con cháu quyền quý của Khổng phủ sao lại có vẻ mặt thái độ như vậy.
Vương Hữu Sơn liếc nhìn Vương Triệu Tĩnh, Vương Triệu Tĩnh gật đầu, sự việc nghiêm trọng, Vương Triệu Tĩnh cũng không dám gây ra chuyện chê cười. Tuy nhiên con cháu Khổng gia chân chính không ngờ có dáng vẻ này, quả thật là lạ lùng.
Khổng Chương ngược lại không hề e dè.- Triệu công tử, các vị, Khổng gia đối với chuyện làm ăn buôn bán cũng không có kiêng nể gì. Khúc Phụ đi về hướng nam ba mươi dặm là phủ thành Tư Dương, nơi đó là chỗ của Lỗ Vương, Khổng gia không làm tốt gì cả. Tuy nhiên ở nơi khác, nhất là Khúc Phụ cùng với xung quanh, tất cả chuyện làm ăn buôn bán đều trong tay Khổng gia, nghề muối và đồ tể đều là như thế.