Vào trung tuần tháng mười, con sông Sơn Đông cũng đã đóng băng, năm trước vào lúc này thuyền bè ngang qua trấn Ngung Đầu chỉ sẽ giảm bớt rất nhiều nhưng năm nay lại khác, thuyền bè dòng người đều là nhiều hơn rất nhiều so với năm trước, bên chỗ Hà Nam không ít người đều là ngồi thuyền đi đường sông Hoàng Hà xuôi nam. Về phần cửa sông Thanh Giang, càng là không chút nào vắng vẻ, hằng ngày trên bến sông đều là náo nhiệt như chợ, rất nhiều đại nhân vật trên mặt đất cửa sông Thanh Giang đều xuất hiện, bởi vì rất nhiều khách quý tới đây bọn họ cũng phải đích thân tiếp đón.
Náo nhiệt và xã giao như vậy không ai cảm thấy bực bội, kẻ thích vui đùa không cần phải nói, những kẻ chỉ biết kiếm tiền đó cũng từ trên náo nhiệt này nhìn thấy được vô số cơ hội buôn bán, nhiều người giàu có như vậy tới đây chỉ cần có một phần nhỏ có lòng dạ xem thử chuyện làm ăn buôn bán, cơ hội của mọi người sẽ tới.
Trong cảnh náo nhiệt như vậy, kinh sư cũng có tin tức truyền tới, nói là hai đầu sỏ gây loạn của phản loạn Văn Hương Giáo là Từ Hồng Nho và Vương Hiếu Hiền bị xử trị theo vương pháp, ở pháp trường bị lóc thành muôn vạn mảnh, nhưng tin tức này vốn dĩ không có người đếm xỉa tới, là chết hay sống ai thèm để ý, hai người này lại là kẻ nào.
Cũng bởi vì náo nhiệt đại hội tỷ võ này mang tới, rất nhiều người đều biết tên tuổi của Triệu Tiến, có thủ đoạn tiêu xài như vậy, cử hành thịnh hội như vậy, không phải đại hào đỉnh cấp, không có thủ đoạn thông thiên khẳng định là làm không được một điểm này, hạng người như vậy nhất định phải nhớ thật kỹ, nói không chừng lúc nào đó sẽ phải giao thiệp.
Vào lúc này, bên ngoài nghĩ tới Từ Châu, nghĩ tới Triệu Tiến trước tiên sẽ nghĩ tới đại hội tỷ võ này. Ở trong mắt người bên ngoài, già trẻ Từ Châu lúc này nhất định đều đang bận rộn công việc của đại hội tỷ võ này, càng có “kẻ sĩ có kiến văn” than thở, nói bọn người Triệu Tiến rốt cuộc có linh tính nhưng không có chí lớn, chỉ biết làm ra những trò chơi bời lêu lỏng, số mạng thật sự quá nhỏ, vốn dĩ không thành đại sự.
Nhưng Triệu Tiến và bọn huynh đệ đối với đại hội tỷ võ này vốn dĩ không bận tâm, ngoại trừ định kỳ trình báo lên trên còn lại thì không có người nào nhắc tới. Lúc này chuyện trọng yếu nhất của Triệu Tự Doanh chính là nạn dân Liêu Đông phủ Đăng Châu, trên biển còn có trù bị, hiện giờ cũng chưa đi qua, bởi vì vừa tới mùa đông, vùng ven biển Liêu Đông và vùng ven biển phủ Sơn Đông đều bị đóng băng, hơn nữa gió to sóng lớn, thuyền bè ra biển rất bất tiện, chỉ đành chờ đợi đầu mùa hạ năm tới mới bắt đầu.
Tám mươi mấy gã Liêu dân Lý Tử Du đưa sang, sau khi ở ngoài sáng trong tối quan sát khảo hạch, chọn ra mười một người khiến mình yên tâm nhất làm kẻ dẫn đường, lại an bài ba huynh đệ Lý gia vào. Những người này đã cùng với đội thương lái của Vân Sơn Hành đi tới phủ Đăng Châu, đi chiêu mộ bá tánh Liêu Đông nơi đó. Đường mối của Vân Sơn Hành ở Sơn Đông đã bắt đầu làm việc, hoặc là dùng vàng bạc mở đường, hoặc là ân tình lui tới, tóm lại là đánh tiếng trước, tới lúc đó khẳng định phải đưa cho tiện lợi.
Trong mười một người được chọn lựa ra kia, lão Bành đào binh kia và lão Hùng thợ mỏ đều ở bên trong đó, còn vị Hầu tú tài kia thì không có được chọn vào. Chiếu theo tai mắt hồi báo, Hầu tú tài kia bên ngoài có rất nhiều lời oán giận, âm thầm lại có chút vui mừng. Hầu tú tài này đã định cư trú lâu dài ở Từ Châu, còn dò hỏi được phép dời hộ tịch tới nơi này tham gia khoa cử hay không, nói cái gì mà “ta nếu như trúng khảo, nhất định có ân tất báo” vân vân, vốn dĩ không có người đếm xỉa tới.
Mười một gã Liêu dân gánh vác hiện thân thuyết phục trước tiên tới Tế Ninh, ở nơi đó, đội ngũ gia đinh, tuần đinh Triệu Tự Doanh và đội thương lái Vân Sơn Hành cùng với nghĩa dũng Từ Châu tổ thành đã sửa soạn hoàn tất. Đôi bên sau khi hội họp lại cùng nhau tiến về phía bắc. Vì lần hành động này, Mã Xung Hạo còn ủy thác Điền Long thân đang ở Nghi Châu đưa tin tới đại hào giang hồ phủ Thanh Châu, bảo họ chiếu cố một phần. Vị đại hào này ở trên đất đó là loại long đầu giậm chân một cái khắp chốn hỗn loạn, nhưng nghe nói Triệu Tiến Từ Châu có điều nhờ làm giúp, đó thật là vô cùng sợ hãi, vội vàng đáp ứng.
Đội ngũ đi hướng phủ Đăng Châu tổng cộng hơn hai trăm ba mươi người, xe ngựa nhẹ tổng cộng hai mươi chiếc, thớt ngựa gần trăm, ngân lượng mang theo thì xấp xỉ hai vạn. Lẽ ra lần đầu tiên chính thức sang không nên mang món ngân lượng lớn như vậy, nhưng Triệu Tiến xem trọng đối với việc này mọi người đều cảm thấy được, trước khi lên đường lại đi phủ Đăng Châu lần mò qua mấy lần, tất nhiên phải lo liệu lớn hơn nữa.
Từ sau khi ở Tế Ninh lên đường, dọc theo Vận Hà bắc tiến, ở trong địa phận phủ Duyện Châu Triệu Tự Doanh Vân Sơn Hành đã là một tấm thẻ bài vang dội ai cũng không dám trễ nãi. Sau khi tiến vào Sơn Đông đi một đoạn lại hướng phía đông vào phủ Tế Nam, ở hai nơi phủ Đông Xương và phủ Tế Nam, mặt mũi Lý tuần kiểm Lâm Thanh rất hữu dụng, cao thấp cũng đều chiếu cố. Tuy nhiên trước đó cũng cố ý dặn dò, nơi phủ thành Tế Nam này là nơi tỉnh lỵ, quan lớn như Tuần phủ, Tuần án và Bố chánh sứ đều ở trong thành, nơi đó thật không để ý tới cường hào trên đất này, cho nên hãy hết sức cẩn thận chớ nên xảy ra xích mích gì.
Điểm này ngược lại lo lắng dư thừa, Triệu Tự Doanh làm việc trước giờ là tuân thủ khuôn phép hơn nữa khiên tốn, chuyện thối nát ỷ thế hiếp người chưa bao giờ làm, sau khi từ hướng đông bắc phủ Tế Nam đi vào phủ Thanh Châu, Thanh Châu liền có mười mấy người cưỡi ngựa sang tiếp ứng, sau khi tiến vào trong địa phận phủ Thanh Châu, tình hình liền khác với trước đó.
Địa hình Sơn Đông thật ra bị đồi núi thung lũng phân làm hai phần lớn, ba phủ phía tây Tế Nam, Đông Xương và Duyện Châu phần lớn là đất bằng còn Thanh Châu, Đăng Châu và Lai Châu ba phủ phía đông lại là vùng núi chiếm đa số, ngoại trừ mấy cái quan đạo nối liền nhau, tới lui rất bất tiện, tay Triệu Tự Doanh cũng giơ không tới, hơn nữa ở nơi ba phủ phía đông này, là đất đại quân Tổng binh Lai Châu trú đóng cho nên sau khi tiến vào phủ Thanh Châu thì phải mọi việc cẩn thận.
Phủ Thanh Châu đi về hướng quan đạo một dãi ven biển phủ Lai Châu và phủ Đăng Châu cách biển không xa, trong ngày mùa đông gió biển mang theo khí ẩm ướt thổi tới, khiến nơi này rét lạnh tuyết rơi nhiều, đi đứng rất bất tiện, tuy nhiên một đội người Triệu Tự Doanh trù bị rất đầy đủ, hơn nữa con đường ngày mùa đông bị đóng băng rất cứng rắn, xe ngựa, con ngựa đi rất tiện, chỉ có tiếp tế cho người ngựa không dễ dàng như vậy. Thôn trại ba phủ phía đông đề phòng càng thêm nghiêm ngặt, chiếu theo lời của người dẫn đường, những thổ trại, tường lũy này một mặt là phòng giặc, một mặt thì phòng binh, hơi có chút không cẩn thận rất dễ dàng bị cướp sạch không còn gì.
Song có vị dẫn đường đại hào Thanh Châu kia phái tới, khắp chốn ven đường cũng đều cho mấy phần mặt mũi, sau khi lấy ra vàng thật bạc trắng, lương thực cỏ khô thậm chí dân phu đều bằng lòng cung cấp. Đội ngũ của Triệu Tự Doanh cũng không so đo tính toán, ra tay rất hào phóng, dẫn đường đều có chút nhìn không được, nếu lãng phí như vậy, sau khi xong việc há không phải người Thanh Châu mất mặt. Nhưng âm thầm nhắc nhở, đội ngũ Từ Châu tới nói rất rõ ràng, chúng ta còn phải trở về, lần này kết thiện duyên, lần sau dễ giao thiệp.