Sở dĩ nói lời này, đầu tiên là thật sự nuối tiếc, dù sao sau khi địa bàn Triệu Tự Doanh mở rộng, cơ hội các huynh đệ kề vai sát cánh thì càng lúc càng ít. Thứ hai là vì mở rộng này, cồng lao đại chiến lưu tặc lần này thiết nghĩ trong lần mở rộng biên chế và thăng chức phân lượng rất nặng. Đổng Băng Phong không lo lắng mình sẽ bị bạc đãi, nhưng cũng muốn vì bọn liên trưởng, đội trưởng thuộc hạ tranh giành một tí.
- Chúng ta ở đằng trước đánh nhau là công lao, đệ thủ vệ tốt Nam Trực Lệ cũng là công lao. Không có căn cơ Nam Trực Lệ chúng ta cái gì cũng chẳng còn. Những lời này của Triệu tiến khơi mở cõi lòng của Đổng Băng Phong.
- Hơn nữa, đệ ở nơi này cũng không thái bình chút nào, không phải thiếu chút nữa đánh nhau sao. Triệu Tiến dẫn đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đội Thân Vệ, đại đội thứ nhất, đại đội thứ tư bắc tiến Sơn Đông, đại đội thứ hai đóng ở Từ Châu, đại đội thứ ba ở Bi Châu bất cứ lúc nào sửa soạn tiến ra Đằng huyện, đoàn thứ ba cũng từ cửa sông Thanh Giang bắc tiến. Điều động như thế vốn dĩ giấu không được người, mọi người rất dễ dàng đã đoán được các nơi Triệu Tự Doanh khống chế rỗng không.
Quan quân các nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ, ngoại trừ đội quân thuộc về Tham tướng Từ Châu, binh mã Phượng Dương, binh mã Lang Sơn và tiêu doanh Tuần phủ Thái Châu đều không đội trời chung với Triệu Tự Doanh. Ngày thường là khiếp sợ thực lực của triệu Tự Doanh không dám làm loạn. Lúc này tất nhiên sẽ cảm thấy cơ hội đã tới rồi. Đoàn thứ ba Đổng Băng Phong suất lĩnh sau khi rời khỏi cửa sông Thanh Giang, binh mã Trung Đô Phượng Dương, đội quân thuộc Phó tướng Lang Sơn, các đội quân tiêu doanh Tuần phủ Phượng Dương, đều bắt đầu điều động.
Điều động của những quan quân này cũng giống như vậy giấu không được tai mắt của Triệu Tự Doanh. Cho nên đoàn thứ ba của Đổng Băng Phong đi không nhanh, bất cứ lúc nào sửa soạn trở về cửa sông Thanh Giang, đại đội thứ ba Lý Ngũ dẫn dắt cũng sẵn sáng xuôi nam tới Phương Dương. Khiến cho thế tục ổn định chính là an bài của Lê Đại Tân, gã bảo luôn các đội tuần đinh đang huấn luyện ở xung quanh cửa sông Thanh Giang làm diễn luyện đội ngũ hành quân. Từng đội bất đầu đi ra tới lui, hiển hiện võ lực. Nhìn từng đội tuần đinh khí thế lẫm liệt, trang bị hoàn mỹ, ý nghĩ xấu trong lòng các lộ quan quân tính toán đều tạm thời bất động, xem chừng thế gió. Còn chưa đợi bọn họ cử động thêm một bước nào, tín tức Triệu Tiến đại thắng kéo quân trở về cũng truyền tới. Tới lúc này, cục diện hoàn toàn ổn định rồi.
Triệu Tiến cười nói.- Để cho Đại Hương đi thay đệ, là cho đệ nghỉ ngơi. Về Từ Châu đoàn tụ với phụ mẫu, cũng gặp mặt bọn huynh đệ. Đám huynh đệ chúng ta thật sự là đã rất lâu không tề tựu rồi.
Đổng Băng Phong rất là cảm kích lại là nói.- Đại ca trước kia là chạy hai đầu cửa sông Thanh Giang và Từ Châu. Đợi cục diện an ổn, đại ca khôi phục khuôn phép này vậy cơ hội gặp mặt cũng nhiều rôi.
Triệu Tiến bác bỏ ý định của Đổng Băng Phong.- Về sau chỉ sợ thật sự là phải thường ở Từ Châu này rồi. Sau khi Tế Ninh ở trong tay, Từ Châu khéo thay chính là chính giữa cửa sông Thanh Giang và Tế Ninh. Huynh chỉ đành trấn thủ nơi này, bất cứ lúc nào linh động an bài.
Đổng Băng Phong đi gặp Trần Thăng và đám huynh đệ bọn họ. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ lại vội vàng chạy tới. Triệu Tiến gọi Chu Học Trí trở về nhưng không phải là bảo Chu Học Trí về thăm nhà một chút. Cả nhà của y sớm đã dời tới chỗ cửa sông Thanh Giang, chỉ có đứa con lớn làm việc ở đội học đinh.
- Trong trang viên lưu dân ở bờ đông hồ Lạc Mã, người hiểu được xe chỉ canh cửi không dưới hai ngàn. Trong tù binh lần này chỉ sợ không dưới bốn ngàn, năm ngàn người. Người am hiểu trồng bông vải thì càng nhiều hơn. Phủ Duyện Châu Sơn Đông vốn đã có truyền thống trồng bông vải. Ruộng bông không cần lo lắng, những trang viên bờ đông hồ Lạc Mã kia cũng trồng ra được vải bông, hơn nữa thu hoạch còn là không tệ. Trong tay chúng ta như vậy đã có hai vùng ổn định làm ra vải bông, lại có gần vạn lao dịch biết xe sợi canh cửi. Chuyện làm ăn vải bông này rất đáng để làm. Triệu Tiến trước hết là khơi lên chuyện này.
Lại nói tiếp có chút mâu thuẫn, dân chúng nông dân nơi đó có tiền bán vải may y phục, còn đều là tự minh xe chỉ canh cửi, sau đó mặc y phục mình làm ra. Tài nghệ này xuất xứ thường thường đều là những ả nữ nhân mạnh khỏe lo liệu, còn trong đại loạn lưu dân lần này, nữ nhân mạnh khỏe còn sống rất nhiều rất nhiều. Các cô ả chính là chỗ sinh ra lao dịch tốt nhất.
- Quả thật là lợi lớn. Chu Học Trí bật thốt lên nói. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cũng gật đầu. Trước lúc xuất chinh, Triệu Tiến đã cùng bọn họ nói qua chuyện trồng bông dệt vải này, bọn họ tất nhiên cũng đối với các phương diện trồng bông dệt vải này hiểu biết kỹ càng, biết quả thật là món lợi lớn tựa trời. Bốn chữ núi vàng biển bạc ở Từ châu, trên thân Triệu Tự Doanh dùng nhiều lắm, nhưng dùng ở nơi này cũng là vừa đúng.
Chu Học Trí từ cửa sông Thanh Giang chạy tới lần này, chính là mang về tin tức vải bông các nơi, mọi người cùng nhau tới tham tường.
Nghe thấy Triệu Tiến nói ra gần vạn người xe chỉ dệt vải, mấy cái châu huyện đều có triển vọng thành ruộng bông rộng lớn. Chu Học Trí thấy quen của cải kích động cả mặt đỏ bừng, giọng nói không tự chủ được mang một chút run rẩy.- Lão gia, thuộc hạ điều tra ở cửa sông Thanh Giang. Chúng ta bên này nếu có gần ngàn người xe chỉ dệt vải, cộng thêm vải bông Tùng Giang Dư công tử buôn tới. Sơn Đông, giá cả vải bông Sơn Tây, Bắc Trực Lệ và Hà Nam này liền ở trong tay chúng ta. Nếu như thật làm được vạn chúng canh cửi, tất cả châu huyện đều là ruộng bông, vậy chuyện làm ăn vải bông trong thiên hạ này phải nói tới chúng ta.
Phong phạm của Triệu Tự Doanh là môc mac, không ai noi khoac nói mạnh miệng, nhưng còn chưa có nói chuyện sâu vào chỗ tinh tế, Chu Học Trí này không ngờ manh miêng nói ra vài cái tỉnh và toàn bộ thiên hạ thật sự làm cho người ta rung động, nhưng như vậy cung làm cho người ta thấy đươc triển vọng trước mắt bên trong đó. Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí ba người đương nhiên hiểu được khẩn yếu của chuyện trồng bông dêt vải nay, nêu không Triệu Tiến cũng không sẽ đặt chuyện này trước thay đổi thể chế đê thao luân.
- Không làm nông không ổn, không làm việc không giàu, lời nói nay thật sự là không sai. Lương thực vất vả trồng trọt chỉ là duy trì đươc ấm no, muốn phát tài làm giàu, còn phải dựa vào hiệu buôn, công xưởng.
Vương Triệu Tĩnh không kìm lòng nổi cảm thán nói. Đại lợi chân chính của Triệu Tự Doanh bên này đến từ vài cái chợ lớn còn có rượu trắng, muối lậu, đây đều là nghề nghiệp tạo ra mậu dịch, cũng khó trách Vương Triệu Tĩnh cảm thán như vậy.
- Còn nêu không có lương thực sẽ bị loạn, đây mới là côi nguôn cần gấp nhất. Triệu Tiến cười tiếp câu, không có lương thực, Từ Châu se không có cách nào lưu giữ gia đinh đoàn luyện thoát khỏi làm nông nhiều như vậy. Không có lương thực, cũng đưng nói tới cái gì khuếch trương, mặc dù là bắt được tù binh, cũng không có cách nào thât sư dùng tới. Nhưng khi có lương thực chẳng khác gì là nắm trong tay sinh tử, tất nhiên nắm giữ chắc chắn.