Bởi vì địa thế nghiêng hẳn về một góc, quan trường Sơn Đông thường không màn đến bên này, là cho Tri châu Nghi Châu đến mức phải bó tay bó chân, muốn thái bình yên ổn thì không được nhiều chuyện, nói cách khác, đủ loại phiền toái đều sẽ tìm đến tận cửa, khiến ngươi sứt đầu mẻ trán, thậm chí chịu tội mất chức quan. Người nhậm chức Tri châu ở Nghi Châu không hiểu ra sao đã mất mạng, cũng có hai ba chuyện như vậy.
Hoàn cảnh tự thành nhất thể như vậy, thân sĩ cường hào bản xứ lớn mạnh, bọn cướp đường mã tặc lớn mạnh, giáo phái cũng lớn mạnh, lẫn nhau có dây mơ rễ má khó gỡ, chia Nghi Châu ra chiếm cứ. Đám dân chúng đều biết chủ nhân mình là ai, quan sai nha môn cũng biết di là người ra mệnh lệnh ở Nghi Châu. Mặc kệ ai cho dù là khâm sai triều đình, đến Nghi Châu vài năm, chung quy liền muốn rời đi, sớm muộn vẫn là thiên hạ của người bản xứ, cho nên cân nhắc lấy hay bỏ, mọi người đều rất hiểu rõ.
Quan phủ vô lực, thân sĩ độc chiếm một phương, lẽ ra Nghi Châu phải khó khăn hơn Sơn Đông, nhưng Nghi Châu lại nhiều phủ huyện hơn Sơn Đông. Tuy nói tốt đẹp không tới chỗ nào, nhưng khá là khuôn phép chỉnh tề, nguyên nhân cũng đơn giản, nơi khác một nắm cát rời, ai cũng không cố trên ai, bên này vẫn giữ gìn nề nếp được, thân sĩ cũng cần các nơi dốc sức phát huy điều nên làm. Chẳng hạn như chăm chỉ tra xét nơi cổng thành, trạm dịch cung ứng nghỉ chân coi như chu đáo, thậm chí đưa tiền lương nhiều hơn một chút so với nơi khác. Chẳng qua người quen thuộc đều biết rằng, tiền lương này thực sự ra là để phát lương cho trên dưới trong nha môn, con cháu các nhà đều ở trong đó, cũng không lẽ nào bạc đãi. Nghiêm ngặt tra xét cổng thành này là lo lắng bọn trộm cướp mã tặc chà trộn vào trong thành để làm loạn, đối với trạm nghỉ chân cung ứng tiếp đón này, đây là vì muốn khắp nơi mau chóng biết tin tức, có quan viên tuần tra ngoài sáng trong tối gì nha môn tri châu còn không biết gì cả, các nhà trong châu thường đều biết rõ.
Mắt thấy đã đầu tháng tám, trên dưới Nghi Châu khó có được chút tình cảnh vui vẻ, muốn trải qua thật tốt tiết trung thu này, cũng không phải nói là khẳng định mùa màng năm nay thu hoạch tốt, mà là khắp chốn phủ Duyện Châu đại loạn thối nát, người chết ngàn vạn, Nghi Châu bên này ngược lại không bị liên lụy, may mắn này thật đáng giá vui sướng một phen, vào lúc này, trạm dịch bên thành tây lại đến rất nhiều khách.
Thời điểm khách tới trạm dịch, trời đã tối dần, vào lúc này, cổng thành bốn bề Nghi Châu đều đã đóng, không vào thành được thì chỉ đành ở lại trạm dịch hoặc ở nhà trọ. Có bốn người khách, đều là hán tử trên ba mươi, cách ăn mặc như thương lái, cưỡi ngựa. Trạm dịch cũng tiếp đãi những thương lữ bình thường, bọn họ còn thậm chí vui vẻ mà tiếp đón, bởi vì ở đây việc gì cũng kiếm được tiền.
Nhưng khi bốn người thương lái này vào trạm dịch, lại liền lộ ngay thân phận, lại chính là bốn gã Đông Xưởng Cẩm Y Vệ. Một người bên trong đó nói giọng quan thoại kinh sư, ba người còn lại là khẩu âm Sơn Đông, cáo thân, thẻ bài đều là hàng thật. Trên dưới trạm dịch tiếp đón quan viên, sai dịch rất nhiều, tất nhiên nhìn ra được quan uy trên mình bốn người này, loại khí thế áp bức người này, vênh mặt hất hàm sai khiến thật không phải trong đám dân chúng có được.
Đây chính là Cẩm Y Vệ, đối với dân chúng ngu muội tin tức bị bưng bít mà nói không có gì, nhưng đối với trên dưới trạm dịch kiến văn rộng rãi mà nói đó chính là vô cùng chấn động. Những Đông Xưởng này đến Nghi Châu, rốt cuộc muốn bắt ai, hoặc là lo liệu những việc quan sai khẩn yếu gì, mấy tin tức này cần phải nghe ngóng rõ ràng, hơn nữa phải nhanh đưa đi khắp nơi, đây mới là ý nghĩa thật sự tồn tại của trạm dịch.
Bất luận trong lòng nghĩ thế nào, trên dưới trạm dịch lúc này đều ân cần nịnh hót, hết giết gà, lại giết đến dê, đến tới khách điếm gần kề tìm kiếm hai vò rượu trắng Từ Châu pha ít nước, cũng làm thành một bàn đồ ăn thịnh soạn mang lên. Trạm dịch bên này còn muốn tìm vài kĩ nữ dáng điệu đẹp mắt để hầu hạ, mấy vị kia vẫn không có quá phóng túng, lập tức đưa đẩy, lúc trên bàn tiệc ăn uống cũng không cần người trạm dịch hầu hạ, nhưng xung quanh cái phòng bọn họ ăn uống kia, có sáu người ở đó lắng tai nghe. Mấy người ở trong căn phòng cách vách kia không để ý động tĩnh, muốn nghe cái gì thì cũng rất dễ dàng.
Nhưng đang lúc uống vài ly rượu vào bụng, người trạm dịch phát hiện, thật cũng không cần ghé sát ở bên ngoài nghe ngóng, giọng người bên trong quá lớn, truyền thẳng ra tới bên ngoài, những tên Đông Xưởng này chắc là quen thói xấc xược, vốn dĩ không có gì đáng phải để ý.
- Chà, chà, cái nơi thôn quê này là thật khiến người ta không hiểu. Ngươi nói đều đã trúng cử rồi, trong nhà lại giàu như vậy, rõ ràng còn đi giáo phái giả thần giả quỷ, đây đúng là nghĩ không ra. Vừa nghe lời này, người nghe trộm bên ngoài sắc mặt liền tối sầm lại, họ đương nhiên biết đây là nói về ai. Lợi lộc Điền gia cấp cho trạm dịch thật không ít, mọi người thậm chí đều hoài nghi lẫn nhau, xung quanh có giáo đồ Bạch Liên Giáo hay không.
- Lão huynh điều này ngươi thật không hiểu. Nơi này, ngươi có công danh là một chuyện, muốn đổi công danh này thành lợi lộc lại là một chuyện khác. Làm trong giáo phái này, kiếm được bao nhiêu tiền tài, có được bao nhiêu thuộc hạ, hơn nữa lại nói, người trong nhà có công danh rồi, quan phủ cũng không dám ra tay độc ác, giáo phái làm lớn, hai bên giúp đỡ lẫn nhau.
- Nói bừa có nhiều chỗ tốt như ngươi nói, bên trên sao còn muốn phái chúng ta đi bắt bọn chúng. Mặc cho giáo phái ngươi hô mưa gọi gió như thế nào, có bản lĩnh thần thần quái quái gì, trong thành trì này, huynh đê chúng ta mang theo công văn dẫn sai dịch tới cửa, thì giống như bắt gà dễ như trở bàn tay. Bọn hắn dám tụ chúng, đó chính là tạo phản không sợ đại quân tiêu diệt thì phải ngoan ngoãn bó tay chịu trói.
Người phía ngoài nghe rất cẩn thận, sợ sẽ bỏ sót một chữ, mọi người càng nghe càng thất kinh hồn vía, lòng nghĩ những ngày lành của Điền gia e rằng phải chấm dứt. Rượu trắng Từ Châu dâng lên không ít, người bên trong uống rất sảng khoái, đầu lưỡi cũng to lên không ít, cái gì cũng nói ra hết.
- Lần này coi như điền gia xui xẻo, Văn Hương Giáo gây nhiễu loạn lớn như vậy, bọn Điền gia rõ ràng còn làm Bạch Liên Giáo gì đó. Cái tên này càng phạm vào kiêng kị, huống chi Điền gia lại có ngân lượng như vậy, bọn đại lão gia trong tỉnh ắt sẽ không vừa mắt.
- Huynh đệ chúng ta tay chân nhanh lên một chút, bên Tế Nam và kinh sư đều đã đàm phán xong rồi. Nhưng Tế Nam còn có vài vị đại lão gia muốn bao che, việc này hơi chậm trễ vài ngày, e rằng phải có thay đổi. Ngày mai huynh đệ chúng ta vào thành hành sự, đến lúc đó còn rơi lại được một ít lợi lộc, nếu không, chúng ta phải trắng tay một chuyến.
- Lo lắng cái này làm gì, chớ để hỏng hứng uống rượu, không phải đều hỏi thăm rõ ràng hết rồi sao? Hai huynh đệ Điền gia đều ở trong thành, ngày mai chúng ta vào bắt người, không phải như bắt rùa trong hũ sao? Bọn chúng chạy trốn tới nơi đâu. Dù sao không có gì khẩn yếu, trạm dịch này không phải nói có kỹ nữ sao? Mọi người nếm thử mùi vị thôn quê?