Trong lúc chỉ mành treo chuông, một đám hán tử hung thần ác sát xung phong liều chết tiến vào, mỗi người bọn họ trong tay cầm phác đao, trường mâu lại hiểu được liên thủ chiến trận, nào đâu phải vài tên giáo chúng tráng phu sánh được, tức khắc giết tới máu chảy thành sông, cứng rắn ổn định được cục diện, toàn thành vang lên tiếng hoan hô, mà sĩ khí của đám lưu dân dưới thành hoàn toàn sụt giảm, chỉ đành lui về chỉnh đốn đội ngũ.
Đến lúc này mọi người mới nhận ra những hán tử đó là ai, hóa ra là thương nhân buôn muối Nghiêm mặt đen còn có tư thương buôn muối Tề Nhị Khuê cùng đến từ Từ Châu. Đằng huyện ở Lỗ Nam tương đối giàu có, trải qua đổi thay của nhiều triều đại đều là cùng với Đằng Châu phân ranh giới, có chút bài xích người ngoài, đối với mấy người Từ Châu lộ liễu kéo tới phát tài trước nay vẫn là không ưa, huống chi Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê lại làm ăn buôn bán muối không vào đường ngay thẳng.
Không ưa chính là không ưa, nhưng tất cả mọi người cũng không còn cách nào khác, thổ hào ngoài thành, trộm cướp chốn giang hồ không bị đánh phá thì chính là phục tùng, quan viên thân sĩ lại càng là chuyện không dính tới mình, cộng thêm người Từ Châu đưa muối đi bán giá cả cũng vừa phải, còn có các mặt hàng khác trảo đổi lôi kéo, mọi người cũng đành vuốt mũi nhẫn nhịn.
Lúc này loạn quân lưu dân Văn Hương Giáo tập kích, bên trong thành triệu tập dân phu cường tráng tử thủ, lại thấy đội hộ muối Nghiêm mặt đen và Từ Nhị Khuê mang theo liền cho rằng là tai họa ngầm, mặc dù không rõ ràng đối địch, nhưng âm thầm lại vô cùng đề phòng, cho rằng những tên giang hồ Từ Châu này không đáng tin cậy.
Ai nghĩ đến được hôm nay những nhân mã buôn muối này lại cứu vãn đại cục, không nhắc tới Đằng Châu trên dưới đang vui mừng, cảm thấy may mắn, Nghiêm mặt đen vốn dĩ không màn tới nhiều như vậy, vội vàng hét lớn sai Bổ đầu huyện nha dẫn một đội dân phu cường tráng đáng tin đi sang cổng phía đông. Bởi vì Văn Hương Giáo chính là hai đường nội ứng ngoại hợp, mặc dù không có đại đội binh mã ở bên kia, nhưng cũng có mưu kế an bài, trông coi bên đó chính là hảo hữu Liên giáo đầu của Tề Nhị Khuê dẫn mười mấy người hộ vệ phân điếm Vân Sơn Hành.
Không bao lâu tin tức được truyền về, trên đầu thành có người không kìm được mừng rỡ khóc lớn, hóa ra ở cổng phía đông cũng có nhiễu loạn, cổng thành cũng đã bị mở ra, nhưng thật may mắn có Liên giáo đầu trong tay cầm trường thương liên tiếp đâm chết vài tên lưu tặc, lại cũng có người cầm đao nhằm phía ngoài chém lung tung, tốt xấu cũng đã đóng cổng thành lại, một lần nữa dùng đất đá ngăn chặn.
Ngẫm lại thiếu chút nữa toàn thành đã bị rơi vào tay giặc, ngay cả Tri huyện nghĩ tới mà sợ run, bị dọa đến mức nước mắt đã chảy thành dòng. Sau khi lập được công lao, Nghiêm mặt đen không chút khách khí bắt đầu tiếp quản việc phòng thủ trong thành, trong tay gã lúc này có gần hai trăm võ sĩ hộ muói, chính là sức mạnh lớn nhất ở trong thành, hơn nữa cũng chứng tỏ đáng tin cậy được.
Tế Ninh bị đánh phá, Trâu huyện cũng bị phá vỡ, khi loạn quân lưu dân của Văn Hương Giáo tới được dưới thành Đằng huyện, đã không còn nhiều nhuệ khí và hung hãn rồi. Định lợi dụng nội ứng ngoại hợp nhưng không thành, đành quyết liều chết dùng từng đợt sóng liều chết cứng rắn tấn công, dùng mạng người gặm nát thành trì Đằng huyện, nhưng không còn uy thế hung hãn không gì chống đỡ được dưới thành Tế Ninh nữa.
Đợt tấn công đầu tiên vẫn khiến cho lòng người kinh sợ, bọn lưu dân không màn tính mạng chống chọi đá lăn và nước sôi, dầu nóng dựng thang mây, vả lại xông tới đầu thành, Nhưng ở đầu thành vốn dĩ chân đứng chưa vững tức khắc bị Nghiêm mặt đen dẫn người chém ngã lăn toàn bộ lại đuổi trở xuống. Dũng khí lúc trước đến giờ này đều đã tiêu tan hết, đợt tấn công thứ hai vốn dĩ là không hề có lớp lang, muốn dùng tầng tầng cưỡng ép thúc đẩy, nhưng cuối cùng tầng tầng sụp đổ, cả đại đội đều là tán loạn, chỉ còn nước tạm thời đình chiến, ngày sau lại tấn công.
Sau đó không còn công tới đầu thành nữa, lại vây khốn Đằng huyện, kế đó an bài đội ngũ chung quanh đi cướp bóc, bắt người cướp của, xua đuổi dân chúng Đằng huyện làm vật che chắn ở trước mặt. Nhưng Đằng huyện và nơi khác lại không giống nhau, nơi này là thuộc phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, tất cả thôn trại đều biết nếu bị lưu tặc tập kích quấy rối sẽ tự biết rút lui đến điền trang của Triệu Tự Doanh.bên trong đó có đoàn luyện có tráng niên nông dân đã trải qua huấn luyện đơn giản, còn biết thủ vệ hô ứng lẫn nhau. Vả lại theo như tin tức phía bắc phủ Hoài An Nam Trức Lệ bắt đầu có cường hào võ trang và đoàn luyện Từ Châu không ngừng tiến vào chi viện.
Từng trận đánh vẫn diễn ra, nhưng lại không kiếm được lương thực, ngược lại càng đánh lại càng làm cho sĩ khí sụt giảm. Cuối cùng ba vạn quân lưu tặc Văn Hương Giáo chỉ còn đặt quân chủ lực ở phía cổng bắc, ba cổng khác kia chỉ là quấy rầy, gây rối cho có mà thôi, ngay cả cử động cũng không dám, sợ rằng bức ép chặt quá, mấy vạn người đồng loạt bỏ chạy tán loạn. Theo thế cục như nay, huyện thành Đằng huyện thậm chí không ngừng để cho đoàn luyện vào thành, bù thêm vào sức mạnh trong thành, tin tức bên ngoài cũng không ngừng được truyền vào, đưa ra. Huyện thành Đằng huyện thủ càng lúc càng vững chãi, lúc này nguy hiểm lớn nhất ngược lại là tới từ bên trong thành. Văn Hương Giáo đã bố trí từ rất sớm, mật thám nhiều lắm, vào lúc này hoặc là cam tâm tình nguyện hoặc là sẽ bị khống chế, vẫn là không ngừng gây rối sinh loạn, ý đồ thả loạn quân bên ngoài vào trong thành.
Bất quá kẻ không sợ chết nhất đều là chết sạch cả rồi, sau đó những náo loạn cũng không có tai họa quá lớn, thường thường là khi vừa có loạn ngay lập tức có dân phu cường tráng chạy tới, tiếp đó chính là chém dưa thái rau, qua vài lần như vậy, cục diện bên trong thành cũng dần an ổn lại.
Để cầu ổn thỏa, nên Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê một lần nữa biên chế lại đoàn luyện trong thành. Vốn dĩ đoàn luyện bên trong thành biên chế rất qua loa, chỉ cần là tráng niên, có sức lực cầm đao, vậy thì lập tức bị điều động lên thành, do quan phủ cung ứng cơm nước, phát cho binh khí. Gia đình giàu sang danh giá, ngoại trừ con cháu trong nhà có học võ hoặc là hạng người khẳng khái nhiệt tình, thường thường còn muốn giở chút thủ đoạn, chẳng hạn như bỏ tiền thuê người thay thế, bởi vậy tất nhiên trộn lẫn vào đủ mọi hạng người.
Lần này Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê dựa vào kỳ vọng thủ thành của mọi người và uy phong của Từ Châu, giữ lại đoàn luyện vốn có, sau đó còn muốn gầy dựng một đội mới. Lựa chọn đội mới này sẽ gần như không có người bần hàn, thân sĩ, thổ hào, kẻ sĩ đọc sách, hộ thương nhân giàu có, Lại mục, sai dịch trong nha môn, chủ chốt là nam đinh rút ra trong nhà bọn họ. Số người trong nhà bao nhiêu thì phải chiếu theo tỷ lệ lấy ra chừng ấy nam đinh, còn phải tự mình gánh vác lấy binh khí, lương thảo.
Tất nhiên lại có gánh nặng đè xuống, còn có nguy hiểm tới tính mạng, khẳng định sẽ không ai chịu bằng lòng cả, oán giận tất nhiên cũng sẽ ngày càng lớn. Tuy nhiên Tri huyện Đằng huyện cho triệu tập mọi người, Nghiêm mặt đen trước mặt mọi người nói rõ ràng, lúc này trong thành người đáng tin cậy nhất cũng chỉ có những người này. Người nghèo khổ không nơi nương tựa thường sẽ không nhìn thấy được con đường sống phía trước muốn đi thắp hương tín giáo, cầu kiếp này trôi qua kiếp sau được đổi đời. Nhưng đoàn luyện tạo dựng mới xuất thân các nhà đều là có gia cảnh, vào thời thế này có được chỗ tốt, tất nhiên cũng sẽ không đi theo thắp hương tạo phản. Hơn nữa hiện giờ đang lúc trở nên đại loạn, những hộ nghèo không còn nhà cửa, người thân không có tổn hại gì, nhưng người có gia sản thì sẽ nhà tan cửa nát. Vả lại một khi đại loạn, thành bị phá, bọn nhà nghèo khẳng định phải đến cướp bóc các nhà giàu có.