- Hiểu rõ! Hiểu rõ! Lưu bách hộ lập tức cả mặt cầu xin trả lời, thân thể đã bắt đầu run rẩy.
Bị nói toạc ra chỗ bố trí ẩn núp, Lưu bách hộ vô cùng sợ hãi, tuy nhiên ngoài suy đoán của gã chính là Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn không có làm khó gã, chỉ là đuổi gã đi. Lưu bách hộ này đi dọc đường vẫn còn chưa yên lòng, sợ rằng mình vừa tới khách điếm Cao Thăng kia, bên ngoài đã có nhân mã Triệu Tự Doanh vây quanh. Đợi sau khi về tới khách điếm nhận ra không có gì không ổn, lúc này mới ít nhiều thả lỏng, lại vội vàng dặn dò các vị Cẩm Y Vệ Nam Kinh cùng tới. Ai nấy đều kinh hoàng khiếp vía, lén lút thăm dò nhìn ngó bốn phía cũng không nhìn ra ai là thám tử, ai là lương dân. Trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy người đi đường, thương lái, tiểu nhị, chưởng quầy không có kẻ nào không đáng nghi.
Đợi Lưu bách hộ đi rồi, Ngụy Mộc Căn mới ngồi ở ghế dưới Lê Đại Tân có chút nghiêm túc nói.- Nếu không phải đại đội trưởng và Thành nhị ca tra soát cặn kẽ, thật đúng là mù mờ bỏ qua cho bọn Đông Xưởng Nam Kinh này, suýt chút nữa gây ra đại sự rồi.
- Cũng không có đại sự gì, chẳng qua là thủ đoạn thường dùng trong quan phủ. Một đội ở ngoài sáng, cho chúng ta nhìn cũng cho thượng cấp của bọn chúng nhìn, nói là đã tới Giang bắc. Một đội ở trong tối, đây cũng là ứng phó với thượng cấp. Nếu như giáo huấn khiển trách bọn chúng không biết ẩn núp lẩn trốn, một đội trong tối này chính là thoái thác. Hơn nữa nếu một đội ngoài sáng kia có gặp phải chuyện gì, một đội trong tối kia cũng xoay chuyển cứu viện. Lê Đại Tân cười nói, y không có trịnh trọng như Ngụy Mộc Căn. Nhìn thấy lời mình không có khiến cho Ngụy Mộc Căn thoải mái, lại là cười thêm vào mấy câu.- Cẩm Y Vệ Nam Kinh bên đó đều là người làm ăn. Không phải vội kiếm tiền chính là bị giàu sang nuôi dưỡng mềm nhũn xương cốt, sớm đã không còn nhuệ khí nữa rồi, không cần quá xem thành chuyện gì.
Ngụy Mộc Căn tiếp tục truy hỏi.- Đại đội trưởng, bọn chúng liệu có ẩn núp một đội trong khách điếm bình thường. Nếu những kẻ đó đều ngụy trang, lại ẩn núp trong dân chúng, lựa thời cơ bắc tiến thì sao?
Trên mặt Lê Đại Tân không có nét cười, chậm rãi lắc đầu nói.- Nếu bọn Đông Xưởng Nam Kinh biết ẩn nấu trong dân chúng, mấy chục vạn hộ dân ở cửa sông Thanh Giang không cách nào tra rõ, chỉ có chờ bọn chúng đưa tin với hai nơi kia, hoặc là người của chúng ta gặp được may mắn.
Nhìn thấy trên mặt Ngụy Mộc căn có chút lo lắng hiện lên, Lê Đại Tân khoát tay, nhíu mày nói.- Nếu thật là như vậy, chúng ta đúng thật là không cách nào. Hiện giờ nơi Cẩm Y Vệ Nam Kinh không dồn hết sức lực, người đưa tin mật báo chức quan quá thấp, tin tức biết được quá ít. Nhưng những kẻ này chỉ cần bắc tiến, đi Vận Hà tới trấn Ngung Đầu, tai mắt bên đó liền chặt chẽ hơn rất nhiều. Nếu như chúng qua được trấn Ngung Đầu tiến vào Từ Châu, chỉ cần chúng tá túc tìm nơi ngủ trọ nhất định sẽ bị tra ra được sơ hở. Nói lời phạm kiêng kỵ một chút. Nếu như bọn chúng có bản lãnh lớn hơn nữa, tiến vào mặt đất Hà Gia Trang vậy có sơ hở liền sẽ bị bắt. Lại nói quá phận một chút, nếu như bọn chúng tới lúc đó cũng không có sơ hở, vậy thì trừ phi chúng không động thủ, vừa động thủ khẳng định sẽ bị bắt lấy giết sạch.
Lời nói này coi như giả dụ cuối cùng, nói tới các loại khả năng, tuy nhiên lại không có khiến tâm Ngụy Mộc Căn thả lỏng, y nhíu mày nói.- Thật nếu tới một bước đó, vậy há không phải chúng ta thất trách.
- Đông tây nam bắc nhiều hướng như thế, làm sao biết là người từ cửa sông Thanh Giang đi sang. Hơn nữa trong lòng bọn quan lớn kinh sư kia cũng rất rõ ràng. Lũ phế vật Cẩm Y Vệ Nam Kinh kia làm được gì. Nếu như có lão Mã ở nơi đó trông coi, có lẽ còn hữu dụng. Hiện giờ thì sao? Lê Đại Tân nói tới mức hết sức không kiên nhẫn.
Nói xong câu này, Lê Đại Tân lại buông lỏng giọng nói, theo đó hạ thấp thanh âm xuống.- Tiểu Ngụy, chúng ta làm tốt bổn phận cũng sẽ không lo lắng xảy ra sai lầm gì. Bây giờ đại sự bậc nhất không phải những Đông Xưởng phế vật đó, mà là chuyện mở rộng thay đổi biên chế. Ngươi là người trong Nội Vệ, lại thân cận với Đổng lục gia, có nghe thấy được tin tức nào không?
Chuyện này lại khiến cho Ngụy Mộc Căn có chút bực bội, giọng điệu buồn bã nói.- Đại đội trưởng, tin tức Nội Vệ là không được nói cho người ngoài biết. Về phần chuyện mở rộng thay đổi biên chế, Tiến gia làm việc rất công bằng, chúng ta chờ thì tốt rồi. Thuộc hạ cảm thấy, Tiến gia cất nhắc chúng ta, đó là chúng ta làm được tốt, nếu như không cất nhắc hoặc là giáng cấp đó chính là chúng ta làm không được tốt. Vâng theo là được rồi.
- Ngươi đây là tuổi tác quá nhỏ, lại không có từng trải qua quan trường, nghĩ được quá ngây thơ chân chất rồi. Có một số thứ, ngươi không tranh giành thì không phải của ngươi. Hiện giờ lui về sau một bước, sau này từng bước rơi lại đằng sau đó. Lê Đại Tân cũng không hề tức giận ngược lại thở dài thoạt nhìn ngược lại có rất nhiều lời cảm thán.
Nghe thấy lời của Lê Đại Tân, Ngụy Mộc Căn cúi đầu chốc lát, thanh âm buồn bực nói.- Chúng ta ở phía nam tóm lại là kẻ chịu thiệt thòi. Phía bắc vừa đánh lại vừa bắt, việc sai khiến nhiều, lập công cũng được nhiều. Vương Hiếu Hiền kia nếu rơi vào trong tay chúng ta, công lao không phải chính là của chúng ta sao. Nhưng công lao này phải coi như là ở bọn người bên phía trấn Ngung Đầu.
Lê Đại Tân cũng là cười khổ lại không nói chuyện. Ngay trước đây mấy ngày, nơi huyện thành Sơn Dương phủ thành Hoài An phá được một vụ đại án, nha môn tri phủ và tri huyện đều lập được đại công. Công lao này chính là bắt được Vương Hiếu Hiền một trong những thủ lãnh phản tặc Văn Hương Giáo ở cửa sông Thanh Giang, hơn nữa còn là bắt sống, sau khi bắt giữ lập tức áp giải tới kinh sư. Từ trên xuống dưới quan phủ đều là vui mừng, phong thưởng cho công lao lớn này, tiền đồ đối với mỗi người đều là có lợi thật lớn.
Tuy nhiên việc bậc này người ngoài nhìn vào đều nói phủ Hoài an rất may mắn. Bọn Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ, Ngụy Mộc Căn chính là biết ngọn nguồn, trong lòng khó tránh khỏi có chút ghen tị.
Khách điếm nào đó trong Hà Gia Trang, một vị khách thương từ Khai Phong tới bao trọn một căn độc viện, đã ở được bảy ngày, tôi tớ của ông ta đã báo cho chưởng quỹ biết, ngày mai vừa sáng sớm sẽ tính tiền rời khỏi. Chưởng quầy đích thân đi chào hỏi một phen, còn cố ý đưa rượu thịt sang. Bởi vì khách thương này ra tay hào phóng rất là chiếu cố chuyện làm ăn của khách điếm.
Khách thương này sau khi trọ lại thì ngoài sáng bị quan sát, trong tối bị tra soát, còn có người theo dõi dò hỏi, sàng lọc tra soát qua mấy lượt, xác nhận không có nguy hiểm gì. Ông ta mang theo hai mươi mấy người tôi tớ tới, chỉ có bốn vị hộ vệ có võ nghệ trên thân, tuy nhiên sau khi biết khuôn phép của Hà Gia Trang, lập tức đều giao hết ra võ khí vân vân. Ngoại trừ ngẫu nhiên đi ra ngoài xem náo nhiệt thì giờ còn lại đều ở trong khách điếm.