Cứ mắng chửi nhau trên đường, người đi đường thương lữ nhìn không ít, đến những chiếc tào thuyền trên Vận Hà cũng có người tò mò nhìn sang. Mà gia đinh cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh thì chạy đến, nhưng không vội vàng tiến vào đàn áp. Bên trong cũng có người đang giảng hòa, nói.
- Mọi người hãy nguôi giận, đều đã đến bước đường này, còn nói những điều này làm gì. Cùng nhau đến đây được Lý viên ngoại thu nhận giúp đỡ, chúng ta đều là người có duyên, sau này còn phải giúp đỡ lẫn nhau, sao lại khiến người ngoài chê cười được chứ?
- Hầu tú tài, ngươi tránh qua một bên, hôm nay nhất định phải giáo huấn đám người này một trận.
Đúng vào lúc này, một gã gia đinh hung hăng quất roi, tiếng roi vun vút, mọi người lập tức im lặng hơn nhiều. Gia đinh nọ cầm roi chỉ về phía mấy mươi Liêu dân ở dưới, giận dữ nói.
- Tất cả ngoan ngoãn cho ta, ai còn không biết tốt xấu, thì cây roi này của lão tử sẽ không buông tha đâu.
- Ngươi làm càn cái gì, lúc lão tử ở Liêu Trấn, thứ như ngươi
Bành đại ca hầm hừ nói, vừa nói được nửa câu, thì gia đinh nọ đã thúc ngựa xông vào, khiến Liêu dân xung quanh sợ hãi tránh sang hai bên. Bành đại ca kia cũng luống cuống không kịp chạy, nhưng nhìn gã truy đuổi, còn trốn được nơi nào. Bị roi quất trúng lưng thật mạnh, "chát" một tiếng, áo da cũng bị nứt toác ra, roi thứ hai liền tiếp theo sau đó, đánh đến người ngã xuống đất.
Như thế vẫn chưa xem là xong, gia đinh vươn người, tay giơ lên cao, quất thật mạnh lên người Bành đại ca, cũng may người này tay chân không chậm, đưa thẳng hai tay che lấy mặt, nhưng roi quất vào bàn tay, khiến máu thịt lẫn lộn, thấy được sức mạnh lớn dường nào. Không bị phá tướng mạo, nhưng đau đớn thì lại không tránh khỏi, cả người đau đến lăn lộn.
- Các ngươi sao lại ức hiếp Liêu dân bọn ta, bọn ta là được Lý viên ngoại sắp xếp đến.
Hầu tú tài, người lúc nãy đứng ra giảng hòa, giận dữ nói. Y vừa nói như vậy, hai đám đối lập nhau lại có chung một mối thù, đều trợn mắt nhìn gia đinh kia.
Gia đinh bị đám người vây quanh, nhưng lại sừng sững không sợ, ngồi trên ngựa cười lạnh, nói.
- Không tuân theo khuôn phép sẽ bị đánh, còn không tuân theo nữa, giết sạch các ngươi thì có làm sao?
Nói xong, gã liền rút hẳn đao khỏi vỏ, đám gia đinh cưỡi ngựa đã chạy đến đều rút đao giương mâu, uy nghiêm nhắm về phía đội người. Thương lữ vây quanh xem lúc này mới nhận ra điều không đúng, liền vội tránh ra xa.
- Các ngươi dám giết người giữa ban ngày ban mặt sao?
Hầu tú tài kia cất giọng nói, nhưng lại không kìm được mà nhìn về phía trước. Cục diện này đã không tài nào thu dọn được, chỉ trông cậy vào vị Tiến gia kia đến ngăn cản, nhưng phía trước vẫn chưa có động tĩnh gì, chỉ còn tự mình đi lên phía trước.
Lời nói này của y lại khiến cho đám gia đinh cưỡi ngựa cười vang môt trận, một tên hung hãn nói.
- Giết người giữa ban ngày ban mặt có là gì, lão tử giết người ban đêm cũng không phải là một hai lần.
Mọi người xung quanh lại cười không ngừng. Hầu tú tài suy nghĩ đến mấy khả năng xảy ra, cũng không biết phải thu dọn cục diện này thế nào, y đã ngây người đứng đó. Lúc này phía sau có người kéo Hầu tú tài một cái, hạ giọng nói.
- Tú tài, những người này nói thật đấy, còn không chịu phục, bọn họ sẽ thật sự giết người.
Hầu tú tài không quay đầu thì đã biết ai đang nói chuyện. Những người này từng chứng kiến cảnh chém giết ở Liêu Đông quá nhiều, đương nhiên có con mắt tinh đời. Cho dù là bản thân Hầu tú tài cũng cảm giác được sát khí lạnh lẽo của đối phương. Nhưng Hầu tú tài buồn bực trong lòng, nhìn Nam Trực Lệ thái bình trù phú như thế này, làm sao nuôi dưỡng ra được một sát khí như vầy. Buồn bực thì buồn bực, y vẫn là đi mấy bước, đến quỳ rạp trước mặt Bành đại ca như chó giả chết, hạ giọng nói.
- Lão Bành, đừng bận tâm đến thể diện nữa, còn sống là trọng yếu nhất, nếu như không sợ chết, chúng ta còn vượt biển làm gì.
Lời này nói ra rất chân thật, Bành đại ca kia lại bò dậy, vẻ mặt ủ rủ dập đầu mấy cái trước mặt tên gia đinh, nói.
- Vị lão gia này, tiểu nhân biết sai rồi, tiểu nhân không dám tái phạm nữa.
- Từ Châu chúng ta có quy củ, giữ quy củ thì không sao, vi phạm quy củ sẽ bị đánh, có mất mạng cũng không trách được người khác. Bản thân phải cân nhắc rõ ràng, đừng khiến ta phải đến đây nói lần thứ hai. Mau đi đi.
Gia đinh nọ cũng không chèn ép quá đáng, chỉ giáo huấn hai câu thì thúc ngựa chạy đi.
Lúc này đội ngũ của Triệu Tiến ở phía trước đã cách khá xa rồi, gia đinh cưỡi ngựa cũng không rời khỏi toàn bộ, mà để lại một bộ phận áp giải. Vì vậy, có mấy người muốn trốn trở về cửa sông Thanh Giang cũng từ bỏ suy nghĩ trong đầu, chạy có nhanh, vẫn không nhanh hơn ngựa và tên bắn được.
Tay của Bành đại ca vẫn đang chảy máu, vết thương tuy khiến người ta ghê sợ, nhưng thật ra vẫn ổn. Có người nắm lấy một nắm đất định quệt lên vết thương, nhưng lại bị gia đinh cưỡi ngựa quát bảo dừng lại. Gã lấy từ trong túi ra mấy mảnh vải bố vứt sang, nói.
- Dùng nưới sạch rửa sạch miệng vết thương, sau đó băng miệng vết thương lại, nhớ cho thêm chút muối.
Phu xe lấy một túi da đựng nước sôi để nguội từ trên xe, còn có mấy bình sứ bên trong đựng muối. Chỉ đơn giản làm như vậy, băng bó vết thương xong xuôi. Điều này lại khiến cho đám Liêu dân im lặng hơn nhiều, đơn giản chỉnh đốn một chút, liền cúi đầu đi về phía trước. Không đi được mấy bước, lại có người khóc ra thành tiếng, vừa khóc vừa nói.
- Ta mang theo cha mẹ đến bờ biển, nhưng trên thuyền chỉ chở được một người. Cha mẹ ta nói đi đến bãi đá bên cạnh ngắm phong cảnh, rồi nhảy xuống biển. Ta bất hiếu, đáng bị thiên lôi đánh.
Gã vừa khóc, tâm tình của những người khác càng thêm thâm trầm, lại có người nói.
- Thát tử muốn lục soát lương thực trong thôn bọn ta, mấy thôn xung quanh bọn ta muốn liều mạng với Thát tử, ban đêm bí mật đi tập kích, sợ con mình khóc to, nhà nào cũng phải giết chết con mình trước.
Từ khi Nữ Chân Kiến Châu quét qua các nơi Liêu Đông đến nay, Liêu dân bất luận là có phản kháng hay không, kết cục đều cực kỳ thê thảm. Những người đến đây tuy là may mắn, nhưng ai nấy đều trải qua những chuyện thê thảm của bản thân mình. Càng nói càng thương tâm, còn có người mắng chửi Lý Vĩnh Phương, nói y đầu hàng Kiến Châu là Hán gian.
Gia đinh cưỡi ngựa áp giải bên cạnh nghe đến bực bội, tức giận quát.
- Chỉ các ngươi thảm thôi sao. Lúc lão tử ở Sơn Đông, trẻ con cả thôn đều bị đổi với nhau để ăn, người già nếu không phải đói chết thì tự đi tìm đường chết. Cha ta không ngỡ, dọc đường thả ta đi, bản thân ông thì chết đói giữa đường, ta
Nói đến đây, gia đinh này không nói được nữa, khiến cho những người phía dưới trở nên im lặng hơn một chút. Bị Nữ Chân Kiến Châu làm nhục so với thiên tại họa hoạn tuyệt vọng vô cùng ở Sơn Đông, ai thê thảm gian khổ hơn ai, quả thật khó nói rõ được. Sở dĩ Liêu dân kêu khóc thế này, thật ra là bị sau khi bị gia đinh Triệu Tự Doanh đàn áp trong lòng có oán khí, mượn đó mà bày tỏ, nhưng không ngờ lại bị chặn họng như vầy.
Đại đội của Triệu Tiến tuy không dừng lại, đã kéo xa khoảng cách với đằng sau, nhưng động tĩnh và tin tức ở phía sau không ngừng được đưa đến chỗ hắn.
Triệu Tiến đánh giá một câu.
- Đám Liêu dân này không quản tốt, giữa bại binh và người khởi nghĩa có mâu thuẫn, bọn họ đều sẽ tự thành một thể, người khác quê ở xứ lạ nhất định sẽ đoàn kết bảo vệ bản thân mình.
Cát Hương đi theo, nói một câu.
- Hầu tú tài kia cũng không tồi, còn biết ôn hòa giảng giải.
Triệu Tiến cười lạnh nói.
- So với Bành đại ca Hùng đại ca gì đó, Hầu tú tài này thật phiền phức. Y muốn toàn bộ Liêu dân đoàn kết, sau đó lại giao thiệp với người ngoài. Đến lúc đó nếu như đề cử thay mặt cái gì đó, thì kẻ đọc sách biết lý lẽ như y nhất định sẽ được chọn ra.
Cát Hương sửng sốt, sau đó sa sầm mặt gật đầu, quay đầu liếc mắt nhìn rồi mở miệng nói.
- Đại ca, vậy thì trừ mối tai họa này đi, để khỏi phải bị phiền phức về sau.
Triệu Tiến cười nói.
- Hiện tại vẫn chưa cần, ngàn vàng mua nhân tài, chúng ta còn phải dựa vào những người này đi đến phủ Đăng Châu để thu nạp người. Đến lúc người đông, có nhiều người để dùng, thì phải xem bản thân bọn họ có biết tốt xấu hay không.
Nạn dân Liêu Đông đến được phủ Đăng Châu tuy trong lòng hoang mang lo sợ, nhưng ở phủ Đăng Châu dù sao cũng miễn cưỡng sống yên thân. Những nơi khác ngoài Sơn Đông thì hoàn toàn xa lạ đối với bọn họ, càng không dám tùy tiện đến. Bất luận ngươi ba hoa thế nào, mọi người đều phải cẩn thận, nhất là mấy ngàn mấy vạn người tập trung lại một chỗ, càng phải theo sát.
Nếu lúc này có nạn dân Liêu Đông xuất hiện rồi nói, tình hình bên kia đã hoàn toàn khác, hơn nữa những người này ngồi thuyền chạy trốn đến cửa sông Thanh Giang, chắc là nhân vật có thân phận thân thế. Người như thế đến mời chào khuyên nhủ, hiệu quả nhất định sẽ càng tốt. Triệu Tiến cũng không lo lắng người đến mời chào tụ tập mọi người đoàn kết lại, thậm chí áp chế ân chủ.
Điền trang nông khẩn của Triệu Tự Doanh đã khá là hoàn thiện, kinh nghiệm đối với việc an trí cho lưu dân bá tánh càng phong phú hơn, Liêu dân đến sẽ không lật đổ nổi.
Cho dù có gây rối chút ít, nhưng tâm tình của Triệu Tiến lại rất thoải mái, hắn cười nói với Cát Hương.
- Những người đến được đây đều không chút vướng bận. Có quân tốt, có thợ mỏ, chắc là cũng có thợ rèn và người có sở trường riêng biệt. Hơn nữa đều là người khỏe mạnh cường tráng, những người này có lợi rất lớn với chúng ta.
Cát Hương cũng hiểu rõ đạo lý này, cười rồi gật đầu.
Sau khi Triệu Tiến đến khách điếm Vân Sơn, hơn nửa canh giờ sau đám Liêu dân mới đến. Đi một ngày như vậy, tuy nói ăn uống đầy đủ, nhưng cũng mệt mỏi đến sức cùng lực kiệt, không còn khí lực để tranh cãi với nhau nữa.
Hơn nữa người xuất thân bại binh Liêu trấn ai nấy đều sợ hãi, dọc đường đi không nhanh, củ động của kỵ binh trong đại đội hộ vệ Triệu Tiến bọn họ cũng quan sát thấy. Mặc dù khoảng cách ngày càng bị kéo xa ra, nhưng đại đội kỵ binh dừng lại nghỉ ngơi chỉnh đốn một chút, rồi xếp hàng tiến về phía trước, tất cả bọn họ đều nhìn thấy. Từ lúc xuất phát đến hiện tại, giữ gìn được nghiêm túc quy củ như vậy, đội ngũ không loạn, khởi hành dừng chân nghiêm cẩn, hơn nữa buổi tối gặp nhau ở khách điếm, cũng thấy bọn gia đinh cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh có vẻ không buông lỏng một chút nào.
Đã có người nhỏ giọng bàn tán.
- Nếu như mấy đại gia ở Liêu trấn chúng ta có bản lĩnh này, chưa chắc đã thua Thát tử.
Lại có người quan sát xung quanh rồi nói.
- Các ngươi nhìn kỹ khách điếm này, chỉ cần thủ chắc, mấy ngàn ngươi chưa chắc đánh vào được, chẳng bằng Liêu Đông chúng ta.
Phu xe mà đội Nội Vệ sắp xếp ở bên cạnh im lặng dỡ hàng hóa, trong lòng đã có suy tính. Bại binh Liêu trấn này e rằng không phải là binh tốt tầm thường, chỉ e cũng là hạng người quân tướng. Binh tốt tầm thường nào có lòng dạ quan sát tỉ mỉ như vậy. Hơn nữa binh tốt tầm thường, đi đường cả một ngày, làm sao có đầy đủ tinh thần như vậy.