Đối với bọn hộ vệ và thuộc hạ của Điền gia, bọn họ sẽ ở trong điền trang Vân Sơn Tự bị dò hỏi, sau đó bắt đầu thi hành huấn luyện, đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành đã từng làm qua. Mặc kệ là kẻ đối địch cỡ nào, chỉ cần đôi bên không có huyết hải thâm thù, ở bên trong Triệu Tự Doanh vất vả một hồi, mặc kệ là tự nguyện hay là bắt buộc, sau đó lại bắt đầu chiêu dụ và mua chuộc cũng sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Có người quy kết điều này vì thấy được thực lực của Triệu Tự Doanh, cũng có người nhận ra rằng điều này là bị khuôn phép Triệu Tự Doanh sửa đổi, tới lúc đó bên trong đám người này sẽ có tai mắt và nội ứng của Triệu Tự Doanh, bọn họ sẽ là công cụ tốt Triệu Tự Doanh nắm giữ một vùng Nghi Châu.
So với những người của Bạch Liên Giáo này, bọn tù binh của Văn Hương Giáo thấy thế nào cũng càng thêm phù hợp, nhưng thái độ của Triệu Tiến đối với giáo chúng Văn Hương Giáo cũng rất nghiêm khắc, nhất định phải bị sửa đổi từ đầu tới cuối, hoàn toàn trở thành người trong Triệu Tự Doanh, lúc này mới có khả năng dùng tới lần nữa.
Điền Trúc đi vào Từ Châu mới đầu chỉ cảm thấy may mắn, thậm chí còn có mấy phần kiêu ngạo, nghĩ thầm rằng mình được sống là bởi vì mình có bản lãnh thật sự mới sẽ được chiêu dụ hậu đãi. Nhưng nhìn thấy phồn hoa của Từ Châu, thấy được thực lực của gia đinh Triệu Tự Doanh, trò chuyện với Lưu Dũng nhiều rồi, gã mới thu liễm những suy ngẫm ấy lại, hiểu được mình rất may mắn.
Điền Trúc sở dĩ được chiêu dụ, có mấy nguyên cớ, đầu tiên là gã ở Tế Ninh và mấy nơi điền trang gây ra nhiễu loạn không có lưu quá nhiều máu, tính mạng của bọn lưu dân đối với Triệu Tiến mà nói chỉ là con số, điều này khiến đôi bên còn có con đường hòa hoãn. Thêm nữa chính là Triệu Tiến đối với những hỗn loạn này là sao khơi lên được cảm thấy rất hứng thú, hắn cảm thấy người Điền gia làm việc rất có lề lối. Ngoại trừ hai điều đó ra, Điền gia ở Nghi Châu làm việc rất có tiết chế, không có cử động quá mức ngông cuồng, cũng không có thanh danh tốt cắm sâu vào lòng người, hoặc là có tiếng ác khiến người ta căm thù tới tận xương tủy. Mặc kệ dính vào một trong những thứ trên, bọn họ đều chỉ có một con đường chết.
Sau đó, cử động của Điền Trúc trước sau lúc bị mai phục bao vây, ứng đối vô cùng đúng đắn, phân rõ trước sau, tùy cơ ứng biến đều làm rất tốt. Thân phận cử nhân của Điền Long cũng phải suy tính. Một điểm mấu chốt nhất khẩn yếu nhất chính là, Nghi Châu quá nhỏ, Bạch Liên Giáo quá yếu, thực lực người Điền gia quá nhỏ. Theo tình hình như thế, Triệu Tiến mới sẽ mến tài chiêu hàng. Ngẫm lại bởi vì bản thân quá yếu cho nên mới may mắn như vậy, Điền Trúc quả thật không có gì đáng tự hào.
Tuy nhiên, huynh đệ Điền gia đầu hàng cũng không chỉ vỏn vẹn là chỗ tốt của nhân tài. Nghi Châu không có tham gia đại loạn của Văn Hương Giáo, cũng không có cử động đối địch với Triệu Tự Doanh, hơn nữa nơi chốn Nghi Châu này bởi vì hẻo lánh cho nên tự thành một thể, từ trên xuống dưới đều vô cùng đoàn kết, Triệu Tự Doanh rất khó giơ tay vào. Vào lúc thái bình này cũng không nên giết núi thây biển máu, nếu như tiêu tốn quá nhiều lại không phải kế hay. Nhưng một vùng Nghi Châu này và Phí huyện không bỏ mặt được, chỉ đành lấy tới những thứ này, đối với Triệu Tự Doanh mới coi như một châu phủ Duyện Châu đầy đủ.
Chính vào lúc này, Bạch Liên Giáo Điền gia đưa tới trước cửa, có một duyên do như vậy, Triệu Tự Doanh duỗi được bàn tay tới nơi Nghi Châu, còn những đầu sỏ Điền gia này còn giúp được Triệu Tự Doanh dễ nắm trong tay Nghi Châu hơn, đưa lên một phần đại lễ Nghi Châu này, đây đã là mạng sống đáng giá rồi.
Có cử nhân như Điền Long ở Nghi Châu, rất nhiều chuyện quả thực càng tiện hơn rất nhiều, cộng thêm uy phong uy hiếp lập ra trước đó của Triệu Tự Doanh, hơn nữa tài hùng thế lớn, thế lực Từ Châu nhanh chóng ở nơi Nghi Châu trải rộng ra, liền thành một mảnh với Dịch huyện.
Triệu Tiến sau khi trở về Từ Châu, Từ Hậu Sinh bên đó lại nói một việc. Y lúc đi thuyền tới Áo Môn, Dư gia mời Lý Lão Hảo ngồi thuyền áp trận, Lý Lão Hải này ở Áo Môn và suốt dọc đường cũng giúp đỡ không ít, lúc trên đường trở về nói muốn tới Từ Châu bên này nhìn một chút. Thế Nhưng sau khi ở nơi Tùng Giang rời thuyền chia tay lại không ngờ rằng lúc Triệu Tiến rời khỏi Từ Châu lại tới đây.
Từng có giao thiệp ở Áo Môn, giữa Từ Hậu Sinh và Lý Lão Hải cũng có giao tình, không thiếu được phải thiết yến bày tiệc rượu, an bài riêng một gian phòng trọ tiếp đón, vả lại dẫn đi dạo lòng vòng nơi Hà Gia Trang. Lý Lão Hải này rốt cuộc là kẻ lênh đênh trên mặt biển trưởng thành, kiến văn rộng rãi, đối với thứ đồ mới mẻ rất là hiếu kỳ. Theo như y thấy, trên mặt đất Từ Châu này nhìn không có gì khác biệt với nơi khác, nhưng cân nhắc kỹ càng, khắp chốn đều là khác biệt.
- Lý Lão Hải tới Từ Châu chúng ta hẳn cũng có tính toán của mình. Ông ta ngoài mặt ngắm phong cảnh, thật sự ra lại rất chú tâm với chợ búa, và chợ muối vân vân. Còn cố ý đi qua xưởng thuyền và bến sông Thái gia bên đó, muốn xem thử thuyền sông chở được bao nhiêu. Sau đó lại đi cửa sông Thanh Giang bên kia. Đệ ủy thác bọn người Chu tiên sinh tới chiêu đãi, có tin tức truyền trở về, nói ông ta ở nơi chợ lớn bên đó đi dạo rất lâu.
Nghe lời của Từ Hậu Sinh, Triệu Tiến rất là thận trọng, nhiều thêm một bằng hữu nhiều hơn một con đường, nhưng Triệu Tiến đối với những thực lực trên biển dó lại không dám khinh thường. Bởi vì bọn chúng có một số chỗ cùng chung đụng với Từ Châu, hơn nữa những thế lực trên biển này càng có lá gan mạo hiểm, đã từng nhìn thấy qua càng nhiều thứ đồ mới lạ. Càng mấu chốt hơn chính là, Từ Châu hiện giờ không làm gì được những thế lực trên biển này, đối với hết thảy sự vật không khống chế được cũng phải rất cẩn thận. Từ Hậu Sinh nhìn thấy ngược lại rất rõ ràng.- Khả năng là tiểu đệ ở Áo Môn ra tay hào phóng khiến Lý Lão Hải này rất lưu tâm. Lần này ông ta bởi vì chuyện làm ăn hỏa pháo cũng kiếm được mấy vạn lạng, cho nên rất muốn hùn vốn với chúng ta. Tỷ phu, những người trên biển này rất là thật thà, trong mắt chỉ có ngân lượng. Chỉ cần có ngân lượng, lời gì cũng nói được.
Lời này khiến Triệu Tiến không kìm nổi bật cười. Nếu nói như vậy, bản thân hắn ngược lại quá lo lắng rồi. Từ Hậu Sinh sau khi tiếp quản xưởng rèn, tâm tính và tính cách của con người đều có thay đổi rất lớn. Trước giờ đọc thư kinh, đi con đường khoa cử công danh, trước kẻ khác yếu đuối, sau kẻ khác nao núng cũng không có tự tin gì. Nhưng một khi tham dự vào bên trong thợ tạo và than đá, sắt thiết bởi vì thích thú và quen tay, nói cái gì cũng có nắm chắc, tự tin cũng dần dần lộ ra.
- Tỷ phu, Lý Lão Hải đó lần này còn đưa người tới, nói là lễ vật, vì về sau thường xuyên tới lui trước tiên bày tỏ hảo ý. Từ Hậu Sinh nói tới đây có chút hưng phấn, song sắc mặt Triệu Tiến lại rất thản nhiên, nghĩ thầm lễ vật này nếu như là nữ nhân gì đó, đệ đệ này của mình sợ là phải bị tỷ tỷ mắng chết.
Từ Hậu Sinh cười nói.
- Người này họ Chu, là thợ rèn, nói là làm việc rất nhiều năm dưới tay người Tây Dương, ở Lã Tống và Vạn Đan đều từng đi qua, đối với hỏa khí rất thông hiểu.