- Tiểu nhân và mấy vị giáo chúng trung thành đi vào chỗ Tế Ninh, tìm được người quen thuộc đáng tin trước kia, đi về hướng các nơi thu thập chỉnh đốn lại không ngờ rằng một vùng Tế Ninh, Tư Dương và Vận Thành, đã có người ở nơi đó truyền giáo. Mặc dù hành tung quỷ dị, nhưng vẫn là tra ra rõ ngọn nguồn. Nam Vô Lượng Giáo Nghi Châu, Bổng Chùy Hội phủ Thanh Châu, còn có Bạch Liên Giáo chính tông.
Đây là tin tức mấy người Trịnh Toàn và Vưu Chấn Vinh ở chỗ Tế Ninh truyền về. Văn Hương Giáo ngấm ngầm truyền giáo, tập họp xúi giục dân chúng bị đánh dẹp, giáo phái khác trước giờ bị chèn ép lại nhanh chóng mở rộng thâm nhập vào. Hơn nữa bọn chúng đối với Triệu Tự Doanh đều là thái đội căm thù. Giáo phái ở những nơi chốn đó trông thấy điều Triệu Tự Doanh làm không có khác biệt với bọn chúng, chẳng qua chỉ là cướp đoạt lương tiền nhiều hơn nữa, đối với thực lực tranh giành như vậy, tất nhiên không có khả năng thần phục hoặc là liên thủ.
- Trước hết cắm rễ ở chỗ Tế Ninh, đợi đứng vững rồi hẵn chậm rãi động thủ không muộn. Bọn chúng cho rằng Văn Hương Giáo gây ra được náo loạn thanh thế như vậy, bọn chúng cũng chiếu theo đó làm, vậy thì hãy xem sao. Đối với chuyện này, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều rất căm tức, tuy nhiên hiện giờ cũng không phải thời điểm vội vã động thủ. Địa bàn đột nhiên mở rộng, tuy nói nhân mã tiếp thu điền trang đã từng đội xuất phát, đội thuyền đi vội trên Vận Hà, nhưng chuyện cần làm còn có rất nhiều.
Sau khi Triệu Tiến đánh phá thành Tế Ninh, ổn định đại cục, các lộ gia đinh đi theo xuất chiến đã bắt đầu bàn luận. Ở nơi chỗ Từ Châu cũng đang phán đoán, đó chính là Triệu Tự Doanh lại muốn mở rộng, đây cũng không phải nghe thấy bóng gió gì, mà là từ xác lập thể chế liên, đội, đoàn lần trước, dựng lên ba đoàn, khung sườn này đã không hợp tầm cỡ Triệu Tự Doanh hiện giờ. Bốn đại đội và liên đội hỏa khí cùng với đại đội tuần đinh xuất hiện đều là sửa đổi khung sườn này, nhưng đây cũng không phải kế lâu dài.
Từ khuôn mãu gầy dựng tới hiện giờ, địa bàn của Triệu Tự Doanh mở rộng ra mấy lần, đoàn luyện vốn ban đầu chỉ là trú đóng trị an cũng bắt đầu tham gia chiến đấu. Những điều này đều là an bài cần có, từng lần chiến đấu kế tiếp, rất nhiều đoàn luyện đã trải qua thực chiến cũng không ít hơn bọn gia đinh, biểu hiện cũng rất không tệ. Nghĩa dũng Từ Châu và võ phu phụ thuộc các nơi cũng đều không tệ. Những người này khẳng định không được để lâu dài khiến bọn họ thấp hơn gia đinh.
Hơn nữa ngũ đại học đường thành lập càng khiến thể chế này cần phải thay đổi. Nói cách khác, gia đinh trong học đường học thành ra ngoài, thân phận của bọn họ có lẽ phải cao hơn những tiền bối đổ máu ra trận chém giết đó không? Trừ đoàn, liên gia đinh các đội các đoàn, Vân Sơn Hành bên này cũng là như thế, với phương viên thế lực Triệu Tự Doanh hiện giờ, khuôn phép tổng điếm phân điếm đã là không hợp. Không nói gì khác, chỉ nói điền trang khắp nơi, những điền trang này trước mắt cũng quy về dưới quyền Vân Sơn Hành, do từng cái phân điếm trông coi. Nhưng nhiều điền trang như thế chính là châu huyện tầm cỡ nhỏ, trông coi đơn độc như thế không được dùng cách làm ăn buôn bán của hãng buôn cửa hiệu đi cai quản.
Thật sự ra, trong Vân Sơn Hành hiện giờ đã chia làm mấy phái. Đang gầy dựng cửa hiện mua bán trao đổi chính là một phái. Chợ lớn Thanh giang, chợ búa và chợ muối Từ Châu lại là một phái. Kế đó phân điếm Vân Sơn khắp nơi lại là một phái. Phân hiệu Vân Sơn coi sóc điền trang khắp nơi lại là một phái. Mỗi một lợi ích tự bản thân nó có khác biệt, tranh chấp lẫn nhau không thôi.
Triệu Tiến cũng không sẵn lòng nói toạc ra quá rõ ràng. Quả thật ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí quả thật đã thay mặt cho các phe phái trong Triệu Tự Doanh. Bọn họ và các phe ngoài võ phu Triệu Tự Doanh tụ tập có rối rắm thế này thế nọ. Nghiêm khắc lại nói tiếp, Dư Trí Viễn bên kia miễn cưỡng coi như một phe cánh nhỏ, tính cả vào nơi này thì càng thêm phức tạp.
Mặc dù, tất cả mọi người đều vì cùng một đích ngắm làm việc, vì khiến Triệu Tiến đi được càng xa hơn, khiến thực lực của Triệu Tự Doanh càng lớn hơn, nhưng cách làm việc khác biệt, nguồn của cải cần có lẫn nhau, đích nhắm phải đạt tới đều có khác biệt, xung đột mâu thuẫn cũng đều khó tránh khỏi.
Khuếch trương bên trong, cắt tỉa khuôn phép, khiến mọi người đều có khoảng trống càng lớn hơn nữa, khiến cho khuôn mẫu và trình tự càng thêm hợp lý, đây đã là việc Triệu Tự Doanh nhất định phải làm trước mắt, mọi người đoán tất nhiên cũng phán đoán được.
Triệu Tự Doanh lại muốn bắt đầu ổn định lại khung sườn, kéo rộng ra ngoài, phán đoán này khiến từng người đều tâm tình phấn chấn. Triệu Tự Doanh lớn hơn một chút, khoảng trống mọi người tiến lên cũng lớn hơn một chút. Chớ đừng nói chi là, mấy năm nay mọi người lập công vất vả, cũng nên có báo đền. Luận công ban thưởng này luôn khiến người ta hưng phấn kích động. Phán đoán này một mặt là suy đoán, một mặt cũng xem như tiếng hoan hô của mọi người, tất cả hy vọng cách nghĩ của mình truyền vào trong tai Triệu Tiến.
Phán đoán rất nhanh đã có được chứng thật, Triệu Tiến tỏ thái độ rõ ràng, mọi người ai nấy yên ổn tại chỗ, nỗ lực làm việc. Trước mắt việc mở rộng biên chế đang bàn luận, đợi bàn ra quyết định sẽ tức khắc bắt đầu. Tin tức xác minh tung ra, cao thấp Triệu Tự Doanh quả thật là vô cùng vui vẻ, cũng có người vội vàng trở nên linh hoạt. Tuy nói bên trong Triệu Tự Doanh công bằng hợp lẽ, nhưng mọi người đều là cùng một nơi chôn nhau cắt rốn Từ Châu cũng có một số các phe dính vào có quen biết thế này thế nọ với Triệu Tự Doanh. Bọn người cha chú có giao tình với Triệu Chấn Đường thì không cần nói, bệ cửa các nhà đều bị giẫm đạp nát rồi, hữu hiệu vô hiệu, tóm lại xem thử không lỗ.
Náo nhiệt chúc mừng dần dần tản đi, chiếc Phúc thuyền kia cũng lần nữa bị kéo rời khỏi, xuôi nam vào biển. Từ Châu khắp nơi đều đi vào nề nếp, bận rộn khí thế ngút trời. Hàng đống hàng hóa chất lên thuyền chở tới Sơn Đông, có lương thảo đậu đỗ tích trữ, cũng có các loại nông cụ Từ gia rèn tạo. Nông trang khắp nơi Triệu Tự Doanh kiến lập ở Sơn Đông, trước mắt không có bất kỳ chỗ tốt nào, chỉ là không ngừng chu cấp tiền tài lương thảo vào bên trong, khắp nơi Sơn Đông cũng đang không ngừng bận rộn, hy vọng vào năm nay thu lấy được lương thực một quý, hoàn toàn đứng vững.
Các đoàn các đội Triệu Tự Doanh cũng không phải trú đóng nghỉ ngơi chỉnh đốn, rất nhiều người phát hiện khoái mã tới lui Hà Gia Trang còn phải thường xuyên hơn lúc chiến đấu. Sau đó đầu lĩnh Thân Vệ Cát Hương bên cạnh Triệu Tiến cũng dẫn đội xuôi nam, rất nhiều người đều cho rằng lại có đại sự gì nảy sinh, tuy nhiên tới cuối cùng cũng chỉ phát hiện Đổng Băng Phong và Chu Học Trí gấp gáp chạy về, hóa ra đây chỉ là một lần thay quân tạm thời.
Đi tới bên này Đổng Băng Phong đầu tiên là nói lời này.
- Không được cùng đại ca bình định lưu tặc, đây thật sự là tiếc nuối. Các huynh trưởng đại chiến lưu tặc, tiểu đệ lại ở đằng sau hưởng thụ thái bình. Thật là...