Theo sàng lọc lục soát như thế, toàn bộ lưu dân Văn Hương Giáo trốn trong nhà dân đều bị tìm ra, nếu dám chống cự, giết không cần hỏi. Có người muốn trốn chạy, lợi dụng lúc đang lục soát bên này liền trèo tường sang nhà khác. Thế nhưng lúc đó ngời gia đinh Triệu Tự Doanh, cả thành đều cấm ra đường, đầu đường lại có người canh gác giới bị, trên nóc nhà lại có người theo dõi, trên đường cũng lại có những gia đinh cưỡi ngựa đi tuần, những người muốn chạy, muốn trốn ngược lại còn bị phát hiện nhanh hơn.
Hơn nữa lúc bọn họ ở trong thành thật sự đã bóc lột dân chúng Tế Ninh quá khổ rồi, vốn dĩ chẳng có ai thương cảm với bọn họ, cũng chẳng muốn chứa chấp bọn họ. Theo binh đao bức ép khuất phục nhưng một khi có cơ hội liền mật báo với Triệu Tự Doanh nhà mình có giấu lưu tặc.
Lần này sàng lọc không trừ một ai, bất kể ngươi là văn nhân sĩ tử, cường hào giàu sang, hay là thanh lâu kĩ viện, cũng chẳng màn ngươi hôm qua có làm nội ứng cho Triệu Tự Doanh vào thành hay không, nữ quyến trong phòng không đi ra ngoài, nhưng nhất định vẫn phải tra xét kĩ lưỡng.
Lần nay thật sự phải nói là thiên la địa võng, dân chúng trong thành Tế Ninh đều phải ở trong nhà. Điều này đảm bảo tất cả mọi người đều được phân tách trong từng nhà, một khi trốn chạy liền bị Triệu Tự Doanh phát hiện, mà không chạy thì cũng chỉ khoanh tay chịu chết.
Không nói đến việc dân chúng sẽ không bao che, những Lại mục, sai dịch, người giang hồ, đầy tở nô bộc trong các nhà giàu có dẫn đường đều là sống lâu năm trên đất này. Ánh mắt bọn chúng rất tinh tường, lại thêm có lòng dạ lập công trước binh mã Từ Châu nên chỉ hơi có chút khác thường liền bị chúng phát hiện ra, khắp nơi vốn dĩ giấu người không nổi.
Đại quân quyết chiến bị hạ dễ như trở bàn tay, thủ thành bị đại pháo oanh phá, chiến đấu trên đường phố dễ dàng bị quét sạch, loạn quân, tín đồ Văn Hương Giáo ẩn náu trong các nhà sớm đã kinh hồn nát gan, không còn bất kì ý chí chiến đấu nào, sau khi bị phát hiện cũng chẳng có chút chống cự, ngoan ngoãn bó tay chịu trói. Nhưng vẫn sẽ có thương vong, không phải Triệu Tự Doanh ra tay mà là những dân chúng bị bọn họ ức hiếp gây họa bấy lâu nay không nhịn được.
Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến cùng với hộ vê bên người tất cả ba mươi người bị phát hiện trong một tòa nhà, già trẻ nhà này đều bị giết sạch. Nguyên nhận bị phát hiện rất đơn giản, cổng lớn đóng chặt, không chịu mở ra cho tra soát, sau đó người giang hồ bản địa xung phong nhận việc trèo tường vào còn bị người trong nhà giết chết, điều này lập tức dẫn tới một liên đội gia đinh đến.
Phá bỏ cổng lớn, đội gia đinh mặc giáp sắt, nâng ngang trường mâu xếp thành hàng tiến vào bên trong, có người tự nhận võ dũng xông đến nhưng vốn dĩ không cách nào tiến tới gần đã bị trường mâu thẳng thừng đâm chết. Đợi đến khi hiều người hơn tiến vào trong viện thì chẳng còn phản kháng được nữa rồi. Hạ Trọng Tiến võ công không tồi, cầm phác đao trong tay đẩy lui hai hàng gia đinh, sau đó bị năm khẩu súng hỏa mai bắn chết trong phòng khách. Từ Hồng Cử cũng liều chết đánh cược một lần nhưng trên người trúng hai mũi tên, đứng không vững, cầm không nổi chỉ đành bó tay chịu trói.
Từ Hồng Cử vẻ mặt cứng cỏi không phục nghiến răng nghiến lợi, ác độc nói.
- Ông đây làm quỷ cũng không tha cho các ngươi.
Gia đinh Triệu Tự Doanh đã hỏi ra thân phận của Từ Hồng Cử, thủ lĩnh đạo tặc không ngờ lại ở đây, mắt mấy người dẫn đường trong thành Tế Ninh đều phát sáng, người sống bậc này chính là thay mặt cho đại công, đưa đến trước mặt Tiến gia còn không biết sẽ được thưởng gì đây, không ngờ đến liên trưởng dẫn đội rút ngay đao ra đi đến, vừa nhìn liền muốn giết người.
Người khác buồn bực, Từ Hồng Cử hoảng sợ, ở tại chỗ la hét.- Ta là đệ đệ ruột của Trung Hưng Phúc Liệt hoàng đế. Ta là Từ Hồng Cử.
- Tiến gia phân phó, gặp là giết, không cần phải hỏi, cũng không cần cố kị bất cứ điều gì. Liên trưởng thản nhiên đáp lại, sau đó giơ đao chém xuống, Từ Hồng Cử trước khi chết vẫn là vẻ mặt không cam lòng.
Người có suy nghĩ thông suốt cũng đoán được suy nghĩ của Từ Hổng Cử, bản thân dù có chết cũng đã gây ra một trận đại loạn, cũng coi như anh hùng một phương, dù thế nào cũng có mặt mũi đến gặp Triệu Tiến, hiên ngang lẫm liệt chửi bới vài câu, anh hùng lẫm liệt chịu chết, ngày sau trên giang hồ nhắc đến cũng phải giơ ngón tay cái. Thế nhưng dáng vẻ hiện giờ, đối phương không hề để vào trong mắt, cùng lưu tặc bình thường chạy trốn van xin trên đường không có gì khác nhau, tất nhiên cảm thấy bị coi thường, không có cam lòng.
Trong mắt người các lộ trong thành Tế Ninh, Từ Hồng Cử quả thật là một hạng người khó lường, lúc Văn Hương Giáo chưa làm loạn, Từ Hồng Cử đến thành Tế Ninh được coi như khách quí bậc nhất mà đón tiếp, gây ra đại loạn lớn bậc ấy, tốt xấu gì cũng là thủ lĩnh cấp cao của phản tặc, không ngờ rằng Triệu Tự Doanh lại không hề để trong mắt, binh mã Từ Châu rốt cuộc tới mức nào rồi, vừa nghĩ một chút đã cảm thấy cực kì chấn động.
Bên này phát hiện ra Từ Hồng Cử và Hạ Trọng Tiến, đầu mục lớn nhỏ khác của Văn Hương Giáo cũng đều bị phát hiện, không cần để người sống tra hỏi đều chỉ có một con đường chết. Nhưng cũng không phải là bỏ đi không để ý đến mà thủ cấp sau khi chặt xuống, dùng vôi xử trí qua loa vẫn là có chỗ hữu dụng.
Tra soát vẫn tiếp tục mãi đến khi trời tối, khi mặt trời còn chưa khuất núi, cuộc tra soát bước vào hồi kết. Cuộc lùng bắt càng về sau càng nhanh, huống chi Triệu Tự Doanh còn không ngừng phái người gõ chiêng đi tuần, hứa hẹn đầu hàng không giết, rất nhiều người đều đích thân ra ngoài đầu thú. Tới lúc này già trẻ thành Tế Ninh ngày hôm qua vẫn còn lo lắng không thôi đến lúc này đều thở phảo nhẹ nhõm, đồng thời cũng đều nghẹn họng nhìn trân trối, sau khi khám xét một lượt, dù trong thành còn cá lọt lưới cũng không gây nổi sóng gió, đoàn luyện và trai tráng trong thành cũng tự mình dẹp yên được.
Sau khi trời tối, đại đội thứ nhất và đại đội thứ tư đều đóng quân ngoài thành, bên kia tù binh càng nhiều hơn nữa, chọn lựa tạm giam càng cần nhiều người hơn. Đoàn thứ hai gác vác thủ thành, đội Thân Vệ bảo vệ quanh người Triệu Tiến, già trẻ Tế Ninh ngoài chấn kinh vẫn là chấn kinh, bọn họ từ trước đến nay vẫn chưa từng nhìn thấy quân đội có khuôn phép như thế. Từ công phá Tế Ninh đến khám xét lục soát ven đường đều là một cơ hội tốt phát tài sung sướng, thế nhưng mỗi gia đinh đều làm việc rất có quy củ, không ai quấy nhiễu dân chúng, cũng không ai kiếm lợi bỏ túi riêng.
Nếu theo lệ thường, quân doanh tuân thủ mẫu mực như thế sẽ bị cho rằng không có huyết tính, không có chiến lực, nhưng cảnh tàn khốc núi thây biể máu trong ngoài thành xảy ra trước mắt, ai dám nói binh mã Từ Châu không mạnh? Không chỉ cường hào, nhân sĩ trên dưới Tế Ninh thành chấn động mà cả đám thư sinh, dân chúng cũng đều nghĩ đến một số việc không dám nghĩ đến, những người tâm tư linh hoạt còn đã có tính toán xa hơn rồi.
Không nói đến bọn nhân sĩ cường hào đều lần lượt đòi gặp Triệu Tiến muốn xuất tiền, xuất lương khao quân, những hạng người thân phận quí trọng còn muốn tặng muội muội và con gái nhà mình làm thiếp cho Triệu Tiến, còn có người muốn đưa con em nhà mình đến Từ Châu làm việc. Thư sinh sĩ tử càng là có kế hiến kế, hiển lộ thuật trị quốc bình thiên hạ của bản thân. Chẳng qua đa số đều là tú tài, có người còn là cử nhân có công danh, lại không có trong lần phá thành của Văn Hương Giáo lây lan tới thì đều xấu hổ viết thư hoặc phái người biểu đạt thiện ý của mình.
Đồi với những việc này, Triệu Tự Doanh bên ngoài khách khí nhưng thái độ lại lạnh nhạt, nhận tiền và lương, con cháu tòng quân phải nghĩ lại, còn những cái khác đều không để ý đến, hơn nữa đối với những người tự cho rằng thân phận không thấp đòi hỏi gặp Triệu Tiến thì đều không gặp. Cao thấp Tế Ninh cũng không có cách nào khác, ngay cả giận cũng không giận nổi, Triệu Tiến quả thật có thân phận không gặp mọi người.
Trong thành ồn ào thế nào Triệu Tiến cũng đều không để ý đến, hắn đang cùng với Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc gặp mặt nói chuyện. Hai người ở một chỗ trong biệt viện của Trần Vinh Khải, vốn dĩ hẳn là một biệt viên tràn ngập hương hoa nhưng giờ lại có mùi dược liệu, vôi sống rất khó ngửi.nếu cẩn thận chút còn ngửi thấy mùi hôi thối, bởi vì trong sân đặt một đống hộp gỗ rộng miệng, trong hộp đựng thủ cấp đã được bảo lưu bằng vôi và dược liệu
- Chu đại nhân, tính từ Từ Hồng Cử xuống dưới tổng cộng có bảy mươi sáu thủ lĩnh đầu mục lưu tặc. Đầu bọn chúng đều ở nơi này, thi thể lưu tặc chết trận đều bị thiêu hủy, thủ cấp cũng đều được giữ lại hầu hết. Có được khoảng mấy nghìn, tù binh cũng bắt được hai ngàn người. Già trẻ Tế Ninh đều rất rõ ràng, ít nhất quan trên sẽ nói là Chu đại nhân ngài dẫn theo binh mã Từ Châu dẹp yên loạn cục, ba nghìn binh mã thuộc hạ của ngài đã đang trên đường đến rồi. Triệu Tiến nói chậm rãi, Cát Hương đứng phía sau hắn sắc mặt có chút bất mãn, ánh mắt nhìn về phái Chu tham tướng cũng là bất thiện.
Chu tham tướng không để ý đến phản ứng của Cát Hương. Lưng ông ta đã có chút còng, thái dương tóc đã trắng phau. Đây cũng chính là hình dáng hai năm gần đây, Chu tham tướng lúc trước chính là có dáng vẻ võ tướng chuẩn mực, cao lớn cường tráng, râu tóc không thấy một sợi ngả màu, vẻ uy mãnh trước đây giờ không còn, ngược lại thêm vài phần tiều tụy, nhìn qua chính là bộ dạng một người tuổi đã cao.