Hơn nữa vì trận đại loạn này, triều đình đã miễn giảm thuế phú ba vùng phủ Duyện Châu, phủ Tế Nam và phủ Đông Xương. Việc này nếu làm ngay, chỉ sợ thân sĩ cường hào sẽ khôi phục rất nhanh, càng tích cực tham dự vào việc làm của Bạch Liên giáo, cuối cùng là nhằm vào điền trang Triệu Tự Doanh.
Một phong thư nói rõ tình hình, Mã Xung Hạo là người tự mình ra quyết đoán làm việc, gã cũng đưa ra phương án giải quyết, chém chết vị tôn giả chủ trì Bạch Liên giáo kia, quét sạch tông môn Nghi Châu bọn chúng. Phán đoán của y và Triêu Tiến giống nhau, một đám ô hợp như vậy, sở dĩ động tĩnh lén lút đầu xui đuôi lọt, giết mãi không hết như vậy cũng là bởi có một thủ lĩnh rất xuất chúng, có gã hiện hữu sẽ không ngừng bố trí người, không ngừng bắt đầu cử động, mà khi thủ lĩnh này vừa chết, gốc rễ của chúng đều tan rã hết, đám ô hợp này sẽ hoàn toàn sụp đổ, có lẽ tên gọi danh tiếng còn lại, nhưng đã phân tán thành từng đám riêng lẻ không đáng để nhắc tới.
Tôn giả Bạch Liên giáo Nghi Châu họ Điền tên Trúc, sở dĩ gọi tôn giả mà không phải giáo chủ là vì tiếng tăm Bạch Liên giáo quá lớn, ngay cả Từ Hồng Nho và Vương Sâm cũng không dám tùy tiện nói bậy. Điền Trúc tôn giả này gầy dựng cục diện lớn như vậy, là vì kế thừa gia tộc của y. Điền gia này làm việc rất thú vị, mấy người huynh đệ một đời, có người đọc sách khoa cử cầu công danh giàu sang, có người làm ăn buôn bán trong giáo phái, một sáng một tối hỗ trợ lẫn nhau. Có công danh tú tài này, quan phủ cũng không dám quá khắt khe, liền chi viện được rất nhiều chuyện, đồng thời, còn có giáo phái sau lưng, rất nhiều sự tình mờ ám cũng có người đi làm.
Sau khi hỗ trợ nhau mấy đời, Điền gia ở Nghi Châu đã là đại hào phải kể tới tên, đời này lại khó lường hơn. Hai người huynh đệ Điền gia, huynh trưởng ruột của Điền Trúc là Điền Long đã sớm đỗ đạt, có cử nhân này che chở, cục diện Điền gia là càng lớn hơn nữa. Cũng may có một cử nhân như vậy, khiến cho Văn Hương Giáo ở Sơn Đông có chút kiêng kị, nếu không Bạch Liên Giáo ở một vùng Nghi Châu và Phí huyện, đã sớm bị chèn ép tan thành mây khói.
- Huynh đệ Điền gia đều không lưu được, chỉ giết đệ đệ, huynh báo thù cho đệ, cử nhân hào phú đủ gây phong ba trong chốn quan trường. Hiện giờ Từ Châu chúng ta và triều đình ngầm ước hẹn, nhưng nếu ước hẹn này một khi bị bị ngoại lực đánh vỡ, thì tất nhiên việc binh đao ắt lặp lại.
Ý kiến Mã Xung Hạo đề xuất rất đơn giản, đánh bất ngờ Nghi Châu, diệt cả nhà Điền gia. Điền gia làm ra nhiều chuyện thị phi như vậy, không có sợ hãi chẳng qua là cảnh tượng thái bình, tất cả mọi người đều do triều đinh cai trị, con dân Đại Minh, việc khởi binh tạo phản không người nào dám làm, tất cả mọi người chỉ đứng dưới vương pháp mà hành sự. Như vậy chính là trong tối mới thấy được chân tướng. So với cách làm của Văn Hương Giáo năm đó không có gì khác nhau. Hơn nữa Điền gia này còn dựa vào sức mạnh trong quan phủ, nhà chúng ở Sơn Đông gầy dựng lâu như vậy, chưa chắc nhận được quan lớn cái gì, nhưng quan trên đất đó đã cùng nhà chúng dây mơ rễ má khó gỡ, đây cũng là một tầng che chở.
Nhưng mặc kệ chúng tự cảm thấy như thế nào, Triệu Tự Doanh ngược lại tiến quân thần tốc, bất chấp tất cả động thủ, mặc ngươi lăm mưu giỏi kế, ta đây lấy đao chém xuống, liền xong hết mọi chuyện.
- Lão Mã đây là ngày càng tự xem mình trở thành một người của Triệu Tự Doanh.
Đọc được những tin này, Triệu Tiến cười bình phẩm với bọn huynh đệ.
Triệu Tự Doanh có thể làm được đến hôm nay, một điểm trọng yếu đó chính là không hành sự dựa theo hứa hẹn và quy củ ngay lúc đó, mình có sức mạnh liền dùng hết sức mạnh đó, mặc cho ai có quy củ gì cùng đều vô dụng, mưu đồ thủ đoạn gì, đến cuối định thắng bại vẫn là ngân lượng và đao thương.
Vương Triệu Tĩnh đưa y kiến rất chu toàn.- Cách này của lão Mã không có gì sai, nhưng cử nhân này chung quy phải để ý. Chiếu theo lời của lão Mã, Điền gia này hẳn ở trong thành, nếu phái người ám sát đối phương phòng bị ngiêm ngặt sẽ rất khó thành công. Nếu như bất ngờ xông vào, giữa ban ngày ban mặt mà giết một cử nhân, tất nhiên chấn động Sơn Đông, cho dù quan phủ muốn nhắm mắt cho qua cũng không có cách nào. Truy tra thậm chí động binh, thật nhiều dấu vết phiền toái.
Triệu Tiến trầm giọng đưa ra phán đoán.- Người Điền gia không giữ được, huynh nghĩ chũng ta phải mau chóng chiếm chỗ mau chóng ổn định, nhất định phải đao sắt chặt đay rối. Người nhất định phải giết, nhưng động thủ như thế nào, phải cần đến một cách thỏa đáng.
Nói xong lời này, lại nhìn thấy sắc mặt Vương Triệu Tĩnh rất kém, Triệu Tiến cũng không biết vì sao sắc mặt lại biến thành màu đen, hắn mở miệng nói.- Con số khắp nơi bên dưới chúng ta đều chi li rõ ràng rồi chưa? Đệ mấy này nay cũng khổ cực rồi.
Vương Triều Tĩnh theo đó xoa xoa hốc mắt, cười nói.- Tiểu đệ không có gì vất vả, chẳng qua là bên dưới đưa lên con số, tiểu đệ gom lại tính toán mà thôi. Tào tiên sinh, Chu tiên sinh còn có Nhị Hồng, bọn họ đều vất vả hơn đệ. Con số các nơi cũng đã tính toán rõ ràng, nhưng chỉ tính toán sơ sài. Con số gia đinh vào được khoảng chừng mười người, nhưng trang đinh hộ nông dân bên dưới chỉ sợ phải có mấy ngàn người ra vào, của cải vân vân đều gần như vậy, tính sổ sách kiểm kê hàng hóa. Quy củ của đại ca rất đáng nể, Tào tiên sinh và Chu tiên sinh theo dõi rất sít sao, bọn tiểu nhân làm việc chịu khó chăm chỉ, cái này thực sự không tệ.
Mặc dù Triệu Tự Doanh năng lực làm việc cao như vậy, mong muốn trong hai tháng mà khống chế được tất cả hộ dân và sản nghiệp bàn tính rõ ràng là điều không có khả năng, làm được đến mức theo như lời của Vương Triệu Tĩnh đã rất tốt, Triệu Tiến không có cưỡng cầu, chỉ là gật đầu nói.- Có con số này, mở rộng thay đổi biên chế cũng phải chân chính tiến hành.
Nói tới đây, Triệu Tiến cười cười, cảm thán nói.- Vận Hà này, không riêng gì mạch máu triều đình, cũng là mạch máu Triệu Tự Doanh chúng ta.
Lời nói này có chút không hiểu, Vương Triệu Tĩnh ngẩn người, chỉ là cười gật đầu.
Sơn Đông từ xưa lắm kiếp nạn, Nghi Châu bên này cũng chưa bao giờ mùa mạng tốt, nhưng cũng không hư hại đến quá tuyệt vọng, theo dân chúng bản xứ nói rằng.- Nửa sống nửa chết mà chịu đựng.
Sỡ dĩ được như thế, đơn giản là địa lí tạo thành, bên này không có gì dựa vào đường sông kênh rạch, ba mặt núi bao vây, nơi bằng phẳng duy nhất chính là giáp biên với Nam Trực Lệ, cũng không phải là ở một tỉnh, theo hoàn cảnh như thế, Nghi Châu liền thành nơi hẻo lánh của Sơn Đông.
Không có đường sông, tưới tiêu dĩ nhiên là khó khăn, nhưng vẫn xem là gần biển, miễn cưỡng cũng có mưa, lại có đất đai bằng phẳng, thủ thành vẫn không có trở ngại. Nghi Châu mấy năm đầu còn có một vị phiên vương, vị phiên vương này tài đức hiếm có, không bóc lột, còn biết khởi công tu sửa thủy lợi, nhưng lại tuyệt tự chết sớm, tuy nhiên từng có một vị phiên vương như vậy, Lỗ phiên và Diễn thánh công phủ liền không vưới tay đến, khiến thân sĩ cường hào bản địa dần dà trở nên lớn mạnh.