Nghe Triệu Tiến nói xong, Chu tham tướng khách khí hạ thấp người, cân nhắc một chút rồi không kìm được cười nói.- Triệu công tử đây là tặng lão phu công lao thật lớn a. Đợi binh bộ xác minh rồi, lão phu không thiếu được một chức Tổng binh rồi, may mắn hơn còn được phong tước Bá. Dương Quốc Đống lần này đại bại, Dương Triệu Cơ thì vẫn bất động, lão phu tám chín phần mười ngồi lên cái chức Tổng binh Sơn Đông này rồi.
Lưu tặc công phá Tế Ninh, cắt đứt tào vận, đánh bại quan quân, thanh thế như thế, tàn phá như thế tất nhiên được triều đình xem trọng. Thu phục Tế Ninh, chém giết gần mười vạn lưu tặc, lại chém đầu thủ lĩnh phản loạn, đại công ấy báo lên trên, quan to lộc hậu khẳng định chạy không thoát, tham tướng Chu Bảo Lộc tất nhiên tính được rõ ràng. Ông ta nói như thế, Triệu Tiến bất động thanh sắc, Cát Hương lại càng thêm bất mãn.
Nói xong, tham tướng Chu Bảo Lộc nhìn vrrg phía Triệu Tiến thở dài hỏi.- Triệu công tử, cậu cũng xuất thân từ Vệ sở, lại có thân phận Bách hộ, công lao này nếu một mình cậu hưởng, theo như tính toán của lão phu, trong vòng một năm nhất định lên được chức Du kích.nếu triều đình và bọn quan to Nam Trực Lệ hiểu được, trong vòng hai năm, Tham tướng Từ Châu này chính là của Triệu công tử cậu rồi, ngày sau càng là tiền đồ vô lượng. Triệu công tử, lão phu tuổi đã cao, lá gan cũng nhỏ theo, chỉ muốn cùng cả nhà lớn nhỏ yên ổn dưỡng già. Phú quí như thế cậu giữ lại cho mình đi, cũng là con đường đúng đắn quang tông diệu tổ a.
Du kích đã là võ tướng cấp cao, ít nhất phải là tứ phẩm mới được đảm nhận, về phần Tham tướng càng là đại tướng trấn thủ một phương, ngồi lên được cái ghế này đều đã sắp chạm đến tầng cao nhất của người luyện võ Đại Minh hoặc nói đã là người trong tầng cao nhất rồi. Nếu là một người khác Triệu Tiến, cho dù có công lớn, có thực lực cũng chưa chắc làm được. Thế nhưng Triệu Tiến xuất thân Từ Châu vệ, trong nhà còn là Bách hộ cha truyền con nối, chính là đường đi đúng đắn của võ tướng Đại Minh, rất nhiều việc đều là lý lẽ hiển nhiên.
Nghe Chu tham tướng nhẹ nhàng nhắc đến, mắt Cát Hương lại càng mở lớn. Cái khác không nói đến nhưng Du kích và Tham tướng, hai chức quan này thay mặt cho điều gì, có phân lượng như thế nào, y trong lòng rõ ràng, không ngờ rằng đại ca nhà mình đã đạt đến mức đó.
Triệu Tiến đơn giản trả lời.- Chu đại nhân, đây là công lao của ngài, không có liên can gì với ta.
Chu tham tướng bên kia lại lắc đầu đáp.
- Đều có công cả.
Ai cũng biết Chu tham tướng muốn nói Đổng Băng Phong. Nhưng lúc này, sắc mặt Triệu Tiến trầm xuống. Chu tham tướng bên kia lập tức sực tỉnh.cười khổ khoát tay, giống như phủi sạch can hệ nói.- Lão phu đây đúng là hồ đồ rồi, đều đã sắp xuống lỗ còn ôm nhiều tham vọng thế làm chi. Nếu Triệu công tử đã kiên trì thì phần hảo ý này lão phu xin nhận.
Triệu Tiến gật đầu, mánh khóe trao đổi như thế hai bên trong lòng tự hiểu là tốt rồi, không cần phải khách khí làm gì. Chu tham tướng vuốt râu, không biết nghĩ gì, vẻ mặt bất đắc dĩ dần dần chuyển sang lo lắng, sau đó lại chuyển thành sợ hãi, thân mình dần dần phát run.
- Triệu công tử, lão phu không phải người Từ Châu, nhưng cũng đã ở Từ châu nhiều năm như vậy rồi. Tuy nói chưa từng mảy may tư lợi, yêu dân như con, binh mã dưới trướng cũng coi như có khuôn phép, giao tình với Triệu công tử cũng xem là không tệ, vài lần hiểu lầm cũng là không tránh được. Lão phu tuổi cũng đã cao, cái mạng giả này chẳng đáng là gì.
Chu tham tướng nói xong những lời này thì không nói thêm gì nữa. Triệu Tiến yên lặng lắng nghe. Chu tham tướng hít sâu một hơi, cắn răng nói tiếp.- Nếu sau này thật sự có lúc vạn bất đắc dĩ, xin Triệu công tử nể phần giao tình này mà tha cho một nhà lão phu. Lão phu cầu xin Tiến gia ngài.
Lúc nói những lời này, Chu tham tướng Chu Bảo Lộc dường như già đi vài tuổi, sau cùng đến cách xưng hô cũng thay đổi, lo lắng nhìn về phía Triệu Tiến. Cát Hương nãy giờ vẫn luôn bất mãn, lúc này lại có chút không đành lòng, cúi đâu không muốn nhìn tiếp.
Triệu Tiến vẫn thản nhiên lắc đầu, trên mặt tràn đầy ý cười, mở miệng nói.
- Chu đại nhân lớn hơn nhiều so với Triệu mỗ. Xưng hô Tiến gia này thật sự là không đảm đương nổi, hơn nữa, Chu đại nhân lần này đã lập được đại công, nhất định sẽ thăng quan tiến chức. Đến lúc đó già trẻ một nhà đều sẽ theo ngài đến chỗ nhậm chức mới, về sau cách biệt hai nơi, còn phải qua lại thường xuyên mới đúng.
Hiện giờ, người nhà Chu tham tướng đều ở trong tay Triệu Tiến, điều mà Chu tham tướng Chu Bảo Lộc lo lắng nhất chính là Triệu Tiến dùng vợ con để uy hiếp. Ở Từ Châu lâu như thế, ông ta biết rõ người trẻ tuổi này ra tay tàn nhẫn thế nào. Nhưng những gì Triệu Tiến vừa nói lại cho ông ta có chút vui mừng như điên. Công lao lần này đều thuộc về mình, thăng quan đã là điều đã định, chiếu theo nề nếp quan trường Đại Minh, Chu tham tướng đại tướng trấn thủ bậc này thăng tiến chắc chắn sẽ không trú quân ở chỗ ban đầu, sẽ có điều động tương ứng, tránh khỏi gò bó. Một khi chuyển đi nơi khác, nếu người nhà cũng đi theo thì đợi sau khi hoàn toàn rời khỏi Từ Châu, tránh khỏi vùng hiểm địa này, về sau sẽ không qua lại nữa.
Thấy vẻ vui mừng của Chu Bảo Lộc, Triệu Tiến lại nói.- Chu đại nhân ở Từ Châu cũng đã lâu, nói vậy cũng cảm nhận được, nơi này thái bình yên vui, sau này nếu còn muốn trở về an cư, Triệu mỗ nhất định chào đón.
Vừa nghe điều này, Chu Bảo Lộc thầm mắng trong lòng, Từ Châu là đất Đại Minh nhưng đến miệng Triệu Tiến đã trở thành địa bàn của hắn. Ngươi ở Từ Châu ngang ngược, so với cả Đại Minh đã tính là gì? Thế nhưng nhà mình đi lần này, sau này cho dù Từ Châu xảy ra chuyện gì đều không còn liên can gì nữa. Nghĩ đến đây, Chu Bảo Lộc lại nghĩ đến thê thảm của quan quân ở Sơn Đông, rồi laij nghĩ đến Triệu Tự Doanh một đường san bằng tiến thẳng đến phương bắc, nếu ngày sau
Chu tham tướng Chu Bảo Lộc thất lễ thất thần chốc lát, vẻ vui mừng trên mặt dần tản đi, lại trở nên trịnh trọng, dứng dậy chắp tay với Triệu Tiến nói.- Triệu công tử, phần tâm ý này lão phu xin nhận, ngày sau xin Triệu công tử chiếu cố nhiều hơn.
Tiễn Chu Bảo Lộc, Cát Hương đối với đoạn đối thoại phía sau có chút hồ đồ, nhịn không được, hỏi.- Đại ca, tên này nhất định lại có quỉ kế gì đó, nhưng cuối cùng lại giống như tâm phục khẩu phục, đây là chuyện gì đây?
Triệu Tiến cười trả lời.- Đơn giản chỉ là chừa lại đường lui ngày sau cho mình thôi.
Sáng hôm sau, Triệu Tiến bắt đầu triệu tập thân sĩ cường hào cùng những hạng người vai vế trong thành, trước mặt mọi người mời Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc ra, trước mặt mọi người tuyên bố, lần đại thắng lưu tặc này công lao lớn nhất là của Tham tướng Chu Bảo Lộc, thống lĩnh binh mã thuộc hạ xông trận chém giết, thêm vào đó là đồng lòng chiến đấu của các vị trung nghĩa trong thành nên mới có đại thắng của ngày hôm nay. Còn nói, tiếp đó đại đội quan quân sẽ đến, kính mong trước khi đại quân đến các vị sẽ hiệp trợ Chu tham tướng cùng nhau bảo vệ và trị an thành trì.
Như bình thường thì Chu tham tướng là đại nhân rồi, nhưng trong lúc này có người hỏi thẳng, vậy Tiến gia muốn đi đâu? Triệu Tiến cũng đường hoàng trả lời, Từ Châu đã lại đến mùa vụ, muốn về để chăm sóc điền trang và gia sản, câu nói vừa nói ra làm mọi người một hồi lâu không nói được gì.
Đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, lại có cử động không hợp lẽ thường, mọi người không biết nên nói gì nữa, Văn Hương Giáo xúi giục dân chúng tạo phản đại loạn, đánh phá thành Tế Ninh già trẻ trong thành Tế Ninh đều cho rằng vây thành cũng phải mất mấy tháng, phần nhiều là nói nửa năm thậm chí còn lâu hơn. Quan quân tụ tập kéo tới thì càn có thì giờ, vây công thành trì kiên cố như thế càng cần phải tốn thì giờ. Không ai ngờ rằng binh mã Từ Châu nói đến là đến ngay, hơn nữa nói đánh phá thành trì liền đánh phá thành trì, nhanh đến kinh người, vốn nghĩ rằng Triệu Tự Doanh này sẽ ở lại thành Tế Ninh gầy dựng cục diện, vơ vét tài lực, lại không nghĩ rằng nói đi là đi, không hề báo trước.
Thế nhưng sau khi mọi người nhìn thấy võ tướng được phong của triều dình thì trong lòng cũng thoải mái một chút. Mấy ngày nay Triệu Tiến quét sạch loạn tặc Văn Hương Giáo mọi người tất nhiên nghe theo, hơn nữa trước mặt thế lực mạnh mẽ, người thông minh tự biết nên làm gì. Nhưng trong lòng luôn có cảm giác không yên, tên Triệu Tiến không danh không phận này thống lĩnh hương dũng đoàn luyện bản xứ, lại có thực lực hùng mạnh như vậy, nhưng so với thiên hạ Đại Minh chẳng tính là gì. Nếu như tên Triệu Tiến này muốn làm điều gì đại nghịch bất đạo, mọi người theo hay không theo, không đi theo liệu có tai họa như thế nào. Theo tình thế thành Tề Ninh từng ngày thái bình an ổn, mọi người càng nghĩ về điểm này hơn.
Khi mọi người vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, vẫn chưa quyết định lựa chọn như thế nào, thì Triệu Tiến đường đường chính chính rời khỏi, hơn nữa lại còn đẩy công lao cho quan quân? Rốt cục chuyện là như thế nào? Chẳng lẽ thống lĩnh gần vạn binh mã đánh tới dưới thành, huyết chiến bao ngày như thế đến cuối cùng chỉ là vì đoạt người?
Nghĩ thông hay không thông cũng không có gì là trọng yếu, bây giờ đổi một vị đại tướng quan quân vậy thì mọi chuyện lại trở lại bình thường, nghĩ không ra tâm ý của Triệu Tiến. Thế nhưng giao thiệp với quan quân quan phủ, mọi người đều là quen không cách nào quen thuộc hơn nữa, thậm chí có người nghĩ tới nhân cơ hội này cấu kết với quan quân để phát tài.