Gốc rễ bị người vạch trần, khí thế tức thì yếu đi. Quý Tư Khảo trang chủ này ngày thường mở miệng là dùng quan thoại không ngờ cũng là người bản xứ Sơn Đông, biết rõ nguồn cơn. Song khí thế hơi yếu lập tức đã có người quát thét.- Đừng nghe hắn nói hươu nói vượn. Ruộng đất này là triều đình quan phủ cấp cho chúng ta. Chúng ta được ăn no là bởi vì quan phủ cứu tế cho. Những thứ đó đều bị bọn mọi rợ Từ Châu giấu riêng rồi. Mọi người lấy đồ của mình về, tự chúng ta trồng trọt, lương thực trồng ra toàn bộ là của mình, tội gì làm trâu làm ngựa như thế, một năm cái gì cũng không dư.
Đám người lại bị lời cổ vũ này trở nên nóng nảy. Quý Tư Khảo mở to hai mắt muốn ở trong đám đông tìm ra người hô ra lời này. Nhưng người nhiều như thế, ai nấy đều hô loạn, nào tìm ra được. Đúng lúc này, nghe thấy có người hô lớn.- Bà con, chúng ta đánh đuổi bọn mọi rợ Từ Châu cưỡi trên đầu, uống máu chúng ta này. Bọn chúng không dám ở trước mắt quan phủ giết người đả thương người. Đuổi chúng rời khỏi, đất chính là của chính chúng ta rồi.
Bị lời này xúi giục, đám đông từng bước nhích gần tới trước, đất đá vứt sang càng lúc càng nhiều hon, bọn đoàn luyện đều mang theo mũ đội làm bằng trúc cúi đầu chống đỡ được không ít. Nhưng những quản sự phòng thu chi sau lưng Quý Tư Khảo đều liên tục la đau vội vàng né tránh. La Hữu kia dùng cả tay chân bò dậy, miệng không ngừng nói.- Nước nâng được thuyền cũng lật được thuyền, lòng dân khó phạm vào. Tiến gia vốn chính là muốn cứu tế dân chúng, không muốn nhìn thấy một bước này.
- Trương liên trưởng, mang theo người của ngươi trấn ép người trở lui. Quý Tư Khảo vốn dĩ không đếm xỉa tới lời của La Hữu, chỉ quát một gã hán tử bên cạnh. Gã hán tử kia nhìn thấy trang đinh cách còn hơn ba mươi bước vẻ mặt cũng có chút bồn chồn, mở miệng nói.- Đẩy trở lui không khó, chỉ sợ phải chết người. Đừng quên, bên trên có dặn dò, bảo chúng ta không được tùy ý sát thương giết hại người.
- Xảy ra mạng người ta gánh vác. Có trách tội gì, ta gánh vác. Lão trương, Quý Tư Khảo ta nói lời chưa từng hối hận. Quý Tư Khảo rống giận. Trương liên trưởng cười ha hả, mở miệng nói.- Có lời này của ngươi, vậy ta không nói gì nữa. Chỉ cầu một việc, nếu mười mấy kẻ cưỡi ngựa bên kia xông sang, ngươi phải nhắc một tiếng, ta dẫn đội ngũ xoay trở lại.
Quý Tư Khảo quay đầu nhìn mười mấy kẻ cưỡi ngựa vẫn bất động như trước ở bên đó, thanh âm buồn bực nói.
- Ta đứng ở đằng sau các ngươi, chúng nếu muốn xông sang, trước hết phải giết ta.
- Thế thì không cần, mới chỉ mười mấy kẻ cưỡi ngựa chỉ cần huynh đệ chúng ta bày trận đứng vững rồi không sợ bọn chúng. Trước mắt cuộc nhiễu loạn này cũng không phải chuyện gì, ngươi đứng đợi thì được rồi. Trương liên trưởng kia bị Quý Tư Khảo làm cho hào khí dâng cao, vẻ bồn chồn trên mặt cũng dần dần biến mất.
- Các huynh đệ, hai mươi lăm người một đội, bốn hàng ngang. Bày trận!
Trương liên trưởng quát lớn, bọn đoàn luyện nhanh chóng bày ra đội hình, biến thành một đội hàng ngang trải rộng. Nhìn đội hình đoàn luyện biến hóa, bọn trang đinh đối diện đang tiến lên trước thoáng chốc bước chân chậm lại.
Quý Tư Khảo thì lại xoay người, y gân cổ đều có chút khàn đặc, vẫn lớn tiếng như trước nói.- Các huynh đệ, Tiến gia phái chúng ta tới Sơn Đông là vì trông coi tốt thôn trang này cho lão nhân gia ngài. Hiện giờ thôn trang này sắp loạn rồi, chúng ta có lỗi với Tiến gia. Cái mạng này của chúng ta đều là của Tiến gia cứu sống, có bằng lòng ở nơi này trả lại cho Tiến gia không?
Trong đám người quản sự phòng thu chi sau lưng y, kẻ tuổi tác lớn vẻ mặt chần chừ, La Hữu kia vừa chỉ Quý Tư Khảo vừa ngoác miệng mắng to.- Nhiễu loạn hôm nay chính là do mãng phu như ngươi làm ra, ta đây phải trở về Từ Châu cáo trạng ngươi.
Sau khi nói xong, La Hữu này cũng không quay đầu lại chạy như bay, hiềm rằng y vì sĩ diện thường xuyên mặt áo dài bất tiện, hai lần giẫm lên trên vạt áo, té nhào thẳng ra đất, vô cùng chật vật. Tất cả mọi người nhìn điệu bộ của y đều cả mặt khinh miệt, cũng có người thần sắc lay động nhưng không có đưa ra chủ ý. Một người tuổi còn trẻ đột nhiên hô.
- Cái mạng này chính là của Tiến gia cho, hiện giờ phải trả rồi.
Lại có một người đứng ra.- Muội muội của ta gả cho gia đình tốt, ta đây không còn lo lắng.
Một gã tuổi tác hơi lớn nhổ một ngụm nước miếng trên đất bước tới bên cạnh Quý Tư Khảo.- Ông đây chính là nhìn không quen mắt bọn tạp chủng vong ơn phụ nghĩa. Quên ơn cứu mạng của Tiến gia rồi sao? Ta cũng tới.
- Sợ cái cọng lông chim gì, chúng ta cho dù giao mạng ở nơi này, cũng có Tiến gia báo thù cho.
Lại có một người thanh âm run rẩy nói, cất bước đi về hướng Quý Tư Khảo bên kia, có lẽ bởi vì kinh sợ hay là gì khác, bị thứ đồ gì đó thôi thúc, quỳ luôn trên mặt đất, xấu hổ đứng dậy nhích tới.
Càng ngày càng nhiều người đứng ở bên cạnh Quý Tư Khảo. Quý Tư Khảo hơi thở bình ổn, y nhìn quản sự nhỏ tuổi nhất nói.- Ngươi kiềm nén nhiều nước mắt như vậy làm gì, ngươi cũng đứng sang thôi.
- Ta sợ, ta nhớ cha ta.
- Vậy ngươi trở về thì được rồi.
- Không quay về, ta không được có lỗi với Tiến gia. Cha ta nói mạng sống cả nhà chúng ta đều đưa cho Tiến gia.
- Các huynh đệ, nếu đội cưỡi ngựa kia xông lên, chúng ta liền ngăn bọn chúng lại, cho các huynh đệ đoàn luyện có thì giờ xoay người hiểu không? Ta đứng ở đằng trước nhất. Quý Tư Khảo giọng điệu bực bội nói, sau đó bước lên trước, rút ra đao đeo bên hông của mình. Những người khác lúc đi ra trong tay nhiều nhất cầm côn bổng, thì đứng xếp hàng đứng vững sau lưng Quý Tư Khảo, nhìn hơn mười kẻ cưỡi ngựa cách đó không xa, trên mặt ai nấy đều có thần sắc hoảng sợ, tuy nhiên không ai lộn xộn.
- Quý trang chủ, ngươi đừng nói mất hết nhuệ khí như vậy. Xem lão Trương ta đây thì được rồi. Các huynh đệ, nâng ngang mâu. Trương liên trưởng kia rống lớn, bọn đoàn luyện hô quát một tiếng, trường mâu trong tay nâng ngang về phía trước. Cử động nhất tề đồng loạt ngay ngắn này dọa bọn trang đinh tâm tình sôi trào mãnh liệt trước mặt dừng bước chân, đằng trước dừng lại, đằng sau vẫn còn đi về phía trước, đưa đẩy lẫn nhau bắt đầu trở nên hỗn loạn.
- Bà con, bọn chúng bày ra dáng vẻ dọa người, không thấy có việc gì bọn chúng chỉ dám động roi và gậy sao? Bọn chúng cũng sợ giết người cũng sợ quan phủ truy cứu đi đoạt trường mâu của bọn chúng. Giết bọn chúng quan phủ cũng sẽ nói chúng ta dũng cảm vì việc nghĩa. Đánh tan bọn mọi rợ Từ Châu này, ruộng đất đều là của chính chúng ta. Tiếng quát thét cổ vũ vang lên liên tiếp. Đối với những trang đinh này có được “ruộng đất của chính mình” là mê hoặc cực lớn, đội ngũ lại bắt đầu tiến lên.
- Dọa người sao? Các huynh đệ, tiến lên. Cùng hô quỳ xuống không giết, kẻ không quỳ giết không cần hỏi. Trương liên trưởng dữ tợn cười một tiếng rống giận lại là hạ lệnh, bọn đoàn luyện sải bước đi thẳng về phía trước.
Trong đội ngũ trang đinh không ngừng hô “không phải sợ, bọn chúng không dám” nhưng đội ngũ trang đinh lại càng lúc càng rối loạn, mũi thương sáng lóe trước mặt kia không ngừng bức tới gần, thấy thế nào cũng không giống không dám. Lúc đó lại đột nhiên có người hô to giống như phát điên.- Đây không đúng, lúc Văn Hương Giáo bắt chúng ta cũng nói chỉ cần xông lên thì được rồi. Đây không đúng. Lời này hô được một nửa lại không có động tĩnh, chỉ nhìn thấy đội ngũ kia càng lúc càng loạn có người xoay mình chạy loạn bốn phía, còn có người liền mạng xoay mình quay đầu.
- Quỳ xuống không giết. Bọn đoàn luyện đồng thanh hô, sải bước thúc về phía trước.
Hỗn loạn chen chúc, tiếng người huyên náo, lại có mấy người đầu óc nhanh nhẹn quỳ xuống, hơn nữa người nhìn thấy lưỡi mâu sắc bén bức tới, cử chỉ đầu tiên chính là trốn, lại không có người nghĩ tới quỳ.