Phương viên nhỏ, tầm vóc chinh chiến thấp còn tốt, hiện tại chậm rãi mở rộng ra, lòng người biến hóa cung không có giông nhau rồi, chuyện này, Trần Thăng, Thạch Mãn Cường đều là từng nhắc qua với Triệu Tiến, nhưng chuyện này moi ngươi khi nói tiếp đều cảm thấy rất không thoải mái, cho nên cũng coi như điêu kiêng kị, tránh đi mà không nói.
- Thật có quân kỷ trói buộc được. Vương Triệu Tĩnh nói một câu, sau đó lắc đầu im lăng.
Như Huệ nhíu mày ngẫm nghĩ một chút, mở miệng nói.- Lão gia, thật ra hiện giờ một bậc liên trưởng đội trưởng của bọn gia đinh, đôi vơi lão gia đều là trung thành và tận tâm, bởi vì bọn họ trong tay có ruộng đất. Chỉ cần chúng ta Triệu Tự Doanh con một ngày, sản nghiệp của bọn họ chỉ se biến thành nhiều hơn, lợi ích của bọn họ và chúng ta can hẹ chặt chẽ. Cách này tốt đây, chỉ la cách này muốn dùng ở trên người tất cả gia đinh, hao tổn không khỏi quá lớn.
Nói tới đây, Như Huệ trầm ngâm chốc lát, lại nói.- Huống chi lòng người vô tân, lần này cho nhiều như vậy, về sau làm sao bây giờ, lão gia ngài đối với phía dưới quá rộng lương rồi, bất kể là quan quân triều đình, hay là đoàn luyện khắp nơi, bọn họ đều là bán mạng ăn cơm, đươc ăn no cũng không tệ rôi. Lão gia ngai suy xét những điều nay, là cach lam võ tướng cua triều đình đối với thân vệ gia binh nha minh đây.
Vương Triệu Tĩnh và Chu Học Trí đều chậm rãi gật đầu, tán thành lời cua Như Huệ. Triệu Tiến thì lại là lắc đầu giọng nói buồn bực.- Danh phận đại nghĩa, chúng ta hiện giờ chính ở nơi ngưỡng cửa này, so với cai việc chỉ đi lính bán mạng, đoàn luyện hương dũng thủ vệ quê cha đất tổ, chúng ta quá lớn. So với việc dựa vào đại nghĩa danh phận, quan quân có vương pháp trong thiên hạ, chúng ta lại quá nhỏ. Vào lúc này, nhất định phải ra ân trọng, lợi nhiều lung lạc lòng người. Nếu lên được một tầng lầu, ngươc lai không cần suy xét chuyên này.
Trong phòng thoáng yên tĩnh, triển vọng "lên một tầng lầu" này, măc du mỗi người đêu nghi qua, nhưng nói rõ nhắc tới, moi ngươi vẫn cảm thấy rung động.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.- Đại ca, ngày đó cấp phong thưởng cho bọn liên trưởng đội trưởng, chia hoa lợi cho bọn chưởng quỹ, quản sự của Vân Sơn Hành, cũng không phải cho tất cả mọi người chỗ tốt, lại ổn định đươc lòng dạ cua bọn họ, khiến người khác thấy được hi vọng. Lần này cũng nên dùng cách như vậy.
Chỉ la nói còn chưa dứt lời, Triệu Tiến vỗ xuống bàn, lộ ra vẻ mặt có chút tán thưởng, gật đầu nói.
- Vừa rồi nghĩ sai rồi, vốn là có sẵn cách, đệ nói đúng, đệ noi tiếp đi.
Vương Triệu Tĩnh trên mặt hiện lên tươi cười nói.- Phong thưởng cho những gia đinh co thăm niên lâu dai, có công lao, cấp đât đai cho bọn đoàn luyện xuất chiến nhiêu lần, khiến cho mọi người biết đại ca huynh sẽ không bạc đãi nhưng ngươi làm đươc viêc, có bản lĩnh, khích lên dũng khí của mọi người. Một năm một lần hoặc là vài lần, chia ra xuất tiền xuât đât đai như vậy, Triệu Tự Doanh chúng ta cung chịu nổi.
Chẳng qua là cách tuần tự mà tiến, xuất ra một phần chỗ tốt, nhưng khích lệ toàn bộ tập thể, tất cả mọi người là gật đầu, Triệu Tiến mở miệng nói.- Còn phai bàn luận vơi mấy người bọn Đại Thăng, định ra sau đo bắt đầu làm.
Chu Học Trí luôn ở bên cạnh không có lên tiếng lúc này mở miệng nói.- Lão gia cũng không cần vì phong thưởng phát sầu, trông bông dêt vai nay một khi bắt đầu, núi vàng biển bạc cuồn cuộn mà đến, xài bao nhiêu tiền cung không nói chơi.
Sau khi nói xong, tất cả mọi người là cười rộ lên, cung là thoải mái cười, nghĩ đến bản lĩnh kiếm tiền của Triệu Tự Doanh, nghĩ đến khoảng thu vào hai chỗ công thương hiện giờ moi ngươi đột nhiên đã cảm thấy thoải mái rồi. Vất vả một năm làm ruộng kiêm được bao nhiêu, mà rượu trắng và kinh thương lại kiếm đươc bao nhiêu, còn nghĩ đên hải mậu và vải bông sắp phát tài, thật sự không cần bận tâm.
- Đêm nay hoặc là sáng mai, chỉnh sửa thứ đồ tán gẫu hôm nay lại thành văn thư cho ta. Triệu Tiến mở miệng nói, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đều là gật đầu.
Đúng lúc này, lại nghe gia đinh bên ngoài bẩm báo.- Trần nhị công tử đến rôi.
Ở trên đât Từ Châu, được xưng là "Trần nhị công tử" chỉ có một, đo là em trai của Trần Thăng Trần Hồng, chưa đên mười bảy tuổi, đã là tổng quản kim khố của Triệu Tiến. Tiên bạc ra vào tất cả nông công thương phương viên thế lực Triệu Tự Doanh, toàn là do y chưởng quản, chẳng qua Hà Gia Trang bên này không có tiện thiết lập kho bac, kho bac cũng là trong Vân Sơn Tự trên Vân Long Sơn. Ở bên đó có ba liên đội gia đinh và ba cái đại đội đoàn luyện thay phiên, hơn nữa người bên trong thành Từ Châu cũng la bất cứ lúc nào cũng có nghĩa vụ qua đo trợ giúp. Trần Hồng mang theo một đám phòng thu chi tin cậy ở nơi đo hạch toán giám sát vàng bạc nhập kho ra kho, mỗi tháng sẽ đến Hà Gia Trang bên này báo cao sổ sách một lần. Phụ thân huynh đệ Trần gia thường xuyên cảm thán, nói mình nuôi con vơi không nuôi con cung như nhau, con lớn nhất cả ngày luyện binh, con thứ hai ở trong chùa giả làm hòa thượng, cung không có đứa nào ở bên cạnh hiếu thao, tuy nhiên ông già mỗi lần lúc nói chuyện này, đều là vẻ mặt tự hào.
Trần Hồng đến khiến trong phòng mấy người đều có chút không ngờ, Triệu Tiến cười nói.- Là ta săp xêp Nhị Hồng tới, bên ngoài đều nói Triệu Tự Doanh chúng ta có văn có võ, hiện giờ người cốt lõi một khối văn này đên đây đu rồi.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, đam ngươi Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ, Chu Học Trí và Trần Hồng bốn người môi ngươi cử chỉ khac nhau. Trần Hồng đầu tiên là thi lễ kính cẩn chào hỏi với mỗi người, nghe nói như thế, hơi ngượng ngùng vò đầu cười nói.- Tiểu đệ chi thích tính sổ ghi sổ, vơi chữ văn không có can hệ gì.
So với việc Trần Hồng thẳng thắn như vậy, Vương ba người Triệu Tĩnh thì lại là tinh vi hơn rất nhiều, ba người bọn họ liếc nhin nhau, cũng đều hơi cúi đầu. Khung sườn sơ sài của Triệu Tự Doanh đã hình thành, việc quân bên kia tất nhiên có mấy người bọn Trần Thăng, hơn nữa ngôi thứ rõ ràng. Nhưng việc văn bên này lại tương đối mơ hồ, chiếu theo ngôi thứ thì Vương Triệu Tĩnh ở trên, nhưng thật sự ra y không có quyền quản hạt Như Huệ và Chu Học Trí, hơn nữa việc cai quản của bọn họ cũng có xen kẽ lẫn nhau, thậm chí Lưu Dũng và Lôi Tài gánh vác đội Nội Vệ cũng cùng có lúc tới lui với bọn họ.
Triệu Tự Doanh mở rộng thay đổi biên chế sắp tới, hơn nữa Triệu Tiến cũng nhắc tới phải khung sườn rõ ràng, moi ngươi đều tự co cach nghi và đích nhắm tới khac nhau, cũng hoặc rõ ràng hoặc ngấm ngầm biểu đạt qua vơi Triệu Tiến. Nghe đươc ý trong lời nói Triệu Tiến, hôm nay có khả năng đến bàn luân vê chuyện này, nêu không cũng sẽ không đem bốn người triệu tập đến cùng môt chô, ngày thường bốn người này rất khó đây đu như thê.
Như Huệ chỉ la bưng trà lên uống trà, Vương Triệu Tĩnh liếc mắt Trần Hồng, lại nhìn một chút Như Huệ và Chu Học Trí, cuối cùng nhin Như Huệ hơi dài chut. Chu Học Trí thì có chút bồn chồn, chỉ cúi đầu. Trần Hồng lại không chú ý nhiều như vậy, chỉ la nhìn chằm chằm bản ghi chép trước mặt mỗi người co chut tò mò, không biết vừa rồi nói mấy thứ gì.