Cát Điền Phong vẫn luôn ngây ngô ngu muội, tuy nhiên gã lại có một cảm giác, ở trong võ quán này bản thân có cơ hội mỗi ngày ăn no, trú ở trong căn phòng ngăn nắp che gió che mưa thậm chí có khả năng mở mày mở mặt. Nếu như trước kia là thứ gã nghĩ cũng không dám, nhưng Cát Điền Phong rất muốn nắm bắt được những cơ hội này, giống như gã ở dưới thành Tế Ninh ăn được bánh bột hơn nữa giành giật để sống tiếp.
Ở trong lớp tam đẳng không có học đinh lười biếng, trước khi tới đều được phụ mẫu trưởng bối trong nhà dặn đi dặn lại, tới được nơi này, roi của bọn giáo đầu cũng sẽ khiến kẻ đó trở nên chăm chỉ. Con cháu các nhà đó, đầu lĩnh các vòng tròn càng cạnh tranh với nhau, e sợ rơi lại đằng sau mất mặt. Còn bên trong nhiều học đinh chăm chỉ như vậy, chăm chỉ của Cát Điền Phong chỉ được xếp tới bậc trung.
Chưa từng học qua võ nghệ, chưa từng trải qua đội ngũ, thậm chí không biết khuôn phép, một lần vốn dĩ lãnh hội không được, vậy thì luyện nhiều mãi tới lúc luyện biết mới thôi. Mỗi lần khóa học và thao luyện chấm dứt, mọi người ai nấy tự tụ lại một chỗ nghỉ ngơi, Cát Điền Phong thì lại không ngừng luyện thêm. Gã dậy sớm nhất, ngủ muộn nhất, người khác một khắc học biết, gã nửa canh giờ, một canh giờ cũng học biết được. Mới đầu rất nhiều khóa học theo không kịp, dần dà cũng theo kịp.
Có một gã giáo đầu nói như vầy.- Cũng còn may cơm gạo võ quán chúng ta đầy đủ, còn sắp sẵn lang trung và thuốc men bằng không với cách liều mạng này của ngươi, đã sớm tự mình luyện thành phế nhân rồi. Cát Điền Phong vẫn là không hiểu ý gì, chỉ biết mình thân thể gầy yếu trở nên đầy đặn, khôi phục mỗi ngày càng lúc càng nhanh, khí lực cũng trở nên lớn hơn.
Rất nhiều truyền thụ bên trong võ quán Cát Điền Phong cũng không hiểu nổi, vốn dĩ lĩnh hội không được, cũng may thứ đồ truyền dạy không khó, học bằng cách nai lưng khổ luyện cũng ứng phó cho qua được. Chẳng hạn như truyền dạy võ nghệ này, lớp tam đẳng có tổng cộng sáu giáo đầu, hai người thân thủ khá tốt, từng trước mặt mọi người múa đao lộng côn, đó thật là một giọt nước cũng không lọt làm cho người ta xem hoa cả mắt, bốn giáo đầu còn lại đều có chút tàn tật, một người trong có còn bị phá dung mạo, bọn họ cũng không có chút công phu nào trên mình, cầm trường mâu chỉ biết đâm chọc đón đỡ đơn giản.
Sáu giáo đầu này trước mặt mọi người cãi vã nhau mấy lần, nói là nên truyền thụ bản lãnh như thế nào cho bọn học đinh. Cát Điền Phong mỗi lần đều buồn bực, nói chẳng lẽ không nên học điều ưu tuyệt hơn kia sao? Đâm chọc đơn giản này tính làm gì. Một bên vừa nói nếu như học võ, vậy thì nên học hết chiêu thức, bản lĩnh sa trường đợi mai sau khẳng định học tới được. Một bên nói học võ không dùng cái gì, giết người đả thương người có thủ đoạn trên sa trường đã đủ rồi. Bọn học đinh bên dưới đối với lời này lại không dám đưa ra ý kiến, thật ra trong âm thầm bàn tán cũng đều muốn học giáo đầu có chiêu thức đó.
Quả thật rất nhiều học đinh đều lén lút nói, hai giáo đầu kia không hiểu chuyện, bốn giáo đầu còn lại đều là gia đinh bị thương lui lại đằng sau, võ nghệ chiến đấu bọn họ dùng chính là thủ đoạn sa trường của Triệu Tự Doanh, hai giáo đầu kia cảm thấy điều này không hay, đó không phải tự tìm lấy rắc rối sao? Khẳng định sẽ bị ép sửa lời. Tuy nhiên không có việc ỷ thế hiếp người nào nảy sinh, cho ra kết quả thì có một trận tỷ thí.
Ban đầu là một chọi một, giáo đầu xuất thân gia đinh cầm trường mâu, đối phương cầm nhạn linh đao và côn. Kết cuộc đánh lẫn nhau, trường mâu vẫn luôn khống chế khoảng cách lẫn nhau, công kích rất khó đuổi theo đối phương thân hình lanh lẹ, nhưng phòng ngự lại không có chuyện gì, một trận không thú vị cứ như vậy rơi vào thế hòa. Một trận khác thì là giáo đầu gia đinh chiếm trước tiên cơ, một gậy đâm ngã đối phương. Kế tiếp, phe bên kia cũng đổi trường mâu, đối chiến đôi bên càng thêm nhàm chán, chính là đối chọi lẫn nhau, chạm một cái, chọc một cái, trong lúc đột ngột phân ra thắng bại. Giáo đầu gia đinh bên đó còn châm chọc, nói sao không dùng “đơn đao phá thương” nữa.
Bọn người khoanh tay đứng nhìn cũng nhìn hiểu rõ, hai giáo đầu giỏi công phu kia dùng trường mâu không có gì khác biệt với giáo đầu xuất thân gia đinh, vậy công phu này học được còn có hữu dụng gì. Sau đó nữa lại bảo bọn học đinh tự mình ra sân lĩnh hội, học đinh có gốc gác công phu được giáo đầu có công phu dẫn dắt, không có gốc gác công phu thì là giáo đầu gia đinh dẫn dắt. Một bên chọn binh khí sở trường của mình, một bên thì chỉ lấy trường mâu, bày trận nghênh địch, trận thế đó cũng rất cẩu thả.
Nhưng mặc dù như vậy, công kích phòng ngự của độ dài trường mâu và đội ngũ mang tới khiến bọn học đinh không có võ nghệ công thủ chiếm phần lớn thượng phong, so sánh với hiện giờ, mọi người tất nhiên biết học cái gì tốt hơn. Hai giáo đầu giỏi công phu kia cũng nhận thua, muốn dạy tất cả một ít chiêu số thực dụng đơn giản, có lúc đơn lẻ dùng tới được.
Tỷ thí này Cát Điền Phong lại nhớ tới việc trải qua lúc trong loạn quân Văn Hương Giáo, ở nơi đó hình như cũng phải đứng thành hàng cầm cán dài đâm người, xem ra là bản lãnh học được ở Từ Châu này. Tranh cãi của bọn giáo đầu khiến bọn học đinh đều khắc sâu ấn tượng, mọi người bắt đầu học cũng đều rất chăm chỉ. Cát Điền Phong sau đó không lâu tình cờ có một cơ hội nghe thấy Mã Đồng Tể kia nói với người khác.- Bọn giáo đầu là vì muốn chúng ta học cho tốt mới diễn ra vở kịch kia.
Nghe thấy thế, Cát Điền Phong mới bừng tỉnh đại ngộ.
Thao luyện thể năng không ngừng chạy bộ, còn phải làm các loại chiêu thức đơn giản, xách nâng chuyển dời các loại khí giới, thao luyện đội ngũ, trước hết phân biệt trái phải, trước sau, nghe hiểu khẩu lệnh sau đó xếp thành hàng đi bộ, chạy bộ. Luyện tập võ nghệ chính là nâng ngang cán dài có thêm vật nặng đối trọng, sau đó lặp đi lặp lại chiêu thức đâm tới lại thu về. Mỗi một hạng mục đều vô cùng buồn tẻ lại tiêu hao thể lực cực lớn. Bọn học đinh dần dà không có lòng dạ vui đùa nói chuyện tán gẫu, cả ngày sau khi ăn xong bị đốc thúc tắm rửa, sau đó vừa ngủ đã tới hừng đông.
Bọn học đinh xuất chúng xuất sắc kia, đối với thao luyện như vậy rất là bực bội, nhiều lần thèm muốn nhắc tới lớp nhị đẳng và nhất đẳng. Nói nơi đó học được quản người dẫn binh thế nào, lâm trận giao chiến ra sao, cưỡi ngựa bắn tên vân vân, còn được dẫn tới các khu khai khẩn bên đó thực tập lược trận, rất thú vị. Nhưng Cát Điền Phong lại không có cảm thấy gì cả, gã thậm chí cảm thấy hiện giờ rất đầy đủ bởi vì thao luyện những chiêu thức đơn giản này gã nắm giữ được rất chắc chắn, vả lại không ngừng khổ luyện gã còn rất xuất sắc. Cát Điền Phong đã được giáo đầu khen ngợi qua mấy lần trước mặt mọi người, điều này khiến cho sức mạnh của gã càng đủ đầy.
Ngoại trừ những thao luyện đó, bọn học đinh còn có các loại lao dịch. Nói chẳng hạn như quét dọn toàn bộ võ quán. Số lần lớp nhị đẳng và lớp nhất đẳng ra ngoài lao dịch nhiều hơn rất nhiều so với lớn tam đẳng, dọn dẹp khắp nơi cùng với chuồng trâu ngựa, bãi gia súc, hố xí đều là do những học đinh này gánh vác, vận chuyển nhà kho lau chùi binh khí cũng ở trên mình bọn học đinh, thậm chí còn phải đi giúp đỡ nơi nhà bếp, giúp đỡ vận chuyển các loại lương thảo rau quả.