- Thượng quan lại nói đùa, chúng tiểu nhân cũng muốn phát tài. Nhưng bà con cùng một quê, lại có thượng quân ở đây, mọi người cũng không dám làm quá. Kính mong thượng quan bỏ quá cho. Bổ đầu vẻ mặt tươi cười nói, mấy Cẩm Y Vệ đều hung tợn nhìn chằm chằm Bổ đầu này, nhưng nét cười trên mặt người này không thay đổi chút nào, liền khom người cười làm lành.
Cũng không có quá lâu, bọn bộ khoái và tráng đinh trên đầu còn chưa ra mồ hôi từ trong hai phủ đệ đi ra, ai nấy đều bẩm báo không thu hoạch được gì. Mấy gã Đông Xưởng Cẩm y vệ cũng đều tự đi vào một vòng, vắng tanh vắng ngắt, phủ đệ hai bên to như vậy, tổng cộng chỉ có năm người, nhìn đều là lão bộc năm sáu chục tuổi, cũng không có người nào trốn bên ngoài.
Cẩm Y Vệ đưa ra phán đoán của mình.- Xe ngựa và những thứ khác đều không thấy, các nơi đều đã thu dọn sạch sẽ.
Vẻ mặt của Đông Xưởng cầm đầu cũng trở nên âm trầm, ở nơi đó hừ lạnh một tiếng, nói với Bổ đầu kia.- Tình nghĩa đồng hương này đúng thật khó lường, ngay cả vương pháp triều đình cũng không sợ, không biết lục soát bên trong thành có tìm được huynh đệ Điền gia này không.
- Thượng quan muốn toàn thành truy bắt? Tiểu nhân phải bẩm báo với thái tôn, nếu thái tôn hạ lệnh, chúng ta liền lập tức đóng cổng thành bắt đầu bắt người. Lời thượng quan nói cũng có lí, huynh đệ Điền gia này không chừng ẩn núp trong thành. Bổ đầu kinh sợ nói, nhưng thái độ lại khiêm tốn, chỉ cần hơi có chút dụng tâm là nhìn ra đang diễn kịch.
Có lẽ nhún nhường có chút phiền, bổ đầu lại nói.- Tiểu nhân nói nhiều một câu. Nếu trong thành này bắt không được người, e rằng phải ra ngoài thành truy lùng. Người Điền gia là dân bản xứ, muốn chạy cũng chạy không quá xa, mười phần thì có tám chin phần là ở thôn trang của nhà mình, tiểu nhân cũng biết thôn trang đó ở đâu.
- Ngươi cho rằng mấy người chúng ta là đồ ngu sao? Nếu thật ra khỏi thành, trên nửa đường có tên cường đạo giả mạo nào đến, hoặc là tiểu nhân nhà ngươi mang người đến, xử trí mấy huynh đệ chúng ta, đến lúc đó nào cần nói lí. Tiểu nhân nhà ngươi cũng chớ nên vui mừng, lần này bắt không được, lần sau chúng ta mang càng nhiều người đến, Nghi Châu nho nhỏ còn không có vương pháp sao? Lời của bổ khoái kia khiến một gã Đông Xưởng tức thì nổi giận, chỉ vào mũi tức giận mắng. Bổ đầu kia cả mặt kinh ngạc, sau đó lại vô cùng ủy khuất nói.- Thượng quan, đây là nói thế nào. Tiểu nhân nếu như có tí ti tâm tư, trên trời liền giáng một đạo sấm sét đánh chết ta. Tiểu nhân thật oan uổng, tiểu nhân thật sự có ý tốt, tiểu nhân cho dù đi nha môn đến trước mặt thái tôn cũng sẽ nói như vậy.
- Giặc vẫn là giặc. Ngươi còn muốn lừa ai. Câu trả lời không thêm dầu muối này càng khiến Đông Xưởng nổi giận, bên này liền muốn động thủ, lại bị đồng bọn khác dùng tay chọc một cái, lúc này mới để ý đến thần sắc bổ khoái và tráng đinh xung quanh bất thiện, nhìn chằm chằm bổ đầu này không rời, không khéo đã dẫn tới đông người tức giận. Gã Đông Xưởng nổi sùng kia miễn cưỡng nhịn cơn giận, oán giận liếc mắt gã Bổ đầu kia một cái, lại không lên tiếng.
- Nếu như vậy, chúng ta trở về nói với Tri châu đại nhân.
Cẩm Y Vệ cầm đầu thản nhiên nói, Bổ đầu dẫn đội cũng không sợ hãi, chỉ là cười gật đầu, đại đội cứ như vậy quay về nha môn.
Xung quanh đã không ít người xem náo nhiệt, không ít người mang vẻ mặt vui sướng mà nhìn, còn có người chờ bọn Đông Xưởng và bộ khoái vừa đi, liền nhanh chân rời khỏi, còn có người bàn tán.- Vở diễn kịch này thật quá hay, bọn chúng không biết hai huynh đệ Điền gia sáng sớm tinh mơ đã ra khỏi thành? Nói không chừng bọn họ là chân trước nối tiếp chân sau, lẫn nhau còn nhìn thấy mấy lần.
- Nghe nói là Y Vệ từ kinh thành gì đấy đến, ngươi xem có phải những người này sẽ đi thôn trang của Điền gia bắt người?
- Mượn mấy lá gan bọn chúng, thật muốn ra khỏi thành, mấy ổ trộm cướp lón bên ngoài Điền gia đều sai khiến được, đã muốn tính mạng của bọn chúng ngay cả thi thể cũng không thấy.
- Vậy rốt cuộc là từ kinh thành tới, có lẽ lần sau càng có nhiều người hơn tới.
- Điền gia trong quan phủ cũng có người quen biết, không nghe nói sáng nay mấy người Điền gia cưỡi ngựa đi Tế Nam hay sao? Cái gì gọi là làm quan, còn không phải vì đồng tiền vàng bạc, ăn no thì mọi chuyện liền không sao.
Hai người rảnh rỗi bên kia nói thật là cao hứng, lại bị một gã sau lưng đẩy một cái, một người quay đầu, gã hán tử kia bực mình nói.- Bạch Liên nở hoa, các ngươi không sợ đầu lưỡi mục nát sao?
Ban đầu hai người muốn nổi sung khi nghe câu này lập tức khom lưng, vội vàng cười nói xin lỗi, cũng không dám nấn ná bên cạnh, liền nhanh rời khỏi. Lục soát bắt người đầu voi đuôi chuột, nhưng còn có tin tức, nói mấy Đông Xưởng kia trong nha môn buông lời uy hiếp, nói nơi này trong ngoài câu kết, bản thân trở về nhất định phải nói rõ, kết quả sư gia tri châu lấy ra hai trăm lượng bạc mời các vị uống trà, còn muốn bày tiệc rượu ở tửu lầu tốt nhất Nghi Châu, tối không quên mời vài kỹ nữ có giá bồi tiếp.
Nói đi nói lại vẫn là ngân lượng hữu dụng, hai trăm lượng bạc này sau khi lấy ra, cơn tức của bọn Đông Xuỏng Cẩm Y Vệ cũng tiêu tan, nhưng lần này việc cần làm thoạt nhìn rất gấp, bọn họ lấy bạc liền vội ra khỏi thành. Bọn họ vừa đi, lập tức có người vào nha môn, liền đưa cho tri châu năm trăm lượng, sau đó dò hỏi rốt cuộc nói cái gì.
Chiếu theo Lại mục thân cận của Tri châu nói, Tri châu lão gia nói Văn Hương giáo lần này quá ồn ào, điền gia các ngươi cũng coi như đụng phải xui xẻo, Tuần phủ và các lộ khẳng định có động tĩnh, các ngươi tự cầu cứu, xin tha thì mới tốt. Còn có viên Lại mục tinh thông việc triều chính phân giải, nói đây hẳn chính là lừa gạt tiền bạc, nếu quả thật muốn bắt người, chỉ sợ Đạo thần của phân thủ phân thần, cùng với Tri phủ Duyện Châu đều phải phái người đưa xuống công văn, không chừng sẽ lẻn vào thành trì bắt người, tình hình hiện tại, chắc hẳn là vị đại quan nào đó theo dõi bên này, nhưng còn chưa đến mức không hòa hoãn nổi, chẳng qua chỉ là là chắp nối nhân tình và tiền bạc, cũng may mà người Điền gia ứng đối thích đáng, nếu bị mấy Đông Xưởng này bắt người, khi đó không bù vào vài phần tài sản, e rằng đều không có cách nào kết thúc.
Vừa ra khỏi thành, liền tiến có thể công, lui có thể thủ, ở điền trang nhà mình, không phải quan quân xuất động tầm cỡ lớn ai cũng không bắt được người, mấy trăm trên ngàn tráng đinh thuộc hạ Điền gia cũng dễ dàng gom lại, nghe nói trong nhà họ có giáo đầu, còn có giang hồ vong mạng, lại có giao tình mật thiết với bọn mã tặc cướp đường. Thật tới thời điểm trở mặt, không chừng lại là một cuộc đại loạn như Văn Hương Giáo.
Nếu không bị bắt đi, kia liền có đầy đủ thời gian cứu vãn hành động, chuyện trong quan trường đều là xem mặt mũi và ngân lượng, huống chi là hiện giờ loại sự tình còn chưa định luận, chẳng qua chỉ là bù lỗ vào chút ngân lượng, nhưng Điền gia làm Bạch Liên Giáo này, ngân lượng trong tay không biết có bao nhiêu, nào sẽ để ý tới, cho nên kết luận lần này là có hoảng sợ nhưng không nguy hiểm, lần này Điền gia không có đại sự gì.
- Đưa tin cho lão Dương độc nhãn, để gã đi trông coi châu thành bên kia, có mấy mạng người cần bọn họ đi đòi. Điền Trúc cưỡi trên ngựa chỉ bảo nói, y dáng người tầm thước, hào hoa phong nhã, lại mặc một thân võ phục gọn gàng, y ở trên lưng ngựa nói chuyện, lập tức có người đáp ứng rời khỏi.
- Không cần giết quan sai, chuyện tiêu tốn ngân lượng thì không động đao, đạo lý này huynh đã nói mấy lần, đệ còn không kiểu sao? Người trong kiệu bên cạnh Điền Trúc nói, người quen thuộc điền gia đều biết rằng, Điền Long đọc sách xuất chúng, vóc người lại thô kệch, cũng như thanh âm lúc nói chuyện, mà Điền Trúc vũ nghệ rất tốt, lại có khí khái hào hoa phong nhã.
Điền Trúc trầm giọng trả lời.- Để bọn họ trù bị trước, tránh lúc động thủ cản không nổi.
Điền Long trong kiệu oán giận nói.- Kẻ làm huynh này đã là cử nhân rồi, có danh phận trong tay, vinh hoa phú quý nhà chúng ta dùng không cần phải lo âu. Nhưng đệ vẫn dây dưa cái gánh nặng giáo phái này, Bạch Liên Giáo trải qua nhiều triều đại đều là phản tặc, đệ lại tiếp tục dây dưa vào như thế, sớm muộn gì cũng liên lụy đến Điền gia chúng ta, làm hư hại tình thế tốt đẹp bây giờ.
Điền Trúc không đáp trả, chỉ là nhìn bốn phía, tổng cộng hơn hai mươi chiếc xe ngựa, ngoài ba chiếc là nữ quyến trẻ con ngồi, còn lại đều là chất đồ tế nhuyễn hành lí, ở xung quanh xe ngựa, ngoài tôi tớ đi theo, còn có hơn trăm hộ vệ tay cầm binh khí, những hộ vệ này đều có thần sắc trầm ổn dũng mãnh. Ngoài ra còn có hơn năm mươi người luyện võ cưỡi ngựa mang cung, bọn họ tản ra bốn phía đoàn xe, lúc nào cũng trong tư thế quan sát cục diện, tùy thời sẵn sàng tấn công hoặc che chở. Sức mạnh như vậy đi lại trên đất Nghi Châu, cho dù là bọn mã tặc cướp đường cũng không dám trêu chọc, huống chi đây là đội ngũ hộ pháp Bạch Liên Giáo.
Từ lúc bắt đầu rời khỏi thành Nghi Châu, nhìn thấy bọn họ đi qua, thôn trại bên đường đều phái người sang hỏi thăm, có người đưa lễ vật, có người hỏi có cần ra người trợ giúp hay không, còn có người định ngày giờ gặp mặt ăn uống tiệc rượu. Người Điền gia xuất hành đối với Nghi Châu không phải là chuyện nhỏ, bất kể là thân phận cử nhân của đệ đệ Điền gia, cũng không được xem nhẹ một chút nào.