Chỉ mỗi con số lấy ra trên giấy này thì đã khiến người giật mình trố mắt rồi, những Tổng binh, Phó tướng, Tham tướng quan quân kia thân vệ thân binh bên cạnh bọn họ có mấy kẻ được mặt toàn thân giáp sắt, kẻ có ngựa còn dễ nói, thân vệ bộ tốt không có ngựa có được nửa thân áo giáp sẽ nói chủ tướng hào phóng rồi, lữ thứ nhất này chính là hơn hai ngàn gia đinh có trang bị vũ khí như thế.
Thuộc hạ Trần Thăng cai quản gần bảy ngàn người, trong toàn thể quân trấn Đại Minh, nếu không phải biên tướng cửu biên, thân là Tổng binh dưới tay cũng không quá bốn ngàn tới sáu ngàn. Hơn nữa trong những binh tốt này đại đa số đều là kẻ vào cho đủ số, cũng cầm binh khí, cũng biết lên trận giết người, nhưng chỉ bày trận thế đánh trận thuận thế, huyết chiến chân chính tấn công cứng rắn đều phải dựa vào thân vệ thân binh bên cạnh chủ tướng và quân tướng các cấp. Còn người Từ Châu đều biết Triệu Tự Doanh coi trọng chính là ai nấy đều biết chiến. Gia đinh đó mặc được áo giáp, cầm binh khí, kiên cường dũng mãnh, đoàn luyện cũng giống vậy không thua sút bao nhiêu. Trần Thăng này không chỉ binh mã bộ hạ mạnh hơn nhiều Tổng binh Đại Minh, vả lại thực lực cũng vượt xa hơn.
Lữ đoàn tổ thành lớn như vậy, sau đó bỏ tới nơi Sơn Đông, hiện giờ binh lực toàn tỉnh Sơn Đông chỉ sợ cũng cỡ con số này, hơn nữa còn chia rải ở các nơi phủ huyện xung yếu. Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì? Chẳng lẽ đây chính là muốn tạo phản rồi sao? Nhưng nếu như muốn tạo phản, cũng không nên vô thanh vô tức như thế. Cả Từ Châu và địa bàn khống chế của bọn chúng đều nên bị điều động, mà không phải theo lẽ thường như vậy, đơn giản giống như triều đình bổ nhậm, miễn nhậm một gã quan viên.
Trước giờ trong Triệu Tự Doanh có thăng chức gì, người gần gũi với Triệu Tự Doanh đã biết, đều sẽ tới trước nhà kẻ đó chúc mừng. Lần này Trần Thăng thăng nhậm lữ trưởng, danh hiệu này mọi người cái hiểu cái không, nhưng thực lực dưới tay trương phồng lên nói cho mọi người biết thăng chức này rốt cuộc là mức nào. Lẽ ra trước cửa nhà Trần gia trong thành Từ Châu hẳn nên đông như trẩy hội, người chúc mừng tặng lễ phá nát cả bệ cửa. Nhưng thật sự ra lại đi rất ít người, người tới nhà cũng được nói cho biết, lão thái gia đi Hà Gia Trang rồi, tạm thời không gặp khách.
Trần Thăng sắp dẫn đội bắc tiến, cha con sắp phải chia lìa, kẻ làm cha muốn đi sang nhìn một chút không có gì lạ lùng. Tuy nhiên chẳng ai ngờ rằng Trần Vũ than thở suốt dọc đường, sau khi nhìn thấy Trần Thăng, nước mắt cũng chảy ròng ròng. Vốn ban đầu Trần Vũ có chút hào phóng vui sướng nắm lấy tay Trần Thăng nói không ra lời, cứ như vậy nhìn hồi lâu mới mở miệng nói.- Con à, chúng ta không đi theo Triệu gia nữa. Chúng ta đi Giang Nam sống qua ngày thái bình không tốt hay không?
- Cha, con đi Sơn Đông không phải đi tạo phản. Cha không cần lo lắng hãi hùng như vậy. Trần Thăng có chút bất đắc dĩ trả lời. Lời này khiến cho phụ thân Trần Vũ của gã nước mắt càng ngăn không được rơi xuống, ông già nghẹn ngào nói.- Đại Thăng, một đội này của các con đi Sơn Đông, con nói con không tạo phản người khác sẽ tin sao? Đại Thăng, cha trước giờ không dám nói hiểu thấu đáo, nhưng hiện giờ thật là sợ rồi. Con đường này đi không tốt đó chính là chỉ có đường chết. Cha tuổi tác lớn rồi, con và đệ đệ của con còn trẻ, tới lúc thật sự…
Trần Thăng nhìn cha mình lệ rơi đầy mặt, trầm ngâm chốc lát mở miệng nói.- Cha, chỉ cần chúng ta không chọn lộ rõ, quan quân cũng phải vuốt mũi bỏ qua. Hiện giờ không phải chúng ta không muốn đánh lớn, là triều đình và quan phủ không dám đánh lớn.
Nói xong câu này, Trần Thăng dừng lại một chút nói.- Cha, chớ nói con đường này bọn con đi được rất tốt, hiện giờ nhà chúng ta không quay đầu được. Cha cho rằng chúng ta hiện giờ đi con đường kia thì thoát thân, thật nếu như tới một bước cuối cùng đó, Triệu gia xảy ra chuyện Trần gia chúng ta cũng chạy không thoát. Phụ thân cha ở trong nha môn làm lâu như thế có lẽ nghĩ hiểu lý lẽ này.
Trần Vũ ngây ngẩn chốc lát, sau đó vô cùng chua xót mở miệng nói.- Mấy người huynh đệ kết nghĩa các con, sợ rằng chạy cũng không thoát. Nói xong lại dùng tay bụm lấy mặt, trầm mặc chốc lát mới thở dài.- Con và Nhị Hồng nếu thật xảy ra chuyện gì, cha sao đi gặp ông nội con, sao đi nói với mẹ con được.
Trần Thăng rầu rĩ nói một câu.- Ông nội sớm đã nói qua, thế thời này chính là đao trong tay đáng tin nhất.
Đối thoại giữa cha con rất ngắn gọn, Trần Vũ thậm chí không có ăn cơm ở nhà Trần Thăng, ông từ nơi ở của Trần Thăng đi ra, liền đi thẳng tới tìm gặp phụ thân của Triệu Tiến là Triệu Chấn Đường. Người đi sang mới được nói cho biết, Triệu Chấn Đường trở về châu thành rồi. Nghe thấy tin tức này, Trần Vũ mới có chút bừng tỉnh đại ngộ, dứt khoát chạy thẳng trở về thành Từ Châu. Người bên ngoài đều biết, lão thái gia Trần gia và lão thái gia của Triệu gia cùng nhau uống một bữa rượu, đều là uống tới say mèm, mọi người cũng hiểu, hai vị lão thái gia đều rất vui mừng.
Về phần suy nghĩ của người ngoài này hoàn toàn không phải cùng một chuyện lo lắng của người trong nhà. Ngoại trừ dụng ý của Triệu Tự Doanh tất cả mọi người đều cảm thấy Triệu Tiến an bài không thỏa đáng. Với thực lực của các đoàn các đội trước mắt của Triệu Tự Doanh, lữ thứ nhất của Trần Thăng không tránh khỏi quá lớn. Đuôi to khó vẫy, bên trong không cân xứng, đây cũng đều là tối kỵ, chẳng lẽ Triệu Tiến bởi vì nắm được phủ Duyện Châu mà đắc ý vênh váo, không ngờ làm ra an bài như vậy. Hầu như không có người để ý tới, hai đại đội đoàn luyện đồ quân nhu cũng không phải Trần Thăng cai quản. Lúc không chiến đấu, hai đại đội này thuộc phân đường phòng mậu dịch Tế Ninh quản hạt.
Càng nhiều người đều là vững vàng, hoặc là nói nín thở ngưng thần chờ an bài bước tiếp theo của Triệu Tự Doanh, tất cả mọi người cảm thấy với cách làm người làm việc chu đáo của Triệu Tiến sẽ không bố trí lung tung khẳng định có tiếp sau, tới lúc nhìn thấy toàn cục, mọi người lại hạ phán đoán cũng không muộn.
Trong đoạn tháng ngày này, đội nhân mã, tuần đinh và nghĩa dũng cùng với các lộ thám tử hai đường sáng tối đều làm việc cực kỳ bình thường, vùng đất buôn bán và cư trú nhìn ra đều rất bình thường, nhưng phàm là doanh trại dính líu tới các đoàn các đội Triệu Tự Doanh cùng với chỗ kho lương, xưởng rèn vân vân, hết thảy mở trạm nghiêm tra, ai không phận sự nghiêm cấm tới gần, hơn nữa hiện giờ Triến Tiến vài ngày mới trở về Hà Gia Trang một lần, mọi người vốn dĩ nắm không rõ bọn hắn bây giờ đang làm cái gì đoán cũng không đoán được.
Trong trang viên cách Hà Gia Trang ngoài ba mươi dặm cử hành một nghi thức nhận cờ. Nghi thức này thì không có mấy người biết, trước khi lữ thứ nhất mới tổ thành lên đường, đều ở trong trang viên này tụ tập. Đoàn trưởng, đoàn phó, liên trưởng, liên phó vân vân mới nhậm chức gặp mặt với bọn gia đinh bản thân sắp phải trông coi, sau đó lãnh lấy trang bị, ở nơi đó bắt đầu thao luyện, mài dũa đơn sơ ban đầu nhất.