Nghĩ đến đây, phu xe do đội Nội Vệ sắp xếp lắc đầu bật cười, từ tinh thần sức khỏe tốt xấu mà phán đoán phân biệt quan binh, không cẩn thận một chút là sẽ sơ sẩy ngay. Bởi vì gia đinh ở Triệu Tự Doanh, thậm chí là đoàn luyện, đều hằng ngày ăn no, huấn luyện chăm chỉ, ai nấy đều cường tráng, tinh thần cũng sung mãn, quả thật nhìn không ra khác biệt.
- Những cường hào bản địa như thế này, là cái đại họa của thiên hạ. Ngươi xem trong tay hắn có nhiều tinh nhuệ như vậy, trong mắt không có triều đình, trong mắt không có vương pháp, mai sau không biết sẽ làm ra chuyện thế nào nữa.
Nghe vậy, một vị phu xe khác đang dỡ hàng quay đầu lại nhìn, thì ra là Hầu tú tài kia nói, phu xe cũng không lên tiếng, bận bịu chuyện của mình.
Tám mươi mấy Liêu dân này theo đại đội đi một mạch đến Từ Châu. Sau khi nhìn thấy đoàn luyện tuần tra bên đường, đi ngang qua doanh địa gia đinh trú đóng, nhìn thấy cục diện các nơi của Triệu Tự Doanh, ngoại trừ chấn động vẫn chỉ có chấn động.
Hiện tại tiết trời lạnh rất nhanh, cỏ cây vàng úa héo tàn, ở Từ Châu đã không còn nhìn thấy màu xanh nữa. Liêu Đông còn có tùng bách xanh ngắt, lạnh thêm chút nữa còn có tuyết trắng bao phủ, mà lúc này Từ Châu lúc này thì càng lúc càng hoang vắng. Tuy nhiên đám Liêu dân này lại nhìn thấy cảnh tưởng phồn vinh khí thế ngất trời, chợ muối, còn có xưởng rèn và công trường dọc quan đạo Từ Châu và thủy lộ, cùng với kênh rạch và những thửa ruộng chỉnh tề, còn cực kỳ ít thấy ai đói khát.
Từ kinh ngạc đến kinh ngạc, đám Liêu dân đều đã bị chấn đông đến chết lặng, nhưng người của Triệu Tự Doanh chưa vội vàng bố trí cho bọn họ, mà cố ý sắp xếp năm mươi nghĩa dũng Từ Châu, hai đại đội tuần đinh, hoặc là nói đi theo, hoặc là nói áp giải, để đám Liêu dân đi một vòng xem các nơi Từ Châu Bi Châu, thậm chí là các nơi trong khu bắc Hoài An.
Vào lúc này, tin tức về đại hội tỷ võ đã lan truyền ra ngoài thông qua các con đường quan phủ và dân chúng. Thương hội ở cửa sông Thanh Giang thông qua mối quen biết của mình mà lan truyền tin tức, cũng nhờ Vân Sơn Hành lan truyền. Trần Nhị Cẩu tinh thần hăng hái đã bắt đầu sửa soạn chờ đợi ở cửa sông Thanh Giang.
Trước mắt, những người thích xa hoa ở Nam Trực Lệ và Giang Nam Giang Bắc, thậm chí quanh khu vực Sơn Đông, Hà Nam, Chiết Giang, đều cảm thấy hứng thú đối với đại hội tỷ võ này. Mà võ phu các tỉnh Giang Nam Giang Bắc thì đều tận khả năng để đi đến đây. Đại hội tỷ võ lần này ngày giờ dài hơn năm ngoái, nhưng đối với những người các tỉnh khác mà nói thì giờ vẫn là quá gấp gáp. Tham gia được đại hội tỷ võ này, đương nhiên trau dồi được bản thân, điều mấu chốt hơn chính là nổi danh phát tài. Có thanh danh, xây dựng võ quán cũng thu hút càng nhiều đệ tử. Chớ đừng nói chi là các phú hào quan lớn ở Giang Nam Giang Bắc, rất bằng lòng bỏ ra số tiền lớn để mời chào những người luyện võ tài giỏi bậc này làm hộ vệ, cảm thấy đáng tin cậy một chút, nói ra cũng thấy dễ hiểu.
Hơn nữa nơi mà những võ phu trong giới giang hồ lục lâm tụ tập, cũng có chút tin tức được lan truyền rằng những người đứng đầu trong đại hội tỷ võ sẽ được Triệu Tự Doanh ngầm mời chào. Còn có tin tức càng bí ẩn hơn, rằng Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ cũng sẽ mời chào những người này.
Triệu Tự Doanh là cường hào mạnh mẽ nhất trong thiên hạ, có tiền đồ có lợi ích thật sự, mà quan gia thì khác, học một thân bản lĩnh bán cho quan gia được hưởng vinh hoa phú quý, đấy là giấc mộng cả đời của bao nhiêu người luyện võ.
Bên ngoài khí thế ngất trời, nhưng trong nội bộ Triệu Tự Doanh lại không bận tâm gì đến chuyện này, mà ngay cả phòng trưởng Chu Học Trí ở phòng sở mậu dịch tại cửa sông Thanh Giang cũng đang chuyên tâm đàm phán với thương nhân buôn muối. Hiện tại lượng muối tiêu dùng ở các nơi Sơn Đông tăng mạnh, hơn nữa việc gia tăng này vẫn phải nằm dưới khống chế của Triệu Tự Doanh, nên Vân Sơn Hành muốn nắm mấy nhà buôn muối vào trong tay, hoặc là muốn có mấy nhà buôn muối độc quyền bán muối cho Triệu Tự Doanh. Chuyện đại hội tỷ võ này, chẳng qua chỉ là một chuyện bình thường, xét về cấp độ nặng nhẹ thì nằm sau cùng.
Trước mắt điều mà Triệu Tự Doanh các nơi thật sự bận tâm chính là làm sao chiêu mộ Liêu dân. Người làm của Vân Sơn Hành một sáng một tối đã nắm chặt chiều hướng suy nghĩ của tám mươi mấy Liêu dân trong tay, biết người nào dùng được, cho dù là người không dùng được cũng có thủ đoạn sai khiến. Cùng lúc với Vân Sơn Hành, Nội Vệ cùng với nghĩa dũng Từ Châu đều đã sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng phái ra đội ngũ đến phủ Đăng Châu. Mà trước đó, thương hộ Vân Sơn Hành lấy đủ loại danh nghĩa, người của Nội Vệ cải trang, thậm chí ngay cả người của Lý gia thành Lâm Thanh cũng đều đến phủ Đăng Châu. Tin tức can hệ đến nạn dân Liêu Đông không ngừng hội tụ về.
Dư Trí Viễn đã đến Từ Châu, muốn dùng thuyền thu thập nạn dân ở Liêu Đông, cho dù chỉ là tốn bạc thuê người khác đưa nạn dân từ Liêu Đông đến, đều là chuyện có chút hung hiểm. Thuyền thả neo ở bờ Liêu Đông, nếu như lúc này giặc Thát cưỡi ngựa đánh tới, hoặc là cho người lẫn vào nạn dân, chỉ sợ lúc đó sẽ phiền phức to. Chết vài nạn dân thì không ai để ý, nhưng nếu như thuyền bị phá hỏng, vậy thì là đại họa rồi. Về sau muốn phái thuyền đến, thì chỉ đành dùng thuyền nhà mình, hơn nữa thuyền phu thủy thủ nhà mình cũng chưa chắc đã bằng lòng.
Ngoài chuyện này ra, hai thương đội tầm cỡ lớn của Vân Sơn Hành đã xuất phát, bọn họ không lấy danh nghĩa của Vân Sơn Hành, ngược lại lấy danh nghĩa là thương gia nào đó ở Tế Ninh. Bởi vì Đăng Châu là nơi Tổng binh Sơn Đông đóng quân. Dương Quốc Đống từng đánh nhau với Triệu Tiến hai lần và đều chịu thiệt to, đối với những thứ dính đến Triệu Tự Doanh, Vân Sơn Hành đều vô cùng kiêng kỵ, đương nhiên sẽ không tội gì mà rước lấy xui xẻo. Mà mục đích của hai thương đội này, một là mở thêm cửa hiệu, hai là muốn hiểu thấu con đường đi, muốn biết rõ các lối, thậm chí còn muốn biết cặn kẽ về trạm gác và lục lâm giang hồ.
- Tiến gia, hiện giờ chúng ta ở phủ Duyện Châu Sơn Đông quả thật như hổ như sói, thân sỹ thổ hào bản xứ hận chúng ta đến tận xương tủy. Lúc đánh bạc, còn đặt ra một tấm thẻ Từ Châu, ai bắt được tấm thẻ này thì cả bàn đều thua.
Đây là nguyên văn những gì Mã Xung Hạo viết trong thư. Sở dĩ nói như vậy, là vì mùa đông năm nay Vân Sơn Hành lại bắt đầu thôn tính đất đai xung quanh. Vì không đủ sức người trồng trọt, mà cách và con đường chiêu mộ lưu dân bá tánh đều bị Triệu Tự Doanh chặn hết, rất nhiều thân sỹ địa chủ chống đỡ được qua cơn thiên tai đại loạn đều không chống chọi nổi nữa. Đất đai bỏ hoang như vậy, hơn nữa còn không nhìn thấy mai sau cải thiện được gì, bán đi là lựa chọn hợp nhất.
Nói trở lại, Vân Sơn Hành tụ mình đến cửa mua, nào có đạo lý ngươi không bán, có không tình nguyện thì cũng phải nghĩ đến lữ thứ nhất gì đó, có đến bốn ngàn nhân mã. Nếu nói là cách nhà mình xa, thì chỉ trong những thôn trang sau nhà và thành trì phụ cận, tùy ý cũng lấy ra được mấy trăm hán tử. Bộ khoái sai dịch của quan phủ, thậm chí cả quan quân, hiện tại đều co rụt đầu, không ai dám tranh chấp.
Cái giá mà Triệu Tự Doanh đưa ra cũng xem như công bằng, nhưng sản nghiệp tổ tiên mất rồi, đất đai cũng bán rồi, cũng không ai biểu lộ ra ngoài, ai cũng biết tai mắt của Triệu Tự Doanh rất nhiều, chỉ biết than trời trách đất ở trong nhà, thậm chí còn nhờ tiểu nhân làm vu thuật nguyền rủa, những việc này đều có không ít. Sau đó lại dẫn đến thị phi khác. Tai mắt của Triệu Tự Doanh chưa chắc phát hiện ra những chuyện lén lút này, nhưng lại không ngăn được đám nô bộc nha hoàn trong nhà đi ra ngoài mật báo. Bọn họ đều muốn gia chủ gặp xui xẻo, để mình được chia phần gia sản.
Những chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi như vậy, Triệu Tự Doanh đương nhiên sẽ không để ý, cũng sẽ không làm lớn chuyện, nhưng mượn làn sóng này, tai mắt của đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành các nơi lại mở rộng ra không ít, khống chế đối với khắp chốn càng thêm nghiêm mật.
Nói ra thì buồn cười, những thân sỹ thổ hào Sơn Đông bán điền sản nhà mình, mấy người giàu nhất đều đến cửa sông Thanh Giang, những người ít giàu hơn thì đi Từ Châu và Tế Ninh, kém nữa thì đi bốn huyện ở Bi Châu và Từ Châu. Đoàn người cũng hiểu rất rõ, mấy nơi chốn mà Triệu Tự Doanh khống chế, trị an rất tốt, buôn bán phồn vinh, ở nơi đó an cư lạc nghiệp, hơn nữa lấy tiền tài ra làm chút chuyện buôn bán. Nói tóm lại so với ở Sơn Đông trông coi đất ruộng còn tốt hơn nhiều.
Trên dưới phòng nông khẩn vô cùng bận rộn, cuối năm là lúc thống kê thu hoạch, hạch toán các hạng mục, đồng thời bọn họ còn phải tiến hành sắp xếp điền trang. Nếu như bắt đầu thu nạp Liêu dân, ban đầu sẽ không thành lập toàn bộ làm điền trang của Liêu dân, cũng sẽ không thành lập toàn bộ làm liên đội đoàn luyện Liêu dân, tất cả đều phải chia ra, để khỏi sinh thị phi.
Huynh đệ Lý gia học tập ở võ quán Từ Châu được sắp xếp gặp mặt bọn Liêu dân. Điều khiến người ta bất ngờ là Bành đại ca, Hùng đại ca kia nhìn thấy huynh đệ Lý gia liền quỳ xuống khóc lớn, tình cảnh vô cùng cảm động. Hóa ra đám đào binh và thợ mỏ tá điền này, đều có quen biết với Lý gia, chỉ có Hầu tú tài và mấy người kia là gặp giữa đường.
Sau khi tìm hiểu rõ ràng, Triệu Tự Doanh lại có đánh giá mới đối với Lý gia Liêu Đông này. Lý gia có thân thích với Lý Tử Du còn chẳng phải là Lý gia của Lý Thành Lương sao, không ngờ còn có cục diện giống như Triệu Tự Doanh ở Từ Châu, thấy được dòng dõi võ tướng ở Liêu Đông này lừng lẫy đến mức độ nào.
- Theo lý mà nói cục diện giàu có như vầy, thì hẳn nuôi dưỡng được tinh binh để phòng thủ, sao đứng nhìn mà không làm gì được?
Sau khi biết chuyện này, Cát Hương rất buồn bực, nhưng bản thân y đã trả lời vấn đề này, dưới gầm trời này không có chỗ nào giống với Triệu Tự Doanh.
- Từ Châu này là một nơi tốt, chúng ta đi đến đây, chính là thoát thân khỏi biển khổ Liêu Đông. Từ Châu phân phó chúng ta thế nào, thì chúng ta làm cho bọn họ tốt thế ấy, chuyện đi chiêu mộ các hương thân mọi người nhất định phải dụng tâm. Chúng ta ở đây dù sao cũng là người xứ lạ, nếu như có nhiều đồng hương hơn, thì cái gì chúng ta cũng không sợ.
Bình tĩnh mà xem xét, lời nói của huynh đệ Lý gia không có gì sai, cũng có ý tốt, nhưng những lời này truyền đến chỗ Triệu Tự Doanh, thì lập tức đưa ra đánh giá về huynh đệ Lý gia này. Vẫn chưa dung nhập vào Triệu Tự Doanh, còn phải tiếp tục rèn luyện trong võ quán, không được tiến vào hàng ngũ gia đinh và tuần đinh, được an bài đi phủ Đăng Châu làm việc, nhưng chỉ làm được nghĩa dũng Từ Châu, hơn nữa không có quyền lực gì cả.
Những đánh giá này huynh đệ Lý gia đều không biết, bọn họ chỉ biết ở võ quán Từ Châu nóng lòng chờ đợi, thầm nghĩ huynh đệ nhà mình có thành tích tốt như vậy, lẽ ra nên được rời khỏi võ quán vào doanh kiến công lập nghiệp, nhưng sao vẫn chưa có tin tức, trong lòng thấp thỏm lo âu. Ở lâu trong nội bộ của Triệu Tự Doanh, huynh đệ Lý gia xem khuôn phép ở đây rất kỹ, đã phạm vào khuôn phép, sau này sẽ không có gì cả.