Phương viên này, một đám người tú bà, quy công, pha trà trong viện cực ít tới lui, có quản sự riêng biệt lo liệu. Đây cũng là cách khiến bọn khách nhân cảm thấy tự tại. Còn có một số trạch viện thì sai phái nha hoàn, tôi tớ trong viện hầu hạ, có một số thì là bọn khách nhân tự tiện. Lúc muốn vui vẻ, phải đi gọi cô nương phía trước sang, ngày thường xem như làm khách điếm ở trọ cũng là thuận tiện, tuy nhiên hôm nay lại có chút kỳ lạ. Trước hết là có kẻ pha trà trong viện lấy danh nghĩa đưa tặng trái cây tươi, đi hết một lượt tất cả trạch viện, sau đó trạch viện này vừa đưa đi không ít quản sự, tôi tớ tới làm việc, vừa đi tặng điểm tâm lần lượt từng trạch viện, nói là hôm nay ông chủ sinh thần, cảm ơn mọi người ngày thường chiếu cố như thế.
Một gã tôi tớ bên ngoài hét lớn, dùng sức vỗ mấy cái lên cửa.- Khương lão gia bên trong, tiểu nhân tới đưa điểm tâm.
Bên này hô mấy tiếng vỗ cửa mấy tiếng, phương viên này hiện giờ đều là động tĩnh này cũng không có chỗ nào không đúng. Không bao lâu nghe thấy trong sân có người hùng hùng hổ hổ đi tới.- Thật là phiền phức, ngủ với nữ nhân nhà các ngươi cũng không phải không cho ngân lượng. Mỗi lần tặng đồ vật muốn thưởng tiền chứ gì. Chỗ này đừng đập nữa. Tới đây.
Người nọ mở cửa từ bên trong, vừa mới mở cửa, lại nhìn thấy bên ngoài không phải tôi tớ viện gì mà là một gã trai tráng giơ phác đao. Cửa vừa mở, tráng hán kia một bước tiến lên, phác đao chợt vạch xuống. Trong lúc vội vàng không kịp phòng bị, vốn dĩ không kịp tránh né chống cự, bị phác đao kia bổ ra một lỗ hổng thẳng từ cổ tới giữa vai. Máu tươi điên cuồng phun ra, tráng hán vung đao kia bị phun đầy mặt đầy người, nhưng tráng hán kia không mảy may để ý, sải bước lớn đi vào. Bốn gã hán tử ăn mặc gọn nhẹ cầm phác đao đoản mau xông vào theo.
- Con mẹ nó, giặc Từ Châu tới rồi.- Đằng sau cũng có người.- Liều mạng với bọn chúng. Trong phòng vang lên tiếng kêu sợ hãi và quát thét, có người cầm một thanh nhạn linh đao từ trong phòng xông ra. Lúc y xông ra ngoài, cả người gần như cuộn lại thành một cục, đây vừa nhình đã biết từng trải qua nhiều trận chiến, co rụt thân thể phòng bị đánh lén, đợi tới trước mặt cả người mở bung ra thuận thế phát lực. Nhưng mới chạy ra được mấy bước, mấy tiếng "vút, vút" vang lên, mũi tên thứ nhất không có bắn trúng, nhưng vẫn là khiến cho người xông ra theo đó tránh né, mũi tên tiếp theo lại trúng ngay giữa ngực. Y lảo đảo hai bước, ngã sấp thẳng cẳng ra đất.
Mấy người vào sân không có vội vã xông vào trong, mà là tự mình tìm tới nơi ẩn nấp, quay đầu nhìn thứ cung thủ đã lên tường chưa, mở miệng hét tỏ.- Ta bên này có hai, các ngươi bên đó.
Câu hỏi này rất nhanh truyền ra ngoài, không bao lâu có người trả lời.- Ta bên này có hai tên. Đại hán cầm đầu vung đao kia nhíu mày nói.- Bên trong còn ẩn nấu năm người, bảo người mặc giáp xong vào lục soát.
Mệnh lệnh truyền ra, sáu gã gia đinh Triệu Tự Doanh mặc cả bộ giáp đi vào. Bọn họ không riêng gì mặc giáp, còn có hai người cầm thuẫn bài chắn ở trước mặt, đằng sau còn có người cầm phác đao và đoản mâu, cứ như vậy xếp thành tiểu đội chen chúc đi vào trong phòng. Bọn họ vừa vào phòng đã nghe được tiếng rống giận chói tai, còn nghe thấy được tiếng va chạm đao kiếm bổ vào khôi giáp, sau đó nữa chính là tiếng kêu thảm. Không qua bao lâu, đã nghe thấy có người hô chói tai.- Chúng ta bằng lòng đầu hàng, tha mạng, tha mạng.
Đợi sau khi tiếng hô của gia đinh mặc giáp truyền ra ngoài, người chờ đợi bên ngoài mới một loạt tiến vào. Không qua bao lâu mấy cỗ thi thể bị xách ra ngoài, còn có hai người bị trói gô lại, trên mặt mang vết máu. Thi thể và tù binh đều bị vứt ở trong sân, động tĩnh trong phòng không ngừng, chưa qua bao lâu lại có người mang theo tay nải đi ra ngoài. Tay nải tháo ra, nhìn thấy được vật cáo thân và thẻ bài bên trong.
Mấy người nhích lại gần liếc mắt nhìn đều là gật đầu, bên ngoài sớm đã có xe ngựa chờ đợi, thi thể tù binh đều bị vứt lên trên xe ngựa có người hộ tống rời khỏi. Còn tiểu nhị "Yến Minh Xuân" này đều ở khắp nơi trấn an khách, bảo bọn khách khác vẫn chưa hoàn hồn trở về tiếp tục nghỉ ngơi, trong viện hôm nay sẽ tặng không một bàn tiệc rượu cho mỗi căn trạch viện.
Đại hán dẫn đội giọng điệu buồn bực nói.- Viện này sẽ có người tới quét dọn cho ngươi. Mấy người này nếu như nợ các ngươi tiền thuê phòng cũng nói ra sẽ chiếu theo giả cả trả cho các ngươi. Chuyện lần này, cuối năm sẽ có hậu đãi, các ngươi lần này lập công rồi.
Quản sự gõ cửa kia gật đầu khom lưng cười làm lành vội vàng nói.- Làm chút chuyện vì Triệu Tự Doanh chính là vinh hạnh cho nơi hèn mọn này, chúng tôi tự mình quét dọn là tốt rồi không khó nhọc các vị lão gia phí sức.
- Khuôn phép chính là khuôn phép. Nếu như không cho các ngươi một chút chỗ tốt, lần sau lại có thám tử như vậy, hoặc là kẻ hoài nghi là thám tử, các ngươi còn có lòng dạ đi nói cho biết sao? Các người làm không tệ, có công phải thưởng. Tiến gia nói rất rõ ràng. Đại hán kia cao giọng nói, quản sự tới từ Bắc Trực Lệ này chỉ đang cười, ánh mắt lại có chút mù mịt, cảm thấy Triệu Tự Doanh này không phải là chiếu theo chiêu số của quan phủ làm việc, sao lạ lùng như vậy.
Tuy nhiên đại hán nói chuyện cả người là máu, nhưng thái độ lại rất điềm đạm. Gã cũng không kiềm nổi nói tiếp.- Thành Ngũ gia, những Đông Xưởng này cũng là cảm thấy chỗ hèn mọn này náo nhiệt, người tới người lui không ai để mắt tới cho nên mới sang ẩn thân, những kẻ này thật gây phiền phức được sao. Mười mấy người hằng ngày đều phải gọi cô nương hầu hạ, cũng may trên dưới viện chúng tôi đều nhớ kỹ dạy bảo của các vị lão gia, đối với mấy chuyện này theo dõi chặt chẽ. Đây mới không có thả kẻ gian chạy thoát. Hôm nay bắt được đám này, mọi người lại vui vẻ làm ăn buôn bán rồi.
Hán tử được gọi là "Thành Ngũ gia" kia cười vỗ bả vai quản sự đó, tuy nhiên trong lòng y lại biết rõ, ngay lúc cô nương trong viện này nhận ra tín vật quan chức của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, mấy kẻ quản sự trong viện cũng không muốn tiết lộ phong thanh. Triệu Tự Doanh tất nhiên đáng sợ, nhưng Cẩm Y Vệ Đông Xưởng này cũng giống như vậy là sao chổi. Song ở nơi rồng rắn hỗn tạp này, đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành đều có tai mắt, tin tức rất nhanh truyền sang, vẫn là Thành Ngũ dẫn người tới cửa nói chuyện lúc này mới có liên thủ của hôm nay.
Nhưng có mấy lời vẫn không nói được, cũng không phải bắt xong nơi này coi như xong xuôi, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ còn có bố trí khác.
- Có người chạy tới vách tường trạch viện. Mau đi chặn cửa, trèo tường.
Phương viên nơi ở nào đó của dân chúng trấn Ngung Đầu cũng là gà bay chó sủa, tiếng chém giết khóc la giao nhau hỗn tạp.
Có cung thủ ở đầu tường gương cung lắp tên đang nhắm chuẩn xác, cử động chợt ngừng lại chốc lát, từ trên đầu tường rơi thẳng xuống, trong ngoài lại là một trận kêu loạn sợ hãi.
- Cẩn thận ám khí của người này. Hắn trèo tường rồi. Từ trong tiếng hô lớn chỉ thấy một người y hệt con khỉ, một tay khoác trên đầu tường, mượn thế phát lực chính là tung mình bay qua. Sau khi rơi xuống đất gần như không có cử động giảm bớt sức lực gì, chạy nhanh về hướng trên đường phố. Trên đường phố trấn Ngung Đầu người tới kẻ lui chỉ cần xông vào đám đông, nhưng kẻ đó liền không dễ bắt được rồi.