- Tiến gia, những người này muốn đánh muốn giết thì tùy ý ngài. Hiện tại bọn họ là người của Tiến gia, nếu Tiến gia có kế thu nạp cứu trợ Liêu dân, cũng xin nói cho Lý mỗ biết, Lý mỗ bằng lòng dốc hết gia tài tương trợ.
Sau khi Lý Tử Du đưa những người này tới, thề thốt cam đoan với Triệu Tiến.
Triệu Tiến cười rồi gật gật đầu. Lý Tử Du trước sau có chuyển biến quá lớn. Lần trước lúc y đến, cũng dẫn mấy người đến chỗ Triệu Tiến, lúc đó còn cảm thấy loạn cục Liêu Đông có lợi đối với việc buôn bán hàng đất Liêu của y, hơn nữa cũng không kiêng dè chuyện lui tới làm ăn với Nữ Chân Kiến Châu. Nhưng lần này lại hoàn toàn khác, việc làm ăn không có thay đổi gì, nhưng trong lòng lại ngập tràn thù hận, có lẽ chính là thù hận nước nhà mắt thấy tai nghe này.
Trước khi Lý Tử Du đi, cố ý dặn dò Liêu dân trước mặt Triệu Tiến, nói các ngươi đến Từ Châu, còn tốt hơn ở lại cửa sông Thanh Giang này, hơn nữa còn cứu trợ được các hương thân ở phủ Đăng Châu và Liêu Đông, phải quý trọng cơ hội này, đừng gây chuyện thị phi, chuốc họa vào thân, cũng đừng làm trễ nãi việc cứu trợ ở bên đó.
Đối với lời giáo huấn của Lý Tử Du, đám Liêu dân trả lời không đồng thanh lắm, ngoài miệng đáp ứng, nhưng trên mặt lại rất qua loa. Triệu Tiến và tùy tùng đều nhìn thấy cảnh tượng này. Cát Hương nhíu mày nói.
- Trông có vẻ là một đám không biết tốt xấu, phải thu dọn một chút mới dùng được.
Triệu Tiến không tiếp lời, chỉ cười nói.
- Người chết ở phủ Duyện Châu quá nhiều, đất đai bỏ hoang cũng rất nhiều, đệ cũng nghe thấy tin tức bên đó rồi. Bây giờ không phải là không có ruộng, mà là không có người. Thân sỹ cường hào bản địa Sơn Đông vì sao ngầm đồng ý với giáo phái gây rối với chúng ta, chính là vì điền trang của chúng ta chiếm người, mà sức người trong tay bọn họ không đủ. Đối với Từ Châu chúng ta mà nói, sức người không đủ chẳng khác nào là chịu thiệt lớn. Thu được nhiều ruộng đất như vậy, còn có càng nhiều ruộng đất hơn chờ ta đi thu, lại không cách nào trồng trọt, chỉ đành bỏ hoang.
- Ý của đại ca là, số nạn dân Liêu Đông này nên thu nhận? Nhưng mà từ phủ Đăng Châu đến phủ Duyện Châu cũng phải đi mấy ngày, quan phủ bản xú có cho hay không? Dù sao cũng có nhiều người như vậy ngang qua địa phận.
Cát Hương ở bên cạnh Triệu Tiến đã lâu, ngay lập tức biết rõ ý tứ của Triệu Tiến.
- Mấy năm nay ngoại trừ Sơn Đông thiên tai đại loạn, các nơi khác xung quanh Từ Châu vẫn miễn cưỡng trụ vững được, đương nhiên không có quá nhiều người bằng lòng làm tá điền cho chúng ta. Nhưng nạn dân Liêu Đông thì khác, bọn họ từ Liêu Đông đến, lại có vài người tìm đến được nương tựa Lý Tử Du, còn không phải là do chịu khổ ở phủ Đăng Châu sao. Nhiều nạn dân như vậy cùng đến, các nha môn ở phủ Đăng Châu, còn có thân sỹ cường hào bản địa nhất định sẽ cảm thấy phiền phức, muốn an trí bọn họ thì phải tự mình xuất tiền xuất lực, đối phương người đông thế mạnh, muốn bóc lột chiếm tiện nghi sẽ dễ dàng dẫn đến đám đông phẫn nộ. Nhiều người như vậy tập trung ở phủ Đăng Châu, sớm muốn gì cũng sẽ sinh chuyện, có người bằng lòng mang người đi, bọn họ nhất định là vui mừng.
Triệu Tiến tâm tình rất tốt, giải thích tỉ mỉ với Cát Hương.
Cát Hương gật đầu liên hồi, Triệu Tiến lại cười nói.
- Huống hồ binh mã Sơn Đông là bại tướng dưới tay của chúng ta, bọn chúng dám quản sao?
Lời nói này Cát Hương tràn đầy khí phách, cười rồi gật đầu. Triệu Tiến trầm tư một hồi lại nói.
- Đưa thư cho Dư Trí Viễn, đi Liêu Đông thu nhận nạn dân, đội thuyền của chúng ta cũng phải đi, về mặt này, phải tốn bạc rồi.
Lúc Lý Tử Du có mặt, tám mươi mấy nạn dân Liêu Đông kia còn khá là an phận, lúc Lý Tử Du vừa đi, lập tức khác hẳn, ánh mắt bọn họ nhìn Triệu Tiến rất bất thiện.
Cát Hương nhìn thấy vẻ mặt này của đối phương, rất là phản cảm.
- Đại ca, nếu như chúng ta thế lực đơn bạc, là phú hộ tầm thường, thì những người này e là sẽ nửa đường động thủ cướp tiền, tính mạng của chúng ta chưa chắc bảo đảm.
Triệu Tiến đến cửa sông Thanh giang có đội nhân mã mấy trăm người hộ vệ, nhưng vùng đất chính giữa cửa sông Thanh Giang đường phố chật hẹp, không tiện cho đội nhân mã tiến vào, trọng trách hộ vệ liền do liên đội của lữ thứ ba và tuần đinh tiếp nhận, đến lúc rời khỏi, đội hộ vệ này phải giao trọng trách lại cho đội nhân mã ở ngoài cửa sông Thanh Giang, lúc này đội nhân mã vẫn chưa đến.
Tiếng vó ngựa vang lên, đám Liêu dân bướng bỉnh không chịu thuần phục biến sắc, thậm chí có một bộ phận nhìn dáo dác xung quanh, tìm một nơi nào đó để chạy trốn, nhìn thấy đám Triệu Tiến điềm tĩnh tự nhiên, mới ổn định được ít nhiều.
Đến lúc nhìn thấy liên đội gia đinh cưỡi ngựa của Triệu Tự Doanh xuất hiện, tọa kỵ là ngựa cao to, gia đinh cưỡi ngựa ai nấy đều khoác áo giáp, trường đao đoản mâu cung tiễn đều đủ, mỗi người đều có khí thế sắc bén uy nghiêm đội ngũ như thế này bảo vệ lấy Triệu Tiến ở giữa.
Sau khi nhìn thấy thực lực như vậy, đám Liêu dân mới trở nên ngoan ngoãn hơn nhiều. Mặc dù Lý Tử Du rất phóng khoáng, để tám mươi mấy Liêu dân này mang theo hai chiếc xe ngựa, hành lý mang theo không nhiều, nhưng bọn họ vẫn phải đi bộ đi theo. Do có đám Liêu dân này, tốc độ của đại đội vốn dĩ không nhanh lên được, nhưng đi rất nhàn nhã.
Cái Triệu Tiến coi trọng trước nhất không phải là đám Liêu dân này, hắn quay đầu nhìn xe ngựa của Cát Hương mấy lần, cười nói.
- Đám người ở cửa sông Thanh Giang thật là chịu bỏ tiền vốn, không nói chuyện khác, nội mấy chiếc xe ngựa này đã phải tốn không ít bạc.
Vốn dĩ xe ngựa kéo ở vùng Lệ Giang Bắc Nam Trực không nhiều, cũng chỉ có Từ Châu có chợ lừa ngựa, nơi cửa sông Thanh Giang có mấy hãng xe ngựa, nhưng sau khi Triệu Tiến lấy được cửa sông Thanh Giang, phần lớn đều sử dụng sức kéo của súc vật, khiến cho ở địa phương trở nên thịnh hành chuyện này. Vốn dĩ ra cửa ngồi kiệu, hiện tại thì đã là ngồi xe ngựa rồi, hơn nữa thùng xe của xe ngựa này đều được trang trí đẹp đẽ, trông vô cùng hoa lệ.
Triệu Tiến vừa nói xong, Cát Hương có chút hổ thẹn, nói.
- Đại ca, tiểu đệ biết sai rồi. Đưa người đưa vật chuyện nào cũng khiến đệ lo lắng, vừa thấy thì trong lòng đã có quỷ, lúc ban đầu không biết có tâm tư gì, vẫn là đại ca sáng suốt, bằng không đã gây ra họa rồi.
- Bon họ là người làm ăn buôn bán, tiêu tốn một văn tiền, ít nhất phải kiếm về một văn tiền, tiêu tốn cho đệ nhiều bạc như vậy, đương nhiên là có ý đồ, nhưng cũng không có lòng làm hại gì đâu. Bọn họ làm như vậy, khó đảm bảo người ở phía sau cũng nghĩ như vậy, đến lúc đó không thu tay lai được, thì sẽ phiền phức.
Triệu Tiến thản nhiên nói, Nội Vệ đã điều tra rất rõ ràng, mấy thương gia giàu có đưa nữ nhân cho Cát Hương chắp nối giao tình đều rất gần gũi với Triệu Tiến.
Những người này chưa chắc có âm mưu gì, nhưng chiếu theo phương thức làm việc đương thời, qua lại với người quan phủ, không dùng mọi cách nịnh bợ lấy lòng, bọn họ sẽ không yên tâm, nhưng không ngờ rằng khuôn phép làm việc của Triệu Tự Doanh vốn không giống như vậy.
Bọn họ chậm rãi đi dọc theo Vận Hà, tào thuyền và thuyền dân tới lui trên mặt sông rất nhiều, thương nhân bá tánh đi trên đường ven bờ cũng rất nhiều. Nhìn thấy đại đội của Triệu Tự Doanh đi qua, đều kính sợ nhường đường. Lại nhìn thấy thôn trại ruộng đất hai bên đường, cảnh tượng thái bình sung túc thật là mãn nhãn. Cảnh tượng này đối với người Từ Châu mà nói đã quá quen thuộc, nhưng đối với những nạn dân Liêu Đông thì lại khác.
Nhìn thấy tất cả những thứ này, nạn dân Liêu Đông mỗi người đều có vẻ mặt phức tạp, một gã Liêu dân dáng người cao lớn nhìn mã đội Triệu Tự Doanh, lại nhìn cảnh sắc ven bờ, cười lạnh nói.
- Trông đẹp đẽ, có chỉ là bề ngoài. Nơi thái bình này của bọn họ, nào có đã trải qua trận chiến gì, nếu thật sự Thát Tử đến đây, chỉ sợ sẽ là cảnh heo dê bị cướp đoạt hết.
Gã vừa nói như vậy, một người bên cạnh liền phụ họa.
- Bành đại ca nói đúng, nói toạc ra chẳng qua cũng chỉ là hương dũng đoàn luyện, quan quân chúng ta cho dù mặc áo lót thủng, cũng mạnh hơn bọn họ không ít.
Mấy người xung quanh đều cười theo, mà người phu xe thì nhíu mày. Mấy người đang bàn tán kia đương nhiên không biết, hai chiếc xe ngựa Lý Tử Du đưa đến, phu xe đều là người của đội Nội Vệ, chính là muốn nghe phong thanh từ trong đội ngũ của bọn họ.
- Nói nghe rất hay, mấy người các ngươi nói trên trời dưới đất gì đấy. Lúc trước thì biết cưỡi ngựa tỏ uy phong, giết được mấy tên Thát Tử? Chẳng phải là cả đám chạy đến Sơn Đông này, người nhà cũng không mang theo được sao? Ở đây khoe khoang cái gì? Các ngươi thật là có mặt mũi.
Bên kia đang bàn tán, bên cạnh có người lạnh nhạt nói.
Lời vừa nói ra, mấy người lúc nãy xem thường Triệu Tự Doanh lập tức giận dữ, nhìn sang hướng người đang nói, hung tợn mắng.
- Ngươi hiểu cái gì, Thát tử đó không đấu lại nổi, đó đều là hổ lang từ trong rừng già đi ra, cả ngày ăn thịt sống uống máu tươi lớn lên, toàn thân đều là khí lực. Chúng ta đánh thắng được, nếu không phải huynh đệ bọn ta liều chết chiến đấu, các ngươi đều không chạy thoát.
- Thối lắm, không phải ta chưa từng đến Kiến Châu đâu. Thát tử ở đó cũng trồng trọt sinh sống trong thôn trại, sao lại trở thành hổ lang rồi. Dựa vào các ngươi liều chết chiến đấu, các ngươi tất cả đều đi liều chết, thì làm sao cả đám có ngày hôm nay. Ai trông cậy được vào đám quan quân các ngươi, các ngươi đã giết được mấy tên Thát tử? Huynh đệ chúng ta ai nấy đều đã từng thấy máu cả.
Bên kia hét lên, bên này cũng không chút luống cuống, giọng thô ráp đáp trả. Người nói ra những lời này lại là một vị đại hán tráng kiện, khuôn mặt ngăm đen, trợn mắt nhìn sang.
- Đúng, Hùng đại ca nói đúng, lúc chúng ta đánh với Thát tử, các ngươi đi đâu. Lúc chúng ta đánh nhau sống chết với Thát Tử, nào có thấy quan quân gì, cũng chỉ có Mao soái phái người chi viện. Nếu có quan quân, Kim Châu và Phục Châu sao bị Thát tử quét sạch. Huynh đệ Thập Tam Sơn chúng ta hiện tại còn đang khổ sở chống chọi, không phải quan quân các ngươi còn mấy mươi vạn ở Liêu Tây sao? Ở đâu hết rồi?
- Cũng chỉ có Mao soái còn là đàn ông, đám quan quân các ngươi gánh vác cái cọng lông ấy. Người dẫn đầu bọn ta còn là một tú tài, quan quân các ngươi đi đâu rồi?
Một ngươi hô rất nhiều người phụ họa, đều nói ra cảnh ngộ của mình, người bên cạnh lại bổ sung, không lâu sau bắt đầu giận dữ mắng chửi. Mọi người cũng không đi đường nữa, mà dùng từ ngữ ô uế văng tục không ngừng. Hai mươi mấy người tập trung bên cạnh Bành đại ca kia, lúc này cũng nóng nảy, mắng.
- Không ngờ các ngươi lại đi Kiến Châu, nhất định là gian tế tư thông với giặc Thát, lúc đến nha môn, bọn ta nhất định sẽ cáo quan, nói các ngươi chính là gian tế của tặc phỉ.
- Các ngươi còn có mặt mũi nói câu này. Các ngươi thân làm quan quân lại chạy trốn đến đây, các ngươi lâm trận bỏ chạy chính là tử tội, gặp quan thì gặp quan.
Lại có người nói, không chút sợ sệt, hai bên tách nhau ra, sửa soạn động thủ.