- Lão tổ tông, hiện giờ mấy vạn binh mã còn ở Sơn Đông, Liêu binh ở chỗ Đăng Châu cũng có mấy vạn, không bằng liền thuận thế xuôi nam, bình dẹp hẳn Từ Châu, san bằng Triệu Tiến Từ Châu dã tâm bừng bừng kia. Tiểu Khuôn mở lời giải bày, tuy nhiên bản thân gã cũng biết không khả năng.
Nghe thấy lời này, Ngụy Trung Hiền thở dài, sắc mặt giận dữ trước đó cũng là biến mất không thấy đâu nữa, chỉ ở nơi đó lắc đầu, vô cùng buồn rầu nói.- Khắp chốn Hà Nam loạn lạc nhỏ nhiều lắm., mấy vị vương gia kia cũng phải trông coi. Binh Hà Nam phải trở về. Rợ Sáo bên kia không an ổn. Trên thảo nguyên cũng có rung chuyển. Binh mã chỗ Sơn Tây cũng phải trở về. Liêu Đông bên kia ngày càng thêm căng thẳng. Binh mã Bắc Trực Lệ chúng ta cũng không được rời khỏi quá lâu. Những những Liêu binh kia cũng không được điều động lộn xộn. Bọn chúng muốn lương muốn bổng lộc, oán giận quá nặng, nếu nửa đường xảy ra náo loạn, tai họa của mấy vạn Liêu binh chính là lớn hơn những lưu tặc kia.
Những lý do này Tiểu Khuông kia tất nhiên biết rõ. Ngụy Trung Hiền bên đó dùng tay day day trán, giọng điệu chua chát nói.- Xem ra căn nhà này thật khó. Thu thuế quân lương lòng người oán giận, nhưng tiền lương thu vào lại như dòng nước chảy đổ ra ngoài, cuối cùng còn có thiếu hụt to như vậy. Liêu Đông đáng đánh, tây nam cũng đang đánh, Thiểm Tây cũng không an ổn. Muốn dụng binh với Triệu Tiến kia, đâu còn chỗ nào lấy ra được ngân lượng.
- Lão tổ tông cũng không cần phải lo lắng. Hài nhi nhìn Triệu Tiến kia làm việc thật cũng có chừng mực, hơn nữa chỉ chăm chăm phát tài, không có tại họa gì.
- Nếu như hắn không có chừng mực ngược lại còn tốt. Cái tuổi này, lòng dạ ẩn chứa sâu như vậy, từng bước làm lớn thế kia, ta đây ngẫm nghĩ liền ngủ không yên. Cảm thấy lo lắng sợ hãi. Nói tới đây, Ngụy Trung Hiền ngược lại trấn tĩnh không ít, dùng tay vỗ trên mặt bàn, cắn răng nói.- Đợi Liêu Đông và tây nam bên kia bình ổn, rảnh rỗi tay chân nhất định phải phái đại binh dẹp yên Từ Châu này. Mặc kệ dùng mười vạn hay là hai mươi vạn binh.
Tiểu Khuông gật đầu, gã cũng có cách nghĩ như vậy. Chỉ vỏn vẹn là một thổ hào Từ Châu, so với thiên hạ to như vậy tính làm cái gì. Càn rỡ lúc này chẳng qua chỉ là ức hiếp Đại Minh dụng binh khắp nơi không rút tay ra được. Thật nếu có sức lực dư thừa, trở tay đã tiêu diệt hết, không cần lo lắng như vậy.
Tuy nhiên tới phòng trực lần này, ngoại trừ bảo báo việc công, việc tư cũng phải nói. Gã cũng có việc riêng của mình phải làm, mỗi ngày bận rộn không mở miệng nói lời nào, cũng chỉ có lúc gặp mặt tận hết sức bẩm báo trao đổi.
Tiểu Khuôn giải bày.- Lão tổ tông, chuyện phong ngũ điện hạ làm Tín Vương đã định xong rồi, nói là tháng tám hạ chỉ. Hài nhỉ cảm thấy vạn tuế gia và ngũ điện hạ huynh đệ tình thâm, có phải cũng nên sang nịnh nọt lấy lòng, cũng là rải một con đường vì ngày sau.
- Chúng ta cùng một người chủ. Hầu hạ thật tốt vạn tuế gia tốt hơn bất kỳ kẻ nào. Ngươi cũng chớ nên nghĩ ngơi lung tung. Vạn tuế gia đang lúc tuổi trẻ, hiện giờ không vội, muộn vài năm cũng liền có. Ngũ điện hạ kia sớm muộn phải bị phiên ra ngoài, ngươi qua lại với y làm cái gì hả. Ngụy Trung Hiền trả lời vô cùng nghiêm khắc.
Tiểu Khuông chỉ là kinh cẩn cúi đầu nghe theo nói.- Lời lão tổ tông giáo huấn phải lắm!
Hạng người khẩn yếu nhất trong hoàng cung chính là thiên tử, yêu ghét của ông ta thay đổi thế cục, nắm chắc được mới giữ được giàu sang lâu dài. Kẻ khẩn yếu thứ hai thường thường chính là thái tử, người kế vị này là hoàng đế của mai sau, bợ đỡ nịnh hót tốt rồi, giàu sang về sau cũng không lo. Cho nên hai mươi tư nha môn trong nội cung đều biết nịnh bợ thái tử. Các con nuôi, đồ đệ của Thái giám thường thường đều sẽ phái tới hầu hạ bên cạnh thái từ.
Nhưng hoàng đế Thiên Khải tới hiện giờ còn chưa có con nối dõi, hơn nữa trong cung mọi người đều biết, vị vạn tuế gia này không thích nữ nhân chút nào, ngược lại tốn không ít công sức trên mình những tiểu hoạn quan trẻ tuổi dung mạo mỹ miều kia. Đây chính là kẻ không sinh ra được con cái, nếu như vẫn cứ thế này, em trai ruột của Thiên Khải ngũ điện hạ Chu Do Kiểm liền có khả năng kế vị. Đối với đại sự kế thừa ngôi vua thế này có một phần khả năng cũng đáng giá đặt cược. Nhưng Tiểu Khuông cũng biết, Ngụy Công Công rất ghét người khác nói chuyện này. Ông ta vẫn rất kiên định cho rằng, thiên tử sớm muộn sẽ có con nối dõi, tới lúc đó lại an bài tiếp là được rồi.
Bời vì cách nghĩ này, Ngụy Trung Hiền đối với Chu Do Kiểm cũng không yêu thích chút nào, vẫn luôn cảm thấy Chu Do Kiểm tới hiện giờ còn chưa có được phiên, là có mưu đồ khác, lại không đếm xỉa tới Thiên Khải vẫn luôn không bằng lòng bảo người em trai này rời khỏi. Còn tin tức đã xác nhận, mặc dù phong Tín Vương cũng giống như sẽ lưu ở trong kinh sư sai khiến.
Từ khi có nhà Minh, người kế vị hoàng đế, chỉ có thái tử mới sẽ có dậy dỗ khá hoàn bị, sẽ có Giáo tập và Thị độc, còn các hoàng tử khác thường thường phải đợi tới sau khi phiên đi mới nhận được dậy dỗ. Khi đó có sư phụ và Trưởng sử vương phủ đốc thúc trông coi, cũng tốt hơn nhiều so với kinh thành. (Quan lại được hạ chỉ dạy đỗ hoàng tử và Thái giám chuẩn bị văn phòng tứ bảo thường theo hầu Thái Tử)
Hoàng đệ Chu Do Kiểm theo lẽ thường thì không có sư phụ, tuy nhiên hoàng đế Thiên Khải vô cùng thương yêu người em trai này, cố ý dặn dò Học sĩ Hàn Lâm tới lui dạy bảo. Nhưng các vị tài tuấn Hàn Lâm Viện đều là kẻ chờ làm Thượng thư và Đại học sĩ, ai cũng không bằng lòng hao phí quá nhiều tinh lực trên mình một gã phiên vương không thú vị. Ngươi có dạy dỗ tốt đi chăng nữa, hoàng đệ Chu Do Kiểm này gần gũi cảm kích đi chăng nữa, thì có chỗ tốt gì. Đợi tới lúc được phiên, chẳng lẽ đường đường Học sĩ còn phải đi theo làm Trưởng sử vương phủ, đây há không phải bị người thiên hạ cười rụng răng sao.
Viện Hàn Lâm đối với dặn dò này cũng là qua loa cho xong, sắp đặt một Học sĩ già sắp phải cáo lão về quê sang. Người ngày cũng là thời vận không đầy đủ, vốn cho rằng vào Hàn Lâm Viện tiền đồ vô lượng, lại liên tiếp đắc tội người khẩn yếu, tới tới lui lui cũng chỉ bỏ phí thì giờ ở bên trong. Bị sai phải sang dạy dỗ Chu Do Kiểm, ông ta cũng không tốn công sức gì chỉ là dạy đối phương đọc sách biết chữ, ngẫu nhiên hứng trí bừng lên mới sẽ lên tiếng cảm thán.
Hoàng đệ Chu Do Kiểm rất tò mò hỏi.- Sư phụ, trong thiên hạ này Liêu Đông bị giặc Thát Nữ Châu Kiến Châu tàn hại, thổ ty tây nam phản loạn, Hà Sáo lại có rung chuyển. Vậy tai họa chỗ nào lớn nhất? Bởi vì người ở kinh sư, lại thường xuyên bầu bạn bên cạnh Thiên Khải, chính sự thời cuộc cậu ta cũng rất hiểu rõ, thường xuyên nhắc tới chuyện này.
Mặc kệ dạy dỗ có lệ thế nào, dạy dỗ hoàng đệ bài vở, bề ngoài cũng phải làm rất chu toàn, người ngoài nhìn vào cũng không moi ra được sai lầm. Song lần này Chu Do Kiểm dò hỏi, Học sĩ kia lại trở nên nghiêm túc, có chút trịnh trọng nói.
- Điện hạ, Nữ Chân Kiến Châu, man di tây nam, Mông Cổ Hà Sáo đều chẳng qua là tật bệnh ghẻ lở. Từ Châu kia mới là họa lớn trong lòng.