Người khách tới này vẻ mặt thành khẩn nói.- Trương công tử, cậu thiếu niên anh hùng bậc này, sao lại tủi nhục cúi mình dưới tay cường đạo, nhận giặc làm cha. Hạng người anh hùng như cậu đây triều đình sớm đã muốn chiêu dụ rồi. Ở nơi Từ Châu này, "đại đội trưởng" gì kia chẳng ra được chút danh khí gì cả. Đối với cậu hạng người anh kiệt bậc này chính là trò cười, mai sau nào có được tiền đồ gì. Đợi triều đình rảnh rỗi tay chân, biên quân, quân doanh Bắc kinh tụ lại, đầu lĩnh phản tặc Triệu Tiến kia còn không phải chỉ có một con đường bị tiêu diệt sao. Đi theo người như thế đó không phải là đi về phía con đường chết sao?
Gã nói một câu, sắc mặt Trương Hổ Bân càng khó coi thêm một phần chỉ lạnh lùng nói.- Hai huynh đệ còn có bốn tỷ muội nhà ta, cha ta làm công làm ruộng cho nhà khác, ca ca ta cũng đi theo. Tỷ muội khác giúp mẹ ta làm chút thêu thùa kiếm sống. Cả nhà chưa được ăn no qua mấy lần, cuối năm ăn được mấy bữa lương thực trộn trấu cám đã coi như đón tết rồi. Ca ca ta té gãy chân, một tỷ tỷ của ta đói chết, một muội muội bị người ta bắt cóc. Cha ta vì nuôi cả nhà làm việc nặng thân thể suy sụp, mẹ ta muốn bán tỷ tỷ muội muội của ta. Lúc đó sao không thấy triều đình quan phủ. Nếu không phải tiến gia thu dụng, ta sao sẽ có hôm nay, cả nhà ta sao hằng ngày ăn no mặc ấm, sống qua những ngày hãnh diện.
- Đây đều là ơn huệ nhỏ nhặt thu mua lòng người, so không được với trung nghĩa to lớn này. Trương công tử, Tuần phủ đại nhân bằng lòng cất nhắc cậu làm Du kích tiêu doanh của ông ta. Tới lúc đó Trương công tử và bọn thủ hạ toàn bộ đều là nhân mã tinh nhuệ dưới trướng Tuần phủ, mai sau tiền đồ Tổng binh, Tham tướng này cũng đợi chờ tới tay. Đây là con đường lớn phủ đầy ánh vàng, là tiền đồ chính đáng. Người khách tới đó nói vô cùng tha thiết, chẳng qua lúc nói ơn huệ nhỏ nhặt cả mặt khinh thường.
Trương Hổ Bân lắc đầu, cao giọng hô.- Người đâu.
Tiếng nói hô ra, mấy tên gia đinh bên ngoài đi vào, Trương Hổ Bân cả mặt chán ghét chỉ vào thuyết khách nói.- Đây là kẻ ly gián quan phủ phái tới, bắt lấy đưa tới Từ Châu.
Bọn gia đinh như lang như hổ tiến lên, đè người xuống. Người khách tới nọ cả mặt kinh ngạc, ở nơi đó hô lớn.- Ta là có ý tốt. Trương công tử, cậu một thân bản lãnh không đi báo đền ơn nước, chẳng lẽ muốn theo giặc, chẳng lẽ muốn đi con đường đen tối sao?
Lúc còn muốn nói tiếp đã bị gia đinh dùng vải bố nhét chặt miệng, Trương Hổ Bân ngồi ở nơi đó chỉ bảo nói.
- Phái người áp giải đi tới Từ Châu, nhớ rõ nhất định phải còn sống đưa sang.
Gia đinh bên đó vâng dạ, thuyết khách lăn lộn giẫy dụa, lúc bị đánh mấy quyền thật đau mới ngoan ngoãn, bị dẫn thẳng ra ngoài. Một gã gia đinh rơi lại đằng sau, đợi sau khi người khác đều ra khỏi cửa mới quay đầu nới với Trương Hổ Bân.- Đại đội trưởng, ngài không nên nói chuyện với hắn.
Trương Hổ Bân có chút bực dọc trả lời.- Ta biết rõ không nên nói với hắn, ta chỉ là tò mò hắn muốn nói gì. Gia đinh kia không có tiếp tục nói chuyện, chỉ là hành lễ cúi chào, xoay người rời khỏi. Trương Hổ Bân hít một hơi thật sâu, lại có chút hối hận. Gia đinh kia nói rất đúng, bản thân gã không nên nói chuyện cùng đối phương hơn nữa còn là bảo tả hữu lui xuống mới nói chuyện. Mặc kệ là tò mò hay không, tin tức truyền tới chỗ Từ Châu, tóm lại sẽ có động tĩnh không hay.
Nghĩ tới lời đề nghị của thuyết khách kia, trên mặt của Trương Hổ Bân lộ ra nét cười lạnh. Lúc bản thân mình chịu cảnh khốn cùng khổ cực ai đếm xỉa qua, hiện giờ cái gì cũng có rồi, hơn nữa lúc tiền đồ rộng lớn hơn nữa lại sang hứa hẹn. Gia đinh mấy liên này chính gã vốn dĩ không dẫn dắt được. Vì Triệu Tiến, vì Từ Châu việc gấp phải tòng quyền, nhưng nếu muốn tạo phản với Triệu Tự Doanh, chỉ sợ thuộc hạ bên dưới lập tức sẽ không nghe theo, sẽ bắt ngay đưa tới Từ Châu. Cho dù mang đi được tám liên đại đội thứ tư này, đại đội thứ nhất bất kỳ lúc nào cũng điều động được đoàn luyện giết chết gã. Trương Hổ Bân trước giờ nhận định đúng một việc, Triệu Tiến làm việc vẹn toàn, hắn dám bỏ gã ở nơi này, thì nhất định không sợ gã xa rời lòng dạ phản bội.
Trương Hổ Bân lẩm bẩm nói.- Phải ở Hưng Long Xã bỏ chút công sức lần nữa rồi. Gã mơ hồ phán đoán ra được, trong liên thứ nhất dưới tay của mình có tai mắt đội Nội Vệ, cũng có người của Hưng Long Xã, những kẻ này đều dang trông chừng gã. Nghĩ tới chỗ này, Trương Hổ Bân lại nhịn không được nghĩ tới Trang Lưu bên kia. Mình ở bên ngoài trấn thủ lập công, nhưng cũng cảm thấy không có tiền đồ bằng người thân cận bên cạnh Triệu Tiến.
Trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã bên đó càng lúc càng phồn hoa, rất nhiều đồ đạc ở nơi đó tụ tập sau đó vận chuyển tới khắp nơi phủ Duyện Châu Sơn Đông. Chỉ vỏn vẹn mua sắm của điền trang bản thân Triệu Tự Doanh cũng đã khiến nơi này hưng thịnh rất nhiều. Thương nhân từ nam chí bắc tụ tập cũng không có người nào biết trước đó vài ngày có đội thuyền ở nơi này bị chặn lại, người trên thuyền bị giết không ít.
Hiện giờ cô nương ở Sơn Đông, Hà Nam thậm chí Sơn Tây tới Nam Trực Lệ bán tiếng cười tìm đường sống, nơi thích đi nhất chính là trấn Ngung Đầu. Nơi này không có quản chế nghiêm ngặt như Từ Châu cũng không có cạnh tranh khốc liệt như cửa sông Thanh Giang, vả lại hết thảy đều có khuôn phép, thương nhân giàu có đủ nhiều, ở nơi này kiếm tiền thật sự là dễ dàng.
Việc bậc này cũng là truyền miệng, sau khi tiếng tăm lan truyền, nữ nhân tới nơi này càng lúc càng nhiều, khách chuyên tới nơi này tầm hoan cũng càng ngày càng nhiều. Lúc khách đón tào thuyền ngang qua địa phận cũng sẽ có người chuyên giới thiệu cho bọn thương nhân giàu có kia, xem thử bọn họ có hứng thú hay không. Ở chốn phong nguyệt này cũng có danh tiếng "Tam Tần Hoài", sở dĩ gọi như vậy là vì cửa sông Thanh Giang bên kia đã được xưng tụng là Tiểu Tấn Hoài.
"Tam Tần Hoài" ở vùng đất ven hồ phía nam trấn Ngung Đầu, Vân Sơn Hành ở nơi này chiếu theo chuẩn mực tu sửa dựng chợ trải đá phiến trên mặt đất, đào móc sông rạch thoát nước, sau đó trù hoạch dựng lập nên. Có lầu các ven hồ ngắm cảnh, cũng có đình viện ẩn náu trong rừng trúc, thuyền hoa xa xỉ dạo chơi trên mặt hồ, trời vừa tối, đèn đuốc sáng trưng, tiếng tiêu tiếng trúc dập dìu bất chợt nhìn thấy còn thật cho rằng là bên bờ sông Tần Hoài.
"Yến Minh Xuân" (tiếng chim yến) là một căn trạch viện vùng Tam Tần Hoài hồ Lạc Mã, không được coi là xa xỉ thượng đẳng nhất, nhưng cô nương thông thường xinh đẹp mỹ miều, hưởng dụng so với mấy nhà tốt nhất kia cũng kém không nhiều lắm, giá cả lại hợp, chuyện làm ăn ngược lại là một nhà tốt nhất. Từ trước giờ đều là khách khứa nhộn nhịp ra vào, khí thế ngất trời, thậm chí có một số thương nhân bên ngoài tới ở luôn nơi này bao trạch viện ở lâu dài, trở thành nhà cửa sản nghiệp ở bên ngoài. Nhưng trạch viện nuôi cô nương này chính là ở ngay sau cửa chính của "Yến Minh Xuân", thoạt nhìn giống như là một nơi dân chúng ở của trấn Ngung Đầu.