Những người kết đội đến đây cũng rất buồn bực, bất kể nói thế nào đây cũng là biểu hiện nhà mình làm việc bất lực, trở về cho dù là không bị răn dạy, chỉ sợ cũng sẽ bị ghi nhớ tới chuyện này. Chịu qua bài học này, ngay tức khắc tuyên bố, ngày mai ra ngoài, phải là người của Triệu Tự Doanh và bọn Liêu dân biên thành đội, không được một mình đi ra ngoài.
Điều này cũng không có gì phải an ủi, sáng sớm hôm sau, người tới trước cùng với chưởng quầy khách điếm đi đến bên nha môn huyện phủ Đăng Châu, tiền bạc đã tốn ra không ít, thăm hỏi đã sớm làm qua, bên quan phủ cho thuận tiện, hoặc là châm chước cũng đơn giản.
Vốn định sau khi đi qua quan phủ còn phải đi qua đội nhặt xác bên kia xem thử, lại không ngờ ở trong huyện nha tìm được người rồi. Lão Hùng lưng hùm vai gấu đấy, dáng vẻ đặc trưng, rất là dễ nhận ra, chưởng quầy bên này và đội trưởng bổ khoái tán dóc vài câu, dâng lên chút bạc vụn, đội trưởng cười sắp xếp cho bọn họ đi bên nhà lao lĩnh người.
Sai dịch dẫn đường cũng được một xâu tiền đồng đút lót, mặt mày hớn hở dẫn đường. Khi tới nhà lao rồi, sai dịch kia và cai ngục vừa nói chuyện, cai ngục lập tức bố trí ngục tốt đi dẫn người, đây đều là thủ đoạn quen thuộc rồi, mọi người cũng không xem đó là chuyện gì cả.
Chưa từng nghĩ không bao lâu sau ngục tốt đi dẫn người đã chạy trở lại, sắc mặt có chút không tốt lắm, ngay bên tai cai ngục nói vài câu, nụ cười trên mặt cai ngục kia cũng thu lại, do dự một chút mở miệng nói.- Không phải không muốn giúp đỡ, là Lầu gia phái người đến nói rồi, đêm nay phải cho ông ta bệnh chết ở trong đại lao, thật sự không dễ làm.
Quản sự Vân Sơn Hành và chưởng quầy khách điếm đều là kẻ thông thuộc tinh khôn, vừa nghe là "không dễ làm" mà không phải "Không xử trí được". Đây còn có gì không hiểu nữa, thẳng thừng chính là lấy ra tiền bạc để nói chuyện, đưa ra mười lăm lượng bạc, người bên này lập tức được thả ra, một cái mạng mười lăm lượng, một bên cảm thấy hơi mắc, một bên cảm thấy buôn bán có lời.
Lão Hùng từ trong lao được thả ra mặt mũi bầm dập, tinh thần cũng là uể oải không phấn chấn, xem ra chịu không ít đau khổ. Quản sự vốn lại đây chuộc người rất bất mãn với lão Hùng, nghĩ thầm rằng khi gặp mặt nhất định phải hung hăng răn dạy, nhưng vừa thấy bộ dạng này lập tức trở nên giận dữ, mở miệng liên tục hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Hôm qua lão Hùng đi lại trên đường, kẻ buôn người và tự bán mình trong phủ thành Đăng Châu cũng thật sự không ít, lão Hùng càng xem trong lòng càng là khó chịu, nhưng cũng không bất đắc dĩ. Đi qua một con đường lại nhìn phía đối diện có người nhìn rất quen mắt, ông ta vội vàng qua đó xem thử, người nọ chính là em gái của người nào đó ở quặng mỏ, em gái này đang quỳ gối ở trên chiếu tự bán mình. Cái gọi là vở kịch bán mình chôn cha kiểu này thường thường đều là bố trí lừa gạt hoặc là dụ dỗ, nhưng ở bên trong thành Đăng Châu mua bán người hưng thịnh như vậy, tự bán mình cũng không có lạ lùng gì.
Vì sao tự bán, nguyên nhân cũng rất đơn giản, phụ thân mang theo huynh muội ba người chạy trốn tới bên này, phụ thân ở trên biển đã mất đi, đại ca sau khi lên bờ giúp người ta làm việc vặt, một ngày đêm khuya không rõ nguyên nhân chết ở đầu đường, nhị ca tức giận công tâm ngã bệnh. Cuộc sống vốn đang miễn cưỡng trụ vững được, huynh muội hai người lập tức không chịu nổi. Em gái này không có tiền cho nhị ca bốc thuốc chữa bệnh, lại không muốn lưu lạc phong trần, cho nên ở trên đường phố tự bán mình, nói rõ nếu như mua, trước hết lấy ra tiền bạc đi chữa bệnh cho người nhà, sau đó đi nha môn làm công văn khế ước, nếu không phải dân chúng lương thiện, kiên quyết không đi theo.
Em gái này tuy nói gầy ốm da vàng như nến vậy, nhưng vẫn là có vài phần tư sắc, lại tốt ở chỗ còn trẻ tuổi, năm đó cũng có danh tiếng trên quặng mỏ Liêu Đông, vốn định đưa đến bên Lý gia làm thiếp. Tuy nhiên em gái này cũng là khờ dại, đoán chừng là nghe lời đồn truyền miệng lúc rảnh rỗi của người ta, nghĩ đến tự bán để dành được tiền, có lẽ trong lòng còn có mấy phần ảo tưởng.
Khi được lão Hùng nhận ra, cố nhân gặp lại, khóc rống một lát, lão Hùng trên người còn có tiền bạc, cũng biết bên Từ Châu sẽ giúp đỡ thu nhận người, khiển trách em gái này vài câu, lấy ra trước mấy lượng bạc mà bản thân dành dụm cho đối phương bốc thuốc xem bệnh, sau đó nói là sẽ dẫn bọn họ cùng đi Từ Châu.
Cô gái này ra ngoài cho người chà đạp tất nhiên là không muốn, lập tức nghe theo an bài của lão Hùng, vội vàng đi về nhà bốc thuốc mời lang trung tới nhà. Lại không ngờ được, còn không đợi đi khỏi, đã bị một bọn hào nô bao vây, một người chính giữa hơn hai mươi tuổi, mặc áo bào gấm, vênh váo tự đắc ngồi ở trên ngựa, nhìn cô em gái hoảng sợ kia, gật đầu nói.
- Thật đúng là không tệ, trở về nuôi dưỡng vài ngày là đã lấy ra đi gặp người được.
Lão Hùng biết rằng lúc này chỉ còn nước chạy mau, hạng người như vậy ông ta ở Liêu Đông không phải chưa từng thấy qua, biết là cái dạng gì, chỉ là âm thanh buồn bực nói.- Cô bé còn nhỏ không hiểu chuyện, vừa nhìn thấy người trong nhà bị bệnh, không có cách nào, lúc này mới làm liều tự bán. Hiện giờ tiền bạc đã dành dụm xong rồi, phải vội vã trở về chữa bệnh, các vị xin thương xót nhường đường cho.
Vừa nghe xong, sắc mặt công tử kia lập tức thay đổi, phía dưới có một gã hào nô đầu óc rất mau lẹ, lập tức thét to nói.- Các ngươi thật sự to gan quá, lấy tiền đặt cọc của công tử chúng ta rồi, lại nói đã dành dụm xong tiền bạc, giữa ban ngày ban mặt lại dám đi lừa gạt, chúng ta đi gặp quan!
Cô em gái kia đâu có từng thấy qua trường diện này, một bên khóc một bên cãi cọ, lão Hùng lại biết phải gặp phiền phức rồi, bên cạnh lại nhìn không thấy người quen, người chung quanh cũng đang né tránh, ngay cả người xem náo nhiệt cũng không dám đến gần phía trước. Lão Hùng không có cách nào khác, chỉ tiện tay ở bên đường nắm lên hai tảng đá, hung tợn nói ai muốn tiến lên là liều mạng. Thân thể ông ta cao to khỏe mạnh, khi cùng với những thợ mỏ tụ lại quyết đấu với giặc Thát cũng luyện được vài phần bản lĩnh liều mạng. Khi ông ta nghĩ rằng, đỡ được cửa ải trước mắt này, chạy tới bên khách điếm cầu cứu, tóm lại sẽ không chịu thiệt quá nhiều.
Lẽ ra bên người thiếu niên phù hoa hư hỏng như vậy chỉ là những kẻ nhàn rỗi chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng thôi, chỉ cần đánh lật nhào vài người, đổ máu là dọa được mấy người lùi lại, thì sẽ có thì giờ chạy về khách điếm, nhưng lão Hùng lại không ngờ rằng bọn hào nô của công tử cưỡi ngựa này đều có võ nghệ trên người. Tảng đá trong tay ông ta còn chưa có ném ra ngoài, đã bị người ta cướp đi trước mặt, một đấm vào nơi giữa eo, sức lực cả người đều thoát ra, lại bị hai người chạy lên đá ngã sấp, bọn người đó đuổi theo đánh loạn một trận, sau đó cô gái kia cũng ngay trên đường bị cướp đi.