Lúc này, Điền Long ở một bên giãy dụa càng kịch liệt hơn, đừng nhìn Điền Long xuất thân cử nhân, nhưng thân cao, thể tráng, gã bên này nổi cơn độc ác hai gia đinh dùng hết khí lực mới khống chế được. Mặc dù nói không ra lời, nhưng ai cũng nhìn ra được tâm tư của Điền Long này, gã đã bị dáng vẻ của đệ đệ mình chọc giận. Cát Hương nhìn không nhẫn nhịn, lại vung roi ngựa lên, giơ tay quất xuống một cái trước ngực Điền Long. Một đòn này đánh Điền Long quỳ luôn ở trên đất. Kỹ xảo roi ngựa này của Cát Hương chính là học của gia đinh Mông Cổ, cổ tay y vốn đã có công phu thật sự làm tới mức thu phát tự như, một roi ngựa này quất xuống, sắc mặt Điền Long cũng đã trắng bệch.
- Ngươi có phải cảm thấy người huynh đệ này của ngươi làm mất mặt ngươi phải không? Cảm thấy huynh đệ này của ngươi làm mất mặt Điền gia các ngươi? Vào lúc này thà chết cũng không bằng lòng chịu tủi nhục như vậy? Triệu Tiến ở trên ngựa hỏi, Điền Long mặc dù không trả lời nhưng ánh mắt lại nói rõ hết thảy mọi thứ.
Triệu Tiến cười lạnh một tiếng, lại là nói.- Đệ đệ của ngươi ở bên đó khóc lóc om sòm lăn lộn giả vờ nhút nhát ôm đớn hèn là vì ngươi cũng là vì Điền gia các ngươi. Gã là muốn khiến cho ngươi và cả nhà sống sót mới làm ra điệu bộ kia. Xem ra Điền gia các ngươi là đệ đệ này của ngươi làm chủ.
Mã Xung Hạo cười phụ họa nói.- Lão gia nói không sai. Vốn tưởng rằng một người Điền gia này trúng cử nhân, một người lo liệu giáo phái, đề ra chủ ý này nắm hết thảy mọi chuyện chính là gã cử nhân này. Xem như thế này, kẻ nắm lấy mọi chuyện đưa ra chủ ý ngược lại là gã đệ đệ này. Tuy nhiên, ngày thường đệ đệ này nhất định là để cho ca ca cảm thấy mình làm chủ. Gã nắm rõ lòng người càng thêm chuẩn xác.
Triệu Tiến cười gật đầu. Điền Long quỳ ở noi đó đối với mấy lời đối thoại này tất nhiên nghe rõ ràng. Trước hết là mở to hai mắt, trố mắt chốc lát, nhìn thấy bên phía đối diện, gã đệ đệ Điền Trúc kia không ngừng dập đầu khóc cầu xin tha, thấy những người nhà bên cạnh Điền Trúc khinh bỉ, mắng giận. Điền Long không ngăn được nước mắt chảy xuống, đột nhiên cũng là dập đầu sát xuống đất, gắng sức va thật mạnh.
Triệu Tiến không bận tâm với tình nghĩa huynh đệ gì kia, hắn chỉ là mở miệng nói.- Rút khỏi quan đạo, nữ nhân và con nít không cần trói lại. Cho các cô ả nương náu trong thùng xe thì được rồi. Những kẻ khác đều phải dùng dây thừng, ai muốn phản kháng vậy thì giết không cần hỏi. Áp giải Điền Trúc diễn kịch giả vờ nhút nhát kia sang đây gặp ta.
Mã Xung Hạo và Cát Hương vâng dạ, bọn gia đinh bắt đầu đi làm, có người sang lục soát dùng dây thừng trói chặt tù binh, có người thì cảnh giới bốn phía, lại có người chuyển dời xe ngựa trên đường đi. Những nô bộc, hộ vệ, người nhà Điền gia kia vốn kinh hãi khiếp vía, sợ đối phương thừa lúc này ra tay hạ sát, nhưng từ lúc bắt đầu đã không có một cơ hội xoay chuyển, tới hiện giờ cũng chỉ đành trông vào ông trời, trông vào số mệnh rồi.
Tuy nhiên khiến người Điền gia thở phào nhẹ nhõm chính là, gia đinh Triệu Tự Doanh không có động thủ, chỉ là trói người lại đuổi khỏi quan đạo, mặc dù bọn nữ quyến Điền gia vô cùng hoảng sợ, nhưng gia đinh lại làm rất giữ thể diện, tận lực không đi đụng chạm trông thấy mặt, chỉ là xua đuổi bọn trẻ nhỏ và nữ nhân già yếu lại cùng nhau, dùng xe ngựa vây quanh bọn họ lại, thậm chí còn chia đồ ăn nước uống mang theo cho một chút.
Nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh làm việc có khuôn phép như vậy, những người khác ít nhiều thở ra nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn về phía Điền Trúc cũng chẳng còn chút nào khinh bỉ phẫn hận rồi. Cũng may vị nhị gia này quyết đoán và không cần mặt mũi, nếu như thật sự xung đột, sao đánh lại được người Từ Châu vừa một thân là sắt lại vừa cưỡi ngựa lớn cao to, còn không phải chỉ có một con đường chết, mặc kệ nói thế nào cũng không bằng còn sống.
Ngưu Kim Bảo bên kia cầm một cái khăn tay ẩm sạch sẽ đưa cho Triệu Tiến, để cho Triệu Tiến lau chùi mồ hôi trên trán. Triệu Tiến và Mã Xung Hạo đều là xuống ngựa, Cát Hương thì lại đi đốc thúc bọn gia đinh đi làm việc. Điền Trúc cũng bị trói thật chặt, bị mấy gã gia đinh giải tới bên đó. Điền Trúc sau khi bị giải tới, trước hết nhìn Điền Long quỳ ở nơi đó kế tới mới nhìn hướng Triệu Tiến.
Giống như tất cả mọi người lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tiến, bọn họ biết Triệu Tiến trẻ tuổi lại không nghĩ tới Triệu Tiến còn trẻ như vậy. Song Điền Trúc rất nhanh tỉnh táo, mau chóng che giấu vẻ ngạc nhiên của mình, vô cùng cung kính cúi đầu xuống.
Triệu Tiến rất có hứng thú nhìn người trước mặt này, tuổi đã ngoài ba mươi, vẻ mặt nhìn hào hoa phong nhã, thật sự ra lại là hạng người nhanh nhẹn, nhìn thân thể và tứ chi hẳn là người từng luyện qua võ nghệ. Hơn nữa không coi là yếu, xem thái độ vẻ mặt này giết người đổ máu hẳn không phải đã làm một lần, tuy nhiên lúc này, vị Điền Trúc nhanh nhẹn này vẻ mặt kính cẩn và cung kính, ngoan ngoãn quỳ ở nơi đó không dám có mảy may động đậy.
- Ngươi không nghĩ tới ta sẽ dẫn đội nhân mã giết sang đây phải không?
- Hồi bẩm Tiến gia, tiểu nhân không nghĩ tới. Tiểu nhân vốn cho rằng Nghi Châu là nơi chốn hẻo lánh, xung quanh lại nhiều núi như vậy, Tiến gia sẽ không dễ dàng sang đây. Cho dù lại đây, tiểu nhân cũng biết được tin tức. Điều Trúc lúc trả lời câu hỏi này cũng là mang mấy phần tò mò.
Triệu Tiến cười trả lời một câu.- Ta men theo ven sông ở Từ Châu tới đây đúng là rắc rối. Nhưng ta đi từ Bi Châu qua Hoàng Hà, đi đường độ sang lại rất đơn giản. Địa giới tỉnh kia là chuyện của quan phủ, lại không phải rãnh sâu núi cao gì, như thế nào ngăn được người.
Nghi Châu bên này địa thế hoang vu, nhưng từ Nghi Châu đi về hướng nam mãi cho tới vùng Bi Châu Nam Trực Lệ, liền không có núi cao gì, dọc đường đều là địa thế bằng phẳng. Địa hình như vậy rất hợp cho đội nhân mã đi lại. Từ nơi đó kéo tới phải nói là một đường thông suốt không gì ngăn cản. Trở ngại trong lòng Điền Trúc này chính là ranh giới tỉnh Nam Trực Lệ và Sơn Đông.
Quan phủ, thân sĩ, cường hào, lục lâm của Đại Minh đều là chiếu theo ranh giới tỉnh này chia địa bàn, không dám dễ dàng vượt tỉnh đi lại. Trên quan phủ có phương viên quản hạt, ra khỏi phương viên này thì không có quyền lực, tất nhiên sẽ không khinh xuất. Còn như thân sĩ cường hào này, ngoại trừ tồn tại bậc cao nhất như Khổng phủ Diễn Thánh Công và Lỗ Vương này, còn lại cũng là lấy biên cảnh châu huyện, tỉnh phủ này làm ranh giới, bọn lục lâm mã tặc cũng là như vậy.
Nói nguyên nhân cũng là rất đơn giản, thân sĩ cường hào và quan phủ là dính dáng sống nhờ lẫn nhau, còn cường hào thân sĩ cũng phải dựa vào quan phủ che chở hoành hành. Sống nhờ lẫn nhau, cho nên đều bị ranh giới biên cảnh này bao vây. Còn về bọn lục lâm mã tặc này cũng có đạo lý không khác gì những lục lâm cường hào thân sĩ đó, chẳng qua chỉ là một phần nhỏ trộm cướp thông đồng với quan phủ, một phần lớn thì thông đồng với thân sĩ cường hào.