Mỗi một câu hỏi ra, Thôi Văn Thăng liền thở dài một hơi, Triệu Tiến lại nói tiếp.- Thủ hạ của Triệu mỗ đúng là nhiều thêm một chút, nhưng đó cũng là vì hộ vệ sản nghiệp nhà mình. Thật từng công đánh thành trì, thật từng giết hại dân chúng vô tội, thật từng làm cái gi trái với vương pháp. Đều không có. Ba tỉnh Lỗ, Dự, Nam Trực ngoại trừ Văn Hương Giáo làm loạn tạo phản, lúc khác đều là thái bình yên ổn. Thôi công công, ngài nói có phải hay không?
Thôi Văn Thăng bên đó liên tục hít mấy hơi không ngừng, chỉ tựa lưng vào ghế ngây ngốc. Triệu Tiến thân thể nghiêng về phía trước tự mình nói.- Hiện giờ An gia và Xa gia bên phía tây nam còn chưa có hoàn toàn bình định, còn có thành trì chưa thu phục. Liêu trấn phía đông bắc tan tác, Nữ Chân Kiến Châu đã uy hiếp tới một vùng Liêu Tây bất cứ lúc này cũng tiến sát tới Sơn Hải Quan. Các bộ lạc Mông Cổ phía bắc trước nay không an bình. Năm ngoái Mông Cổ Hà Sáo xâm chiếm, Thiểm Tây bị cướp đoạt chết bị thương hơn mười vạn. Năm nay nghe nói lại trời lạnh rét, các bộ lạc Mông Cổ còn muốn xuôi nam. Tứ Xuyên và Vân Quý muốn dụng binh, Liêu Đông bên kia phải dụng binh, Thiểm Tây Sơn Tây đều dụng binh. Nơi chốn triều đình muốn dụng binh nhiều như thế, tới chỗ nào cũng là kẻ thù bên ngoài giặc Thát, man di. Theo cục diện như vậy, sao lại động thủ được với một Bảo Chính cỏn con nơi tim gan của Đại Minh nào? Huống chi tên côn đồ đó không có phất cờ tạo phản, chỉ là tự luyện hương dũng hộ vệ sản nghiệp, chỉ chăm lo tới vơ vét làm giàu. Các quan viên triều đình không ít kẻ còn ở nơi này trong sáng ngoài tối có được lợi ích. Bọn họ tại làm sao muốn tới đánh nơi này nào?
Triệu Tiến thao thao bất tuyệt, Vương Triệu Tĩnh và Cát Hương đều không kìm nổi nhìn sang. Thôi thái giám Thôi Văn Thăng ngồi ở đối diện hắn cũng không nhịn nổi ngồi thẳng thân mình lên. Rất ít thời khắc nhìn thấy Triệu Tiến hùng biện như vậy.- Triều đình ở Liêu Đông tổn thất xấp xỉ mười lăm vạn binh lính. Ở tây nam tổn thất gần bốn vạn. Còn phải giữ vững biên trấn, còn phải hộ vệ kinh kỳ. Sao lại có dư lực chăm lo tới nơi Từ Châu này nào? Sao lại sẽ tiêu hao sức lực có hạn ở nơi chốn thái bình nào?
Trong phòng yên lặng, Thôi Văn Thăng chỉ là nhìn Triệu Tiến cũng không có tức thì trả lời. Triệu Tiến sau khi nói xong chỉ là mỉm cười. Đợi nét cười kia đều sắp cứng đơ, Thôi Văn Thăng mới chậm rãi lắc đầu cổ họng khàn đặc nói.- Ngươi đúng thật là chí bao trùm thiên hạ. Con người như ngươi đây sao không ra sức vì triều đình ngược lại gây họa lớn cho triều đình?
Triệu Tiến lời lẽ ngay thẳng nói.- Thôi công công, chớ nên không bằng không cớ vu cáo hãm hại lương dân. Triệu mỗ nói lại một lần nữa, mưu phản làm loạn là vu cáo hãm hại, Triệu mỗ không sợ gặp quan. Sắc mặt Vương Triệu Tĩnh nghiêm túc liên tục gật đầu, Cát Hương sau lưng không ngừng húng hắng ho, bị Triệu Tiến liếc mát nhìn mới tức thì đứng thẳng sống lưng.
Thái giám Thôi Văn Thăng suy sụp nói.- Đúng vậy a, ngươi không sợ gặp quan, là quan sợ gặp ngươi. Ngươi cũng không có nói sai, những bọn quan lớn Đô Sát Viện, Lục bộ, Nội các đều là nghĩ như thế. Bọn chúng nghĩ tới nơi này còn nói hai câu, Ngụy công công và ta đây mặc kệ ai nói phát đại quân tấn công Từ Châu, cho dù nói Từ Châu các ngươi muốn làm phản đều sẽ lập tức bị đám đông công kích. Chỉ sợ vạn tuế gia cũng không bảo hộ được.
Nói xong lời cuối cùng, Thôi Văn Thăng lại có vẻ mặt nghi hoặc nhìn chằm chằm Triệu Tiến nói.- Triệu Tiến, ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Ngươi hiện giờ đã tới mức như vậy, ngươi còn mong muốn gì? Ngươi thật sự muốn tới con đường cùng kia sao?
Triệu Tiến không có trả lời thẳng thừng.- Thôi công công, ta hiện giờ không có tạo phản, hiện giờ ở Từ Châu và xung quanh đều là thái bình giàu có. Đây đã đủ rồi. Về phần mai sau như thế nào chúng ta lo được xa như vậy sao?
Tổng đốc tào vận, Thái giám Thủ bị Phượng Dương Thôi Văn Thăng vô lực cười xòa, giọng buồn bực nói.- Ngươi là muốn lưu danh sử xanh, bất chợt nghe thấy còn cho rằng ngươi muốn báo đền triều đình. Hiện giờ ngẫm lại, mấy chữ này khiến người ta sởn tóc gáy.
Triệu Tiến cười không có nói tiếp, hắn lúc nhỏ nói với người khác, phải lưu danh sử xanh, lời này nghe thế nào cũng là lời lẽ của thiếu niên có chí hướng tất nhiên đủ truyền ra ngoài. Bên phía triều đình muốn thu gom tin tức mặt này cũng không khó, tuy nhiên cũng không cần phải kể rõ chuyện nhỏ nhặt này.
Trong phòng nhất thời không nói chuyện, tin mở rộng thay đổi biên chế của Triệu Tự Doanh dẫn tới khắp nơi và triều đình để mắt tới, sau đó triều đình phái người hoặc là Thôi Văn Thăng này tự mình tới trước. Sau khi trải qua lần nói chuyện này cũng coi như có được lời ăn nói. Về phần lời ăn nói này có thuyết phục được khắp chốn hay không, đó chính là một chuyện khác. Vẻ mặt Thôi Văn Thăng chán nản thất vọng, tới lúc này, Triệu Tiến ngược lại hứng thú.
Triệu Tiến có chút nghiêm túc nói.- Thôi công công, chuyện Triệu mỗ và bọn huynh đệ làm, theo lý không nên bị Ngụy công công và Thôi công công dòm ngó chặt chẽ như vậy. Mấy nha môn châu huyện phủ, Nam Trực Lệ, Hà Nam và Sơn Đông đó thậm chí tính cả bậc Tuần phủ Phượng Dương, Tuần phủ Sơn Đông đều là qua loa bỏ qua được đều ậm ờ cho qua. Triệu mỗ nơi này biết giữ mặt mũi, bọn họ cũng biết giữ mặt mũi, vì sao Ngụy công công và Thôi công công theo dõi nơi Triệu mỗ không buông?
Thôi Văn Thăng mang bát trà nhấp một hớp, trà nhạt kia vẫn là khiến y nhịn không nổi nhíu mày, sau khi buông xuống cười khổ lắc đầu sau đó cảm thán nói.- Ngụy công công và ta đây đều là nô tì của vạn tuế gia. Vạn tuế gia tốt, những kẻ làm nô tì như chúng ta cũng liền tốt. Vạn tuế gia chính là Đại Minh, Ngụy công công và ta đây tất nhiên nhìn không nổi có người gây bất lợi với Đại Minh. Về phần những kẻ hủ Nho đó, thăng quan phát tài mới là việc chính, tốt xấu của Đại Minh có can hệ gì tới bọn chúng.
Nói tới đây, Thôi Văn Thăng dừng một chút lại là nói.- Cũng có một số kẻ tốt, thế nhưng ít. Hiện giờ những kẻ đọc sách đó nào còn quản tới Đại Minh gì. Văn chương viết ra rực rỡ gấm hoa, trung quân đền nợ nước, một khi trở thành quan, đã muốn trèo lên cao, đã muốn tranh đấu, giành giật với đảng đối địch, nâng bản thân mình lên, những thứ khác ậm ờ cho qua được liền vứt đi mất.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều nghe rất chăm chú, tuy nhiên Thái giám Thôi Văn Thăng kia càng nói càng mất hứng, đến cuối cùng chỉ là khoát tay nói.
- Giảng những thứ đó làm gì, nội quan như ta đây làm được nhiều hơn nữa cũng là gian tà. Ngân lượng Vân Sơn Hành và kho muối nơi Phượng Dương hứa đưa cho ngày trước ta đây mang luôn trở về.
Vân Sơn Hành bên đó làm ăn buôn bán ở phủ Phượng Dương cũng là không ít, đầu tiên là hoàn toàn lũng đoạn muối lậu, sau đó là rượu trắng và các loại hàng hóa, đặc sản của phủ Phượng Dương cũng thông qua các đầu mối của Vân Sơn Hành bán ra bên ngoài. Phủ Phượng Dương ngoại trừ Túc Châu, các nơi khác vẫn chưa phải là phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, muốn tiện lợi làm ăn buôn bán, tất nhiên phải để cho Thôi thái giám chỗ tốt.