Lý Hoà lập tức phản bác Nghiêm mặt đen.- Đùa, năm đó Tiến gia dẫn bọn gia đinh đánh đông dẹp bắc, trong tay cũng chỉ có mấy mấy cây cung, mấy cán súng hỏa mai, còn không phải dùng trường mâu nghênh đón, kết trận xông lên, bọn họ làm sao mà chống trụ nổi. Hơn nữa trong tay ta còn có mấy chục cây cung, lưu tặc liệu có được bao nhiêu. Trên mình chúng ta còn một bộ giáp sắt nữa đa.
Tuy nhiên đôi bên thương lượng cuối cùng đạt thành thoả hiệp, Lý Hoá xuất lĩnh liên đội trường mâu, gia đinh và đoàn luyện phân ra trước sau tạo thành đội hàng ngang bốn mươi dọc ba mươi. Sau đó, đội ngũ của bọn người Nghiêm mặt đen và Tề Nhị Khuê chiếu theo liên đội chia làm bốn đội tản ra xung quanh đội hàng ngang lớn, kịp thời chi viện yểm trợ, lưu lại hai trăm người khống chế cổng thành tránh cho lúc cần còn có đường lui.
Cao thấp Đằng huyện rất không bằng lòng đối với sự liều lĩnh này của binh mã Triệu Tự Doanh, thầm nghĩ chỉ cần thủ thành như thế đợi đại quân đến tất nhiên vạn điều khỏi lo, hà cớ làm sao phải mạo hiểm đi ra ngoài như vậy, nhỡ may có sơ xuất gì thì biết phải làm sao. Nhưng vốn dĩ sẽ chẳng ai chịu nghe lời của bọn họ.
Lúc bọn Lý Hoà quyết định xuất chiến, viện quân tinh nhuệ Văn Hương Giáo xuất phát từ Trâu huyện cũng đã tới. Dưới thành có hơn bảy nghìn binh lính có dư, không phải một đại đội nhân mã trùng trùng điệp điệp, nhưng bảy nghìn quân này so với đám ô hợp lúc trước có vẻ uy nghiêm có độ, thật đúng là có chút dáng vẻ quân binh. Thấy một màn này, cao thấp Đằng huyện lại càng thấy lo lắng, bèn tiến lên khuyên bảo
- Chính do tình thế nguy cấp như hiện nay, thế nên mới phải xuất quân đuổi bọn chúng đi. Bằng không để chúng công thành thật, chúng ta lại ít người, như thế mới phiền toái lớn. Lý Hoà đã quyết rồi, đằng nào chăng nữa cũng phải xuất chiến
Quan lại sĩ thân Đằng huyện cũng không còn cách nào, chỉ còn cách ngầm ra dấu. Nếu như lỡ may chiến cuộc không tốt, cũng không được để lũ binh mã Từ Châu cuồng ngạo đấy trở lại, lỡ may quân phản loạn thừa thế công thẳng vào đó chính là đại hoạ ngập đầu. Cho nên một khi không tốt, thì lập tức tập hợp dân tráng cướp lấy đóng chặt cửa thành.
Sau khi đại đội thứ ba Triệu Tự Doanh cùng với đoàn luyện dưới thành bày trận, bọn tinh nhuệ Văn Hương Giáo từ Trâu huyện bên kia phái tới cũng bày trận xông ra. Công thành thưowng vong tất nhiên thảm trọng, thông qua chiến đấu trên đất bằng sát thương sinh lực quân địch, như thế mới là hữu hiệu nhất.
Cuộc chiến vừa khơi mào, Lý Hoà cũng không coi trọng trận pháp gì, chỉ mặc giáp cầm mâu, hô quát ra lệnh, nhằm bản trận loạn quân Văn Hương Giáo chạy sang. Hàng ngũ một ngàn hai trăm người tiến bước chỉnh tề, không hề hoảng loạn, còn mấy trăm binh tản ra thì hộ vệ hai cánh, sẵn sàng yểm trợ bất cứ lúc nào.
Nhìn đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh cứ như vậy đi tới, đội hình trước sau giữ vững không loạn, tinh nhuệ loạn quân Văn Hương Giáo vốn có chút tự tin cũng bắt đầu xôn xao. Bọn họ cũng từng trải qua huấn luyện y hệt, nhưng sau khi bước được mười bước lại phải chấn chỉnh lại, chứ không cách nào luôn giữ được đội hình ổn định tiến tới như vậy. Nhìn trường mâu đối phường hơn chục thước, mũ giáp sáng loé dưới ánh mặt trời, loạn quân Văn Hương Giáo bỗng cảm thấy ưu thế của mình chỉ còn lại đông người.
Theo đội ngũ Triệu Tự Doanh dần dần tới gần, đại đội Văn Hương Giáo cũng bắt đầu ngênh chiến, chỉ có điều bước được chẳng bao xa đã bắt đầu tản loạn, chỉ đành dừng lại tu chỉnh rồi mới bước tiếp. Thấy vậy, đội ngũ quân Triệu Tự Doanh bước càng thêm ổn định, cứ như vậy tới gần nhau. Hai bên bước đều cho đến lúc cách nhau năm mươi bước, lác đác vài mũi tên bắn ra từ trong hàng trận Văn Hương Giáo, còn có người ném mạnh đá vụn đoản mâu, chẳng qua những thứ đó đánh không được xa như thế.
- Theo ông đây xông lên! Lý Hoà hô quát một tiếng, nâng ngang trường mâu bắt đầu chạy chậm tiến lên, cả đội ngũ bắt đầu gia tăng bước chân, cứ như vậy đều bước tiến lên chạm vào đại đội loạn quân Văn Hương Giáo, nhìn giống như một bức tường đầy gai nhọn thúc đẩy đi lên. Mấy hàng đầu loạn quân Văn Hương Giáo nhìn còn có chút bộ dáng đều bị đâm giết lật nhào, thắng bại của trận chiến chính được phân định vào thời khắc này.
Quả thật loạn quân Văn Hương Giáo có mấy ngàn mấy vạn, mà gia đinh đoàn luyện Lý Hoà suất lĩnh còn không tới hai nghìn người, thế nhưng hàng ngũ gia đinh Triệu Tự Doanh chặt chẽ chỉnh tề. Trong khoảng độ mười thước xếp song song năm người, hàng ngũ còn loạn quân Văn Hương Giáo rời rạc, trong khoảng độ mười thước có được ba người đã là tốt lắm rồi. Tính như vậy khi mặt đối mặt Triệu Tự Doanh sẽ nhiều hơn của quân Văn Hương Giáo, chỉ cần đội ngũ Triệu Tự Doanh luôn duy trì di chuyển tiến lùi, như vậy quân địch đối mặt luôn ít hơn mình, trước sau chính là đè ép đánh tới. Một vòng liều chết xung lên, toàn bộ đại đội Văn Hương Giáo ắt không chịu được bao lâu, có người bắt đầu tán loạn, người chạy loạn này đang xông nát đội ngũ của phe mình, mà như thế chẳng khác nào trợ lực cho đội ngũ Triệu Tự Doanh. Càng chạy càng nhiều nhứ thế, đội ngũ Triệu Tự Doanh cứ như thế xua đuổi từng làn sóng người. Loạn quân cũng bị loạn quân này quấy phá, vốn dĩ đứng không vững được, nếu không muốn bị giẫm đạp chết thì chỉ có nước chạy trốn thôi.
Đầu thành Đằng huyện thì mồm há hốc mắt trợn trừng như thế nhìn xuống trận chiến ở dưới. Bọn họ rốt cuộc cũng hiểu được Triệu Tự Doanh mạnh cỡ nào, chỉ không đến hai ngàn người ra trận lại đánh cho quân địch nhiều gấp mấy lần tan tác đại loạn, thậm chí cuốn ngược trở lại, ngay cả loạn quân sẵn sàng chiến đấu ở đằng sau cũng bị cuốn vào, đều bị Triệu Tự Doanh không tới hai ngàn người xông phá, đánh cho đại loạn.
Lý Hoà tuy rằng một lòng đòi đánh nhưng vẫn biết chừng mực, không quá hiếu chiến vào quá sâu, luôn khống chế đội ngũ tiến lùi. Hơn một canh giờ sau liền ra lệnh đội quân rút lui. Nhưng vào lúc này ngàn gia đinh đó cũng chỉ có mấy hàng trường mâu phía trước dính máu, hộ vệ tới lui ở xung quanh có tử thương, còn lại không khác so với lúc suất trận là mấy. Nhưng trong một trận chiến như vậy đội ngũ Triệu Tự Doanh không có loạn nhịp.
- Quân tạo phản cũng chỉ thế thôi, nếu để chúng một hai năm thì khả năng còn gom góp ra một đội binh mã, chứ còn như bây giờ thì chẳng tính là gì, chẳng qua chỉ là lấy nhiều doạ ít, dùng mạng người đánh đổi thôi. Lý Hoà xuất thân quan quân hiểu rõ loạn dân, đánh xong trận, bao nỗi lo lắng biến mất không một tăm hơi, tràn đầy hào khí, tự tin.
Trận chiến này đánh xong, Văn Hương Giáo bỏ lại mấy ngàn người, trong đó chết dưới mũi trường mâu cũng phải đến ngàn người, số đông còn lại là do giẫm đạp lên nhau mà chết. Một trận chiến này cũng khiến đám người Lý Hoà càng thêm tự tin hơn, ngay cả già trẻ Đằng huyện đều sắp sẵn trai tráng ra ngoài lượm chút đồ xót lại. Còn Lý Hoà khí thế hừng hực, mài đao sửa kiếm, mong muốn đánh lần hai. Nhưng loạn quân Văn Hương Giáo ngoài thành lại không cho gã cơ hội ấy, ngày hôm sau chúng bắt đầu lui binh, ngoài thành Đằng huyện không còn lưu tặc vây thành gì nữa, vốn tưởng rằng phải có khổ chiến tử chiến cam go, lại không ngờ rằng dễ dàng hoá giải nguy cơ đến thế.
Đằng huyện ai nấy đều khó mà tin được lại có kết cục như vậy thậm chí không dám quá tin tưởng, vẫn không dám mở cổng thành, sợ trúng bẫy của lưu dân. Sau đó Lý Hoà phải phái thám mã trinh kỵ ra ngoài thăm dò, nhận được tin đại đội nhân mã Văn Hương Giáo tan tác tháo chạy về Trâu huyện bên kia, già trẻ Đằng huyện lúc ấy mới thấy vui mừng thoát nguy.
Con người đều là không có gì so được với hiện thực, một khi không còn nguy cơ lưa sém lông mày, không cần đến binh mã Từ Châu cứu viện nữa, thái độ liền trở nên có chút thay đổi. Tri huyện và bọn thân sĩ Đằng huyện lại bắt đầu thấy có chút gì đấy nhìn không vừa mắt đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh. Vỏn vẹn chỉ là thổ hào Từ Châu không ngờ có thực lực chướng mắt như vậy, chúng rốt cuộc muốn làm gì, lẽ nào chúng định tạo phản? Thời thế bây giờ vẫn là thiên hạ của Đại Minh đất trời sáng lạn, chúng muốn tìm chết kệ chúng chẳng ai quản, nhưng chúng ta không muốn chôn cùng a. Duy nhất lo lắng chính là Lý Hòa này cứ đóng chiếm thành trì không chịu đi.
Cũng may binh mã Triệu Tự Doanh lại rất biết điều, ngay ngày thứ ba loạn quân Văn Hương Giáo rút lui, bọn họ cũng rút khỏi thành trì ra điền trang ngoài thành đóng quân. Già trẻ Đằng huyện cũng hư tình giả vờ an ủi giữ lại một phen, rồi liền bắt đầu vui vẻ thảo luận chia chác công lao, mấy ngàn thủ cấp lưu tặc ngoài thành, đây cũng là đổi được kha khá công lao.
Cũng trong ngày đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh rời đi ra khỏi thành, có một Thiên tổng quan quân cùng mấy chục tên kỵ binh hộ vệ đến Đằng huyện. Sau khi đánh cho loạn quân Văn Hương Giáo bỏ chạy, Đằng huyện ai nấy đều tiếp đãi quan tướng vô cùng nhiệt tình, đối với họ mà nói đây mới chính là chính đạo, là thay mặt của triều đình.
Tuy vậy, Thiên tổng quan quân lại không có đáp lại nhiệt tình gì lắm, chỉ nói đại quân hiện đang hợp vây huyện thành Trâu huyện, cho nên cần các nơi xung quanh xuất lương xuất lực, hiệp trợ đại quân công thành. Đây là việc quân vạn lần khẩn cấp, không ai được chậm trễ, bằng không sẽ bị xử theo quân pháp. Con số Thiên tổng quan quan này đưa ra rất lớn khiến Đằng huyện ai nấy đều đau lòng, nhưng nghĩ cũng biết, trong tay chính vị Thiên tổng này, chỗ thượng cấp vị Thiên tổng này kiểu gì cũng nhân cơ hội để mà vơ vét lương bổng phát tài.