Nếu nói đến lời đồn của Từ Châu vệ, đó chính là có người nào đó khi đi đêm, lại nhìn thấy nơi nào đó có ánh sáng màu đỏ rực rỡ, không biết là bởi vì có người đốt lửa hoặc là bảo vật gì đó xuất thế, đuổi theo qua đó xem thử thì rất là sợ hãi, hoá ra ở xung quanh mồ mã Triệu gia, có rồng hổ cuộn mình. Còn có cái gì, khi ngày hạ sinh Triệu Tiến, sấm sét vang dội, rất nhiều người nhìn thấy có con rồng ở trên trời chui vào mồ mã Triệu gia.
- Đệ cũng tin việc này, huynh sinh ra ngày đó là một ngày trời nắng, cha mẹ huynh nói qua vài lần rồi. Về phần ánh sáng màu đỏ rực rỡ kia, không phải nói tinh thần người kia không được tốt lắm sao? Có phải là ai đó định viện cớ này lấy lòng chúng ta mà đi bịa ra chuyện này không? Triệu Tiến không thèm để ý nói, sau đó lại cười nói.- Muốn nói nhà huynh như thế nào, sao không đi nói đám huynh đệ chúng ta tụ cùng một chỗ…. Không đúng, chuyện này đã có người đi đồn đại rồi.
Tin tức từ khắp nơi đều đưa lên đây, lời nói đồn đại cũng là như thế, có người nói đám huynh đệ Triệu Tiến trước khi sinh ra, trời giáng mưa lửa, vô số sao băng rơi xuống đất, sau đó mới có Triệu Tiến và bọn huynh đệ cùng với vô số nhân tài phía dưới tụ tập lại, bởi vì tất cả mọi người là tinh tú thoát thai chuyển thế thành người vân vân.
Nếu là bình thường, lời đồn như vậy thật ra cũng không gây thiệt hại gì cho Triệu Tự Doanh, nhưng khi các loại giáo phái như Văn Hương Giáo, Bạch Liên Giáo xuất hiện làm loạn, truyền thuyết long hổ tinh tú cũng rất dễ dàng bị người có lòng dạ thêu dệt giở trò, cho nên Triệu Tiến đối với chuyện này căm thù đến tận xương tuỷ. Hắn nói đến đây, Vương Triệu Tĩnh, Cát Hương, Lưu Dũng và Như Huệ cũng nghĩ đến lời đồn này, tất cả mọi người đều là không kìm nổi cười vang.
Triệu Tiến mở miệng nói vài câu.- Hà Chính và Lý Xán không phải nhân tài, chỉ nói được làm việc tương đối khá. Trên đời này có bao nhiêu người tài hoa, cũng không có cơ hội lộ mặt, hoặc là lộ mặt ra cũng không có được ủng hộ lớn như vậy. Cũng có rất nhiều người giữa đường phạm sai lầm cứ như vậy bị loại bỏ ra. Mà Hà Chính và Lý Xán, còn có rất nhiều người ở trong Triệu Tự Doanh chúng ta, đều có đầy đủ của cải ủng hộ, khi làm sai cũng có đầy đủ khoan dung cho cơ hội nhiều như vậy đi làm lại, dĩ nhiên sẽ là một nhân tài. Không riêng gì bọn họ, chúng ta cũng là như thế này.
- Không không không, chúng đệ là như vậy, đại ca thì khác đấy. Vương Triệu Tĩnh và những người khác đều lắc đầu.
Bên Tế Ninh đã bố trí xong xuôi, trong tay Triệu Tiến người tin được đều phái đi bên đó, hơn nữa tận hết sức an bài cân bằng kế tiếp. Tất cả mọi người đều cảm thấy bố trí của Triệu Tiến rất là chu toàn, suy xét tới tất cả các mặt, duy có một điều, thiết lập tầm cỡ lớn chu toàn như vậy, nếu để đối phó một phủ Duyện Châu Sơn Đông, cho dù phủ Duyện Châu này còn mạnh hơn một phần ba Sơn Đông, nhưng như vậy cũng quá lãng phí.
Lần này mở rộng thay đổi biên chế, rất nhiều người đều cảm thấy rất có hứng thú. Kẻ thích đọc sách kinh sử, thích đi suy nghĩ một ít chuyện, đều đang nghị luận mày mò gốc rễ lần này, bọn họ đều cảm thấy thú vị. Chỉ có người rất mẫn cảm mới cảm nhận được vẻ căng thẳng khắc nghiệt của trên dưới Triệu Tự Doanh. Gia đinh các đoàn các đội đang trong tình trạng sửa soạn chiến đấu, một khi kẻ địch đến tập kích, lập tức là sẽ khai chiến. Ngay cả kho hàng các nơi cũng đã sắp sẵn đầy đủ đồ đạc, cũng có rất ít người đi để ý tới một số tiểu tiết. Xe thuyền trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh, trong mấy ngày này có vẻ rất khẩn trương, khiến thương gia cảm thấy rất phiền phức, lại có ít người biết được, xe thuyền vận dụng toàn lực đều là trù bị cho Triệu Tự Doanh, miễn cho một khi có việc xoay trở theo không kịp.
Tầng mặt cốt lõi của Triệu Tự Doanh đều biết rằng, một khi lữ thứ nhất đặt chân tới Sơn Đông, hoặc là nói tin tức này vừa truyền ra, sóng gió chiến tranh sẽ trở nên thật lớn, rất có khả năng sắp phải khai chiến như vậy. Ngay cả phụ thân của Trần Thăng Trần Vũ cũng vô cùng bồn chồn, huống chi những loại người cực kỳ thông minh trong quan phủ triều đình. Nhưng khiến mọi người không ngờ tới chính là, mọi chuyện vẫn rất yên tĩnh. Trong khoảng mấy ngày này, Triệu Tự Doanh ở kinh sư tăng thêm người, chỉ cần là tin tức dò la được thu thập được, không cần tiếc rẻ tiền bạc. Mã Lục trong khoảng mấy ngày này quả thực biến thành đứa con phá của, tuy nhiên kinh thành không có bất kỳ một tin tức truyền về.
Hiện giờ kinh sư có một chuyện đại sự nhất chính là bọn quan văn cùng dâng sớ, đòi nhũ mẫu Khách Thị của Thiên Khải Hoàng đế phải rời cung, Khách Thị này trong cung sẽ gây hại rất lớn tới thiên tử. Mà bởi vậy, quyền thế của Đề đốc thái giám Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền lại không ngừng tăng thêm, người đảng Đông Lâm cảm thấy mình càng ngày càng bị bức ép đến khốn cùng, chỉ còn nước dùng cách này để phát động phản công, do Cấp sự trung Lục Khoa bắt đầu phát động. Từ dưới lên trên, ngôn luận như nước, thậm chí ngay cả bọn quan lớn trong hai mươi tư nha môn nội cung cũng đi theo phụ họa việc này. Dù sao Ngụy Trung Hiền một nhà chiếm quyền lớn, khiến mọi người cảm thấy bị đè ép, Khách Thị này đã trở thành người như thái hậu nội cung vậy, vẫn là càng sớm đi ra ngoài là càng tốt. Đối với bên Ngụy Trung Hiền mà nói, tất nhiên là giữ lại Khách Thị trong cung là tốt nhất. Đôi bên vì chuyện này mà công kích lẫn nhau, thiên tử vì chuyện này cũng đau đầu mãi không thôi.
Ở trong tình thế như vậy, ai còn đi để ý tới cử động của một thổ hào Từ Châu, ai cũng sẽ không "rảnh tay việc triều chính" đi bận tâm tới chuyện này.
Đoàn thứ hai của Thạch Mãn Cường cũng bắt đầu mở rộng biên chế rồi, đoàn thứ hai mở rộng thành lữ thứ hai, lữ trưởng lữ thứ hai Thạch Mãn Cường, kiêm nhiệm đoàn trưởng đoàn thứ nhất lữ thứ hai. Lữ thứ hai cũng có ba đoàn một đại đội gia đinh cưỡi ngựa, trong đó đoàn thứ nhất có một ngàn gia đinh trường mâu, bốn trăm gia đinh súng hỏa mai, tay trống ba người, tay cầm cờ ba người, hai người đưa hiệu lệnh. Đoàn thứ hai và đoàn thứ ba mỗi đội là tám trăm gia đinh trường mâu, súng hỏa mai cùng với cung thủ tổng cộng hai trăm, tay trống hai người, cầm cờ hai người, người đưa hiệu lệnh hai người. Đại đội gia đinh cưỡi ngựa cũng có bốn liên, gia đinh cưỡi ngựa bốn trăm tám mươi người.
Lữ gia đinh thứ hai có liên đội hỏa pháo, bốn khẩu hỏa pháo ba cân tây, sáu khẩu hỏa pháo một cân tây, có hai liên gia đinh dự bị, hộ vệ liên đội hỏa pháo. Trong đó, đoàn thứ nhất lữ thứ hai cùng với đại đội gia đinh cưỡi ngựa trú đóng ở trại Triệu gia chính giữa khu bắc Hoài An, đoàn thứ hai trú đóng ở thôn trang giữa Bi Châu và trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã, đoàn thứ ba trú đóng ở ven bờ đông hồ Lạc Mã cách mười lăm dặm đông bắc Túc Thiên.
Khu bắc Hoài An phải nói là nơi cốt lõi của Triệu Tự Doanh, nơi này không có vương pháp Đại Minh quản hạt, hoàn toàn là đất đai địa bàn của Triệu Tự Doanh, hộ dân cũng đều là người đã chết trên sổ hộ tịch của Hộ phòng, bọn họ là trang đinh, tá điền trong thôn trang Triệu Tự Doanh, đã không phải là con dân của Đại Minh rồi, cho nên chủ quản phòng nông khẩn ở bên khu bắc Hoài An, người được chọn sẽ trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.