Đây không cần nói mọi người cũng nghĩ tới. Loại cường hào đỉnh cấp như Khổng phủ Khổng Thánh Công, nhiều hậu duệ họ tộc như thế cần bố trí ổn thỏa, lại truyền thừa nhiều năm như thế, tất cả chuyện làm ăn buôn bán kiếm tiền quả thật đều sẽ ở trong tay. Nghiệp muối này khẳng định là muối lậu, muối lậu này và đồ tể đều là ti tiện, con cháu không được tham gia khoa cử, Khổng gia nắm được ở trong tay không hiếm lạ. Vị Khổng Chương này không mảy may kiêng dè nói ra mới là thú vị, chỉ là Vương Hữu Sơn ở nơi đó thấp giọng ho khan. Ông ta dù sao cũng là hạng người cổ hủ, cho dù trong lòng biết rõ, nhưng nghe thấy người trước mặt nói ra, vẫn là cảm thấy khó chịu.
Khổng Chương cười tiếp tục nói.- Tuy nhiên bề ngoài vẫn là phải kiêng dè. Chủ nhà bên đó còn có chút giả vờ giả vịt làm thầy đồ, chưa bao giờ nói tới việc thô tục về tiền bạc buôn bán làm ăn. Chẳng qua con cháu Khổng gia như tôi cũng không tính là chính thống, xuất thân cũng không nói rõ ràng ra được, mai sau cũng không đăng tên được vào trong gia phả, cho nên không nhiều điều để ý như vậy, cứ thẳng thắn gọn gàng nói với Triệu công tử.
Nói tuy rằng không có nói rõ, nhưng mọi người đều đoán được sơ qua chuyện của Khổng Chương này, trong lòng đều có suy nghĩ "con tốt thí" hoặc là cùng loại hiện lên. Ngược lại Triệu Tiến có chút hứng thú mở miệng nói.
- Khổng phủ các người ở Sơn Đông tranh đoạt đất đai với ta, các người khắp chốn bị nhục, đoán chừng còn có một số người chết bị thương. Cục diện như vậy, ngươi còn muốn sang mở tiệm làm ăn buôn bán, đây thật sự là có chút lạ lùng. Ngươi không sợ bị người trong tộc trách tội sao? Còn nữa, có lời nào tất cả lấy ra nói hết, tránh cho về sau khó chịu. Xem ngươi quang minh chính đại tới đây như thế, thiết nghĩ không phải làm nội ứng gian tế. Nhưng thân phận người Khổng gia của ngươi muốn mở tiệm, Tế Ninh, Lâm Thanh dễ dàng hơn nhiều, kiếm được cũng sẽ không thua kém Từ Châu, ngươi tội gì tới nơi này mạo hiểm?
Triệu Tiến thẳng thắn nói chuyện, ở trong hoàn cảnh đón khách bình thường, khách nhân sớm hẳn đã đổ mặt tía tai xấu hổ hoặc là tức giận, mà trên mặt Khổng Chương mang nét tươi cười nghe lấy. Triệu Tiến lại là nói.- Ngươi là Khổng phủ quyền quý, ta là Bảo Chính Từ Châu. Tuy nhiên hiện giờ muốn gặp mặt ta không dễ dàng. Ngươi nếu như hiện giờ không nói cho rõ ràng, về sau có xích mích hiểu lầm gì, nghĩ muốn gặp ta lần nữa cũng đã không gặp được nữa rồi. Đừng có mà lãng phí cơ hội lần này.
Vương Triệu Tĩnh có chút lúng túng đứng dậy.- Đại ca, Khổng...
Khổng Chương cười ngăn Vương Triệu Tĩnh điều đình.- Không sao, không hề gì. Vương công tử để cho tại hạ nói thì tốt rồi.
Khổng Chương đứng thẳng sống lưng lên, nét tươi cười vẫn không thay đổi, đứng ở nơi đó mở miệng nói.- Từ trước không biết Từ Châu có hạng người như Triệu công tử. Từng nghe qua danh xưng Triệu Thiên Vương này, cũng không xem thành chuyện gì, cảm thấy chẳng qua chỉ là anh hùng giang hồ gì đó. Cái tên Lão Hổ của Khổng Gia Trang gì kia là đút lót mấy tay quản sự trong phủ giả danh. Triệu công tử diệt ông ta cũng không người để ý. Tuy nhiên năm ngoái đánh bại quan quân, năm nay bình định lưu tặc, một hơi ăn sạch ba phần tư phủ Duyện Châu. Tại hạ lúc này mới dần dần hiểu rõ, mới biết Triệu công tử không ngờ là anh hùng khó có được như vậy. Mấy năm ngắn ngủi rõ ràng đã làm ra sự nghiệp lớn đến thế. Lần này tới Từ Châu vừa nhìn qua, càng khiến người xem không biết đủ. Nói gì mà thời trị vì của ba đời Thánh Vương, nói gì mà đọc Luận Ngữ bình thiên hạ. Tại hạ còn không biết có ai gầy dựng ra được phồn hoa giàu có và đông đúc như một vùng Từ, Bi này hay không. Đây là an cư lạc nghiệp, thái bình sung túc. Vốn tưởng rằng chỉ ở Giang Nam mới có lại không nghĩ được nhìn thấy ở Từ Châu.
Trong phòng ngoại trừ Triệu Tiến, trên mặt mỗi người đều có thần sắc tự hào đắc ý. Làm tốt cũng phải có người khen, nếu như bị một người có phân lượng khen ngợi.vậy thì càng thêm khác biệt, huống chi đây còn là người tới từ Khổng gia.
Ở trong phòng cũng chỉ có Triệu Tiến đối với Khổng Chương không có chút nào lễ độ.- Những lời này rất nhiều người nói qua. Ngươi nói thử xem ý đồ ngươi tới có gì tốt. Khổng phủ Diễn Thánh Công ở trong mắt trong lòng của hắn chính là một đại cường hào, chỉ vỏn vẻn như thế mà thôi.
Lời Triệu Tiến không mảy may lễ độ, nét cười trên mặt Khổng Chương ngưng trệ chốc lát. Gã cho dù tự tại tiêu sái thế nào, đó cũng là tự mình nói với mình, nhưng bị Triệu Tiến nói như thế, tức thì cảm thấy sỉ diễn có chút không nhịn được. Nhưng nét ngưng trệ trên sắc mặt chỉ vỏn vẹn trong nháy mắt, đầu óc Khổng Chương xoay chuyển nhanh chóng, lại nhớ tới mình đi tới Từ Châu, lấy kẻ sĩ Vương Triệu Tĩnh làm cơ hội, đưa thiếp bái phỏng, sau đó đã được đối đãi như thượng khách, chờ tới lúc gặp Triệu Tiến, tuy nói Khổng Chương là kẻ biết cách bình tĩnh, tuy nhiên khó tránh khỏi có chút lòng dâng tràn phơi phới. Lại nghĩ hôm nay gặp mặt Triệu Tiến, người trẻ tuổi này từ đầu tới cuối đã không có một chút tôn kính với Khổng gia, hoặc là kích động với người Khổng gia tới trước mặt.
Muốn nói Triệu Tiến này không biết người Khổng gia tới thăm hỏi có ý nghĩa gì, Khổng Chương liền không tin. Người trẻ tuổi này đối với chính gã tuy rằng không lễ độ lại nhìn ra được là hạng người điềm tĩnh. Hạng người như vậy cho dù xem thường Khổng phủ Diễn Thánh Công, cũng sẽ xuất phát từ thực tâm dùng lễ đối đãi. Còn Triệu Tiến này rõ ràng biết những điều này lại coi thường không thèm để ý, dường như cho tới bây giờ vốn không có để Khổng gia vào trong mắt. Chẳng lẽ Triệu Tiến là một tên mãng phu không có trí óc, Không biết ý nghĩa tượng trưng của Khổng gia đối với giang sơn xã tắc? Hoặc là nói chí hướng của Triệu Tiến này tự biết lấy mình vốn dĩ không có chỗ nhỏ nhoi cho hậu duệ Thánh Nhân, tông môn của Nho học?
Suy đoán thứ hai khiến Khổng Chương cả người sợ run, trong nháy mắt lóe qua ý niệm này trong đầu, Khổng Chương cảm thấy đất trời đều phải sụp đổ, nhưng lập tức trở nên hưng phấn. Không như vậy sao dám đánh cuộc một lần, hơn nữa bản thân mình cũng là lén lút tới, vốn dĩ không có bất kỳ ý chí thậm chí ám chỉ của Khổng phủ Diễn Thánh Công. Cao thấp Khổng phủ chỉ sợ đại đa số người đều chưa từng nghe qua Triệu Tiến Từ Châu.
Khổng Chương chậm rãi nói.- Triệu công tử, ý đồ của tại hạ nào có gì đâu. Tại hạ tự xem mình thành con chốt thí của Khổng gia, tiếp theo là muốn phát tài. Triệu công tử chưa quen thuộc với Sơn Đông, Triệu công tử có lẽ có tai mắt thuộc hạ, nhưng một số chỗ rất nhỏ thiết nghĩ không có tại hạ không hiểu tường tận. Còn nữa, Khổng gia cũng có không ít sản nghiệp không cách nào để ý tới được, nhưng trong số đó Triệu công tử chưa chắc không để ý tới. Tại hạ ở giữa đắp cầu dắt mối, tóm lại là kẻ có lợi. Sau cùng chính là mở tiệm ở Từ Châu, chợ búa hưng thịnh như vậy không giơ tay mó vào một lần quả thật quá đáng tiếc.
Triệu Tiến tựa lưng vào ghế mỉm cười, thản nhiên hỏi.- Nếu đã như vậy, ngươi sẽ không sợ sau cùng đại quân triều đình tới tiêu diệt, Từ Châu ta tan thành tro bụi, ngươi mất cả chì lẫn chài còn phải bị liên lụy. Mạo hiểm này ngươi từng nghĩ tới rồi sao?