Khách thương kia ngoại trừ tôi tớ, còn có mấy người thiếp xinh đẹp đi cùng, lúc ở trong phòng ngược lại nhiều hơn lúc ra ngoài nhìn quang cảnh. Khách thương này là nhà giàu từ trong thành Lạc Dương phủ Hà Nam tới, làm ăn buôn bán chính là đặc sản và dược liệu ở Thiểm Tây, muốn ở Từ Châu mua một số hàng hóa phương nam quay về, nói chuyện làm ăn cũng là quen tay. Hà Gia Trang bên này rất thường thấy, thật cũng không có gì lạ thường, sau khi tra soát qua lúc ban đầu cũng không có để ý tới nữa.
Tuy nhiên trong khoảng mấy ngày này phòng bị của Hà Gia Trang lại nghiêm ngặt hơn rất nhiều. Nơi ở của Triệu Tiến và mấy nơi khẩn yếu đều phải gia tăng hộ vệ. Trên đường phố tuần đinh mặc y phục cùng kiểu dáng và tai mắt chỗ tối cũng tăng thêm. Hơn nữa khách điếm, hiệu buôn các nhà, những nơi người ngoài tới nhiều kia cũng đều là tăng thêm tai mắt và thám tử. Liên đội hỏa khí và liên đội trường mâu đã trộn lẫn vào nhau bắt đầu ra ngoài phố tuần tra, đội nhân mã thường trú đóng ở bên ngoài. Kẻ không am hiểu nhìn rất vui mắt, kẻ am hiểu lại thấy ra được sát khí lẫm liệt.
Về phần nguyên nhân cũng không có chút nào bí mật, có một số người đã biết. Ở trấn Ngung Đầu, ở cửa sông Thanh Giang, ở châu thành Từ Châu, ở Phong huyện, ở Đãng Sơn đều đã phát hiện thích khách của bọn giặc. Thoạt nhìn bọn giặc trước giờ luôn theo dõi nơi Từ Châu muốn động thủ, cho nên phòng bị nghiêm ngặt cũng nhất định phải có. Kỳ thật hãng buôn kho hàng các nhà vân vân cũng đều sẵn sàng phòng bị, đối với khách thương xa lạ ngoài mặt nhiệt tình, âm thầm cẩn trọng. Bọn họ cũng căm thù tới tận xương tủy với loại thích khách này. Mấy lần gây ra chuyện đều phải trước hết phóng hỏa đốt giết tiệm buôn, kho hàng vân vân thật sự khiến người ta nổi giận.
Tuy nhiên phòng bị như thế là thái độ ngoài lỏng trong chặt, chỉ có người từng sống lâu dài ở Từ Châu, khá là quen thuộc với Triệu Tự Doanh mới nhìn ra được chút gì đó không đúng, những kẻ khác vẫn là vui ca hưởng cảnh thái bình, gom châu báu mò vàng bạc như trước. Chỉ cần kẻ nào tới mua bán và du ngoạn bình thường, đi lại tự do, cũng cảm giác không ra quá nhiều khác biệt.
Khách thương tới từ Lạc Dương kia cứ như vậy rời khỏi Từ Châu. Vốn dĩ trước kia trên một đoạn quan đạo giữa Quy Đức và Khai Phong mã tặc trộm cướp không ít, hiện giờ cũng là nơi chốn thái bình, đi đường bộ quả thật còn tiện lợi hơn đi Hoàng Hà phải ngược dòng mà lên. Bọn họ không nhanh không chậm rời khỏi Từ Châu, sau đó đi vào phủ Quy Đức, tiếp tục đi về phía tây, hơn nữa bọn họ còn có từng trải, đó chính là trọ ở trong khách điếm Vân Sơn Triệu Tự Doanh mở ra, an toàn sạch sẽ, chu đáo yên lòng, ngay cả trạm dịch của quan phủ cũng còn kém xa.
Đợi ra khỏi Quy Đức, sau khi tiến vào mặt đất Khai Phong, từ trên tới dưới đều cảm thấy được rõ ràng có khác biệt rồi. Hết thảy mọi thứ bắt đầu trở nên hỗn loạn không hề có khuôn phép như vậy. Phái biết lúc này, khách thương vẻ mặt tươi cười kia mới sa sầm xuống, nhìn đội ngũ hộ vệ từ xa. Bọn hộ vệ địa vị không cao chút nào cũng đều thay đổi dáng vẻ, nhích lại gần bên cạnh xe ngựa của khách thương ngồi, những người khác cũng không có chút nào dị nghị, tất cả mọi người đều có dáng vẻ nhẹ nhõm.
- Chúng ta cứ như vậy trở về sao?
- Ngươi muốn chết ngươi tự mình đi đi. Ta ở trong thành Lạc Dương còn có vợ con, người cả nhà phải dựa vào việc sai vặt của Bách hộ này nuôi sống đấy.
- Triều đình đây là nghĩ thế nào. Đầm rồng hang hổ như thế bảo bọn ta tới ám sát? Không cần nói tập kích, cho dù tới được gần trong vòng trăm bước Triệu Tiến kia chỉ cần lộ ra binh khí thì chắc chết không hề nghi ngờ. Trong tay Triệu Tiến đó kẻ giỏi võ thật không ít. Không phải nói lão mã vốn ở kinh sư kia cũng sang đó rồi sao. Có nội tặc kia còn đấy, những thủ đoạn của chúng ta không lấy ra dùng được.
- Cần dùng cái gì. Chỗ như thế, nên dùng mấy vạn quan quân sang đón đánh. Bảo những kẻ làm sai vặt như chúng ta đi chịu chết tính làm chuyện chó má gì. Nhưng trên dường Hà Nam này có không ít tặc đồ vong mạng chốn giang hồ, sao không bảo bọn chúng tới thử xem.
Mấy tên hộ vệ ở bên cạnh xe ngựa ngươi một câu, ta một lời bàn tán. Khách thương bên trong xe ngựa sau khi trả lời một câu liền không lên tiếng, nghe tới đó lại là hừ lạnh một tiếng.- Triệu Tiến kia đã là long đầu đứng đầu chốn giang hồ, ngươi bảo những kẻ vong mạng đó đi, những kẻ vong mạng đó xoay đầu bán đứng chúng ta. Tới lúc đó đừng nói là bỏ mạng đi Từ Châu giết người, chỉ sợ những hạng người thấy tiền sáng mắt đó tới thẳng trong thành Lạc Dương động thủ giết chúng ta rồi. Ngươi cảm thấy Từ Châu chống đỡ nổi bọn chúng, hay là Lạc Dương chống đỡ nổi bọn chúng. Mấy ngày trước còn đang bàn luận lão công công bị giết ở kinh thành kia, hiện giờ quên rồi sao?
Trên đường phố kinh thành, người trọng yếu bên trong nội quan bị ám hại trên đường, sau khi xong việc lại tra không ra hung thủ. Người của phủ Thuận Thiên, Binh Mã Ty ngũ thành và Cẩm Y Vệ đều chịu liên lụy, có người bị đày ra tỉnh ngoài biên ải làm khổ sai. Tin tức cũng cứ như vậy truyền ra, lúc đó rất nhiều người đã đoán biết có dính tới Triệu Tiến.
Nhớ tới điều này, tất cả mọi người đều rùng mình một cái, thương khách kia giọng điệu buồn bực nói.- Chuyện chịu chết này về sau ai bằng lòng đi thì cứ đi, chúng ta vẫn là bỏ đi thôi.
Có người gật đầu, có người lại không phục lắm nói.- Chỉ là tên côn đồ như vậy, cũng không biết càn rỡ được tới lúc nào.
- Côn đồ? Ngươi không biết tay nải của mình bị mở tung ra rồi sao? Ông đây lúc đầu bảo các ngươi chớ cầm theo thẻ bài cáo thân theo. Các ngươi kẻ nào cũng không bằng lòng. Thế nào, rốt cuộc ai là côn đồ? Lúc khách thương kia nói ra lời này, bốn gã hộ vệ vây quanh xe ngựa sắc mặt đều trắng bệch, ai nấy ngậm họng không lên tiếng.
Trong thành Tế Ninh Sơn Đông, nơi đô thành phồn hoa giàu có nhất Sơn Đông này, còn đang trong lúc khôi phục, Tri châu và quan viên các cấp Tế Ninh mới bổ nhiệm đều đã tới nhậm chức, tuy nhiên trong lúc gấp gáp cái gì cũng không làm được. Bọn thân sĩ phú hào đều đang bận rộn khâu vết thương của mình hoặc là sống mái thâu tóm lẫn nhau, chẳng màn tới quan phủ gì. Huống chi tay Triệu Tự Doanh đã duỗi tới nơi, cộng thêm biểu hiện của quan quân, kính sợ của mọi người với quan phủ càng lúc càng ít. Về phần bá tính thường dân thì càng là một thời nửa khắc khôi phục không được. Tháng ngày ngắn ngủi Văn Hương Giáo chiếm đóng trong thành, bao nhiêu người cửa nát nhà tan, còn dư lại cũng đều là đại thương nguyên khí.
Theo cục diện như vậy, phàm là chùa chiềng, đạo quán, am ni cô vân vân may mắn còn sót lại từ trong đại loạn Văn Hương Giáo đều đang làm phép cầu phúc trong thành, thuận tiện hóa duyên với tín đồ, xin dân chúng hiến cho. Người đang lúc kinh hoàng, hoảng sợ như vậy luôn nghĩ tới cầu thần bái Phật hoặc là ký thác tới kiếp sau.
Tăng đạo như thế, những giáo phái không ra ngoài sáng hoặc là lộ một chút ngoài sáng càng là mượn cơ hội này xuất hiện. Mấy miếng đất tốt nhất của Sơn Đông trước giờ đều là thiên hạ của Văn Hương Giáo, tất cả thèm nhỏ dãi cũng không dám động thủ, ít nhiều có tiền lệ bi thảm ở trước, ai dám tùy tiện giơ tay chính là giết người diệt cả nhà, toàn bộ giáo chúng bị cướp đoạt sạch sẽ. Nhưng hiện giờ lúc này đây, Văn Hương Giáo bị diệt, Triệu Tự Doanh Từ Châu còn chưa kịp củng cố vững chắc, chính hay thời cơ tốt truyền giáo. Chỗ của người giàu có còn thiếu một chút, nơi cư ngụ của bá tánh dân thường khắp chốn đều nhìn thấy được bóng dáng của bọn chúng, chỉ làm ra chút ẩn giấu ngoài mặt mà thôi.