Quản sự Vân Sơn Hành tới trước còn nói một chuyện khác, đó là tại phủ Đăng Châu này không chợ buôn người, nói ra cũng rất trùng hợp, khi mấy đội trước đến phủ Đăng Châu, bên này vẫn có chợ buôn người, tuy nhiên rất nhanh đã bị hạ lệnh cưỡng ép đóng cửa, nói là thương tổn đến thể diện triều đình.
Trong thiên hạ hễ là chỗ nào gặp nạn tai, buôn bán người đều thịnh hành, nhưng sao tại phủ Đăng Châu này lại cần thể diện. Nguyên nhân cũng rất dễ dàng thăm dò được, người từ bên Liêu Đông đi vào trong Sơn Đông, không riêng gì dân chúng bình dân, cũng có võ tướng thân hào thân phận cao quý, những người này ở các nơi trong triều cũng có bối cảnh quen biết phức tạp, bọn họ không muốn thấy chợ buôn người này, quan phủ nơi này tất nhiên cũng phải nể mặt mũi họ một chút.
Tuy nhiên không muốn thấy thì không muốn thấy, những kẻ mặt mũi dễ nhìn đó cũng không có lấy ra tiền xuất lương cứu tế giúp đỡ bà con, chỉ cần không để trên mặt bàn, bọn họ cũng mặc kệ nó, thậm chí tự mình cũng ra mặt mua vài người về nhà để dùng.
Không có chợ buôn người, mua bán tầm cỡ lớn cũng rất phiền phức, bước trước tiên Triệu Tự Doanh thu nạp chiêu mộ Liêu dân, cũng không có kỳ vọng quá lớn đối với Liêu dân sẽ tự hiện thân, hữu hiệu nhất chính là phải mua một đám trở về, thông qua những người này tìm tòi con đường lui tới, xây dựng tiếp tế tiếp viện ven đường, còn có bồi dưỡng ra thêm càng nhiều trợ thủ đắc lực, tám mươi mấy người này dù sao con đường chọn lựa quá ít, hơn nữa dấu ấn Lý gia quá sâu.
Khi nghe nói không có chợ buôn người, tất cả mọi người rất đau đầu, tuy nhiên nếu tới được đây rồi cũng chỉ đành gặp chiêu phá chiêu. Chia làm hai đường đi, một đường đi mua, một đường đi chiêu mộ, Tiến gia giao xuống công việc này, nhất định phải hoàn thành, hiện tại cơ hội lập công thật sự quá ít, lần này sau khi mở rộng biên chế, không biết khi nào còn có được cơ hội như vậy, chỉ còn nước lập công làm việc thật nhiều, làm trù bị cho sau này.
Khi trong phủ thành Đăng Châu an bài ổn thỏa, đêm hôm đó nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau tất cả mọi người là đi ra ngoài, đầu đường cuối ngõ, di chuyển bên trong thành ngoài thành, ngay cả Liêu dân mang tới cũng như vậy, dù sao cũng không lo lắng bọn họ sẽ chạy mất, nếu đưa tin được với người quen, thân bằng quyến thuộc trong ngoài phủ thành, mang luôn về là được rồi, còn mượn việc này mang càng nhiều người ở bên ngoài về.
Triệu Tự Doanh hơn hai trăm người bao hết nguyên cái nhà trọ, tuy nói tất cả mọi người phải rải ra, nhưng người của Triệu Tự Doanh đều là chia làm mấy đội thay phiên ra đường phố ra khỏi thành, như vậy từng đợt đi ra, các loại tin tức thu về, phát hiện trong phủ thành Đăng Châu này thật sự là không yên ổn, bên này ngoại trừ binh mã trên đất Sơn Đông ra, còn có binh mã Liêu Đông mới gầy dựng, quan quân trên đất Sơn Đông cũng là hoành hành ngang ngược, mà quan binh Liêu Đông tới đây quả thực là hoành hành không sợ gì. Tất cả mọi người nhìn thấy quan binh Liêu Đông và quan quân Sơn Đông xung đột, v Liêu Đông và dân chúng bản xứ xung đột, thậm chí những người này ngay cả nạn dân Liêu Đông còn muốn ức hiếp.
Tuy nói quan quân Sơn Đông trên đất này cũng không khá hơn chút nào, nhưng Liêu Đông bên này xác thực ngoài phán đoán của mọi người.
- Đánh không lại Thát tử, xa xứ đi tới nơi này, trong lòng khẳng định nghẹn chút oán khí, không nguồn không gốc, bên này cũng không phải quê hương, khẳng định làm việc không có e dè, chỉ là không biết những người này giúp đỡ được chúng ta, hay là gây trở ngại cho chúng ta đây. Đội Triệu Tự Doanh đi vào Đăng Châu này càng ngày càng không lạc quan.
Vào buổi chiều, đã có Liêu dân trở về, có người vẻ mặt nản lòng bi thương, là vì thấy được tình trạng bọn hương thân thê thảm, cũng có người vẻ mặt hưng phấn, bởi vì tìm được đồng bào và bà con của mình, thậm chí tìm được cội nguồn tìm được người thân của mình rồi. Phải biết rằng khi lên thuyền hướng nam chạy trốn, rất nhiều người đã bất chấp cha mẹ con cái rồi, về phần xa hơn càng không cần phải nói.
Liêu dân tìm được người thân đều đến đây hỏi, nói mang người đến đây được không, đến lúc đó cùng mang đi. Lúc bọn họ hỏi lời này cũng không quá yên lòng, mỗi ngày há miệng coi như là ăn một bữa cơm cũng phải ra tiền, đám người Từ Châu dựa vào cái gì phải hào phóng như vậy, bọn họ trước khi đi lại dẫn thêm người đi cũng giống như vậy đấy. Tuy nhiên khiến cho bọn họ có vui mừng hớn hở chính là, những người Từ Châu này thật là hào phóng, thật sảng khoái ưng thuận ngay, còn nói càng nhiều người thì càng tốt.
Theo cục diện này, cũng không cần suy xét người già hay con nít gì cả, người già vốn dĩ tranh đoạt không được, cũng không có cách vượt biển, con nít đối với Triệu Tự Doanh rất đáng giá tất nhiên là càng nhiều càng tốt. Thái độ của Triệu Tự Doanh khiến đám Liêu dân cảm động đến rơi nước mắt, nhưng lại khiến cho bên khách điếm có chút khẩn trương, bởi vì bố trí lương thực và các chuyện khác đều do khách điếm ra mặt sắp xếp, mỗi ngày tiêu dùng khẳng định rất lớn, nếu chẳng may bên này không giao ra được tiền bạc thì làm sao bây giờ? Tuy nhiên trong tay Triệu Tự Doanh không thiếu tiền bạc, ứng trước một số tiền lớn, tất cả đều vui vẻ.
Bên này so với bên Từ Châu, ngày ngắn đêm dài, bầu trời tối hù rất sớm, gần đến canh giờ phủ thành Đăng Châu đóng cổng thành, Triệu Tự Doanh cũng bắt đầu kiểm kê nhân số. Phủ thành Đăng Châu bên này không yên ổn, khi bầu trời tối hù mà còn ở bên ngoài đi lại, rất dễ dàng sẽ bị người cướp của sát hại tính mạng, hơn nữa bên này ngoài tầm tay của Triệu Tự Doanh, rất dễ dàng sinh ra nhiều thị phi.
Kết cuộc khi kiểm kê phát hiện thiếu một người, người kia là lão Hùng xuất thân thợ mỏ chưa có trở về, hỏi thăm một chút bọn Liêu dân cũng không biết người này đi đến chỗ nào rồi. Liêu dân với đội Triệu Tự Doanh này khác nhau, bọn họ đều tự có vướng bận riêng, mỗi người đều muốn chạy thêm mấy chỗ nữa để tìm kiếm, cũng không kết đội mà đi lại, có người nhớ rõ lão Hùng ở con đường nào đó không thấy nữa, đoán chừng là đi nơi đó.
Lão Hùng là xuất thân thợ mỏ Liêu Đông, nghe nói còn là một cai đầu nữa, làm người hào phóng trượng nghĩa, không ít thợ mỏ đều nghe lời của ông ta. Triệu Tự Doanh coi trọng mấy thợ mỏ này còn hơn cả đào binh nữa, bởi vì bọn họ cũng có đáng giá, hơn nữa lại càng dễ bồi dưỡng hơn. Lần này kêu lão Hùng đến, cố ý kêu ông ta mang nhiều thợ mỏ cùng với con cháu trở về, nhưng một người được coi trọng như vậy lại không thấy rồi, thật sự là xui xẻo.
Quản sự tới trước nói lời an ủi.- Sống hay chết, trong ngày mai sẽ biết, cũng không cần quá lo lắng.
Phủ thành Đăng Châu là cấm đi lại trong ban đêm, lão Hùng này nếu ra khỏi thành rồi, vậy khẳng định là tìm không được nữa, coi như ông ta đã chết, nếu là ở bên trong thành này, ban đêm không phải là bị quan phủ bắt được là bị người mưu hại, luôn có người thu dọn thi thể, đi nha môn hỏi là biết ngay.