Triệu Tiến lại bật cười, không ngờ rằng mình nghĩ quá nhiều rồi, lễ vật này cũng không phải chuyện xấu, người Tây Dương Lộ Dịch kia còn có hai thợ rèn hỏa khí bị bắt tới kia, nói chung cách một tầng, nếu nhu có được thợ rèn người Hán vậy thì tốt nhất.
Tuy nhiên Triệu Tiến cũng có nghi ngờ, thợ rèn người Hán tiếp xúc chế tạo hỏa khí rốt cuộc hiểu việc tới mức nào, sẽ có không sai kém nhiều lắm với thầy thợ phát minh ra giá pháo xe pháo nhà mình kia hay không? Tuy nói cũng rất đáng quý, nhưng đối với hướng mình cần lại trợ giúp không lớn. Triệu Tiến lập tức lại kịp nghĩ tới một chuyện khác, mở miệng hỏi.
- Đệ nói người này họ Chu?
Họ Chu này ở Đại Minh chính là quốc tính, không ít kẻ đều là dòng tộc tôn thất. Tông thất Đại Minh này và Từ Châu thật sự không đi cùng một con đường. Từ Hậu Sinh cười gật đầu.- Họ Chu, gọi là Chu Hành Thư. Còn thật đúng là xuất thân tông thất, nói là người chỗ Sở vương, tuy nhiên tuổi tác già rồi, phong tước gì cũng không có, cũng đành rời thành làm công kiếm sống. Đại ca, huynh yên tâm, người này nhắc tới chuyện gì của Đại Minh đều là nghiến răng nghiến lợi, hận tới trong xương cốt.
Thân là tông thất Đại Minh căm hận Đại Minh như thế, hơn nữa thân là tông thất không ngờ đi sang Nam Dương, thông hiểu chế tạo hỏa khí, Chu Hành Thư này thật là thú vị, Triệu Tiến cũng nhịn không được mỉm cười. Từ Hậu Sinh ghé sát nói.- Người này quả thật có thú vị, tỷ phu huynh muốn xem thử không?
Triệu Tiến cười nói mấy câu.- Đợi sự tình làm xong lại nói. Mở rộng thay đổi biên chế sắp sửa bắt đầu, đệ trước hãy đi an bài ổn thỏa bọn họ, không gặp mặt cũng không chậm trễ bọn họ mày mò hỏa khí. Huynh vẫn là câu nói cũ kia, tốn tiền phải giảm bớt vạch kế, tuy nhiên về hỏa khí, nên tốn thì tốn.
Sau khi ở nhà qua hết trung thu tháng tám, Triệu Tiến để phụ mẫu đều lưu lại nơi Hà Gia Trang trông coi cháu trai, cháu gái, sau đó chiếu cố Mộc Thục Lan đã lộ ra bụng. Hắn trong khoảng mấy ngày này phải ở chỗ phòng nghị sự, bởi vì việc mở rộng thay đổi biên chế này thì đại sự bậc nhất, không được có sai sót và chậm trễ gì, hơn nữa đối với Triệu Tự Doanh trước mắt không có thì giờ ung dung thay đổi biên chế, mà là phải trong lúc vận tác làm xong những việc này, hơn nữa không được làm ra sai lầm gì, đây thật sự là rất nặng nề phức tạp.
Đầu tiên việc phải làm là đoàn gia đinh thăng cấp làm lữ gia đinh, đoàn trưởng thăng làm lữ trưởng, tên gọi này sau khi đề xuất ra ngược lại không có dị nghị điều gì, bởi vì lữ này cũng là dùng từ cổ, chữ cổ trong quân binh. Khiến cho mọi người khác bất ngờ chính là, thăng cấp lần này cũng không phải các đoàn đội cùng thi hành mà là trước hết bắt đầu từ đoàn thứ nhất của Trần Thăng. Bên dưới lữ gia đinh của Trần Thăng có bốn đoàn, lữ trưởng cai quản đoàn thứ nhất, gia đinh trường mâu đoàn thứ nhất có một ngàn, gia đinh súng hỏa mai bốn trăm, giữ cờ ba người, đánh trống ba người, đưa hiệu lệnh hai người. Đoàn thứ hai, ba, gia đinh trường mâu mỗi đoàn tám trăm, gia đinh súng hỏa mai hoặc cung thủ tổng cộng một trăm, cầm cờ, đánh trống, đưa hiệu lệnh một người.
Trang bị súng hỏa mai, trường mâu, cung tiễn, hỏa pháo đều là do Triệu Tự Doanh chế tạo ra, trên khôi giáp mỡi đoàn có một chút khác biệt. Đoàn thứ nhất tất cả khôi giáp đều đầy đủ, ba đoàn còn lại ba liên mỗi đoàn toàn giáp, mũ trụ thì trang bị đầy đủ.
Sau đó thuộc về lữ thứ nhất có một liên hỏa pháo, sáu khẩu pháo ba cân tây, gia đinh cưỡi ngựa có hai liên tổng cộng hai trăm con ngựa, đây đều thuộc về lữ trưởng cai quản. Lúc chiến đấu chỉ huy bày trận, ngoại trừ những điều này có hai đại đội đoàn luyện khác gánh vác tiếp viện đồ quân nhu lương thảo, mỗi đại đội tám liên tám trăm người, có xe ngựa, cử động liền mạch với Vân Sơn Hành khắp nơi, gánh vác hậu cần của lữ thứ nhất.
Lữ thứ nhất có lữ trưởng, đoàn trưởng và đoàn phó, liên trưởng và liên phó, đội trưởng và đội phó. Đoàn thứ nhất chỉ có đoàn phó, đoàn trưởng do lữ trưởng kiêm nhiệm. Hai đại đội đoàn luyện đồ quân nhu ngày thường quy về Vân Sơn Hành cai quản, lúc chiến đấu thuộc về lữ trưởng chỉ huy. Lần này biên chế đoàn thứ nhất, ngoại trừ gia đinh vốn có của đoàn thứ nhất, gia đinh còn lại đều là do đoàn luyện thăng lên đảm nhận. Hằng năm đoàn luyện thường trú đóng trấn thủ ở Từ Châu, Bi Châu, phủ Quy Đức Hà Nam, Khổng Gia Trang cùng với đoàn luyện nhiều lần đi theo xuất chiến, lần này đều là ưu tiên thăng cấp.
Liên đội đoàn luyện ưu tú nhất sẽ bị chia ra, bù ngay vào chỗ khuyết thiếu của đoàn thứ nhất, liên đội còn lại thì bắt đầu hợp lại, trở thành đoàn hai, ba, bốn. Người quen thuộc chuyện bên trong Triệu Tự Doanh hơi cân nhắc liền sẽ nhận ra quy luật, đó chính là liên đội tạo thành các đoàn biên chế mới nhất định sẽ không phải là đội ngũ trường kỳ cùng nhau hành quân và trú đóng. Dù sao ngoài đoàn luyện hộ trang bên chỗ điền trang Sơn Đông kia, vốn dĩ đoàn luyện các nơi khác đều là mấy trăm trên ngàn cùng nhau đóng quân ở nơi nào đó.
Đoàn trưởng, đoàn phó, liên trưởng và đội trưởng mới tăng thêm của ba đoàn gia đinh đều là do đội Thân Vệ cùng với gia đinh các cấp biểu hiệu nổi trội xuất chúng, lập được công huân trong ba đoàn đảm nhận, còn liên phó và đội phó thì là do liên trưởng liên đội đoàn luyện ban đầu giáng xuống nửa cấp.
Trong lần mở rộng biên chế này, ngoài đội nhân mã và Nội Vệ, gia đinh tuổi quá ba mươi, còn có đoàn luyện tuổi vượt quá hai mươi sáu đều không được tiếp tục đảm nhận gia đinh hoặc là đoàn luyện, mà phải chuyển vào danh sách tuần đinh.
Lữ thứ nhất, đoàn thứ nhất trú đóng ở sông Tứ Thủy đông nam thành Tế Ninh gần lưu vực Vận Hà, cách thành Tế Ninh bốn mươi dặm, cách phủ thành Tư Dương phủ Duyện Châu sáu mươi dặm, đoàn thứ hai trú đóng ở trong trang viên nào đó giữa Cự Dã và Vận Thành, đoàn thứ ba ở một nơi nào đó giữa Thành Võ, Định Đào, Cự Dã, đoàn thứ tư thì ở ven bờ phía bắc Sa Hà giữ Trâu huyện và Đằng huyện. Hai đại đội đoàn luyện đồ quân nhu thì ở cùng với đoàn thứ nhất, gia đinh cưỡi ngựa và liên đội pháo cũng cùng chung doanh trại với đoàn thứ nhất.
Mệnh lệnh Trần Thăng vốn ở đoàn thứ nhất thăng làm lữ thứ nhất mới vừa đưa ra, cả Từ Châu đều vì việc này bắt đầu trở nên bộn bề. Đoàn luyện thăng làm gia đinh là chuyện đơn giản nhất, các liên đội được ưu tiên chọn lựa đi về nơi chỉ định tập trung, sau đó có Vân Sơn Hành vận chuyển sang vũ khí và lương thực.
Ngay cả đội thuyền Thái gia trên Hoàng Hà vào lúc này đều ngừng tất cả chuyện làm ăn, mà phải chờ lệnh ở chỗ bến sông, chở toàn bộ lữ thứ nhất biên chế hoàn tất qua sông bắc tiến.
Vân Sơn Hành phái khoái mã đi khắp nơi đưa tin tăng lên rất nhiều, Cảnh Mãn Thương ở trấn Ngung Đầu vô cùng bận rộn, đội ngũ lớn như vậy đi hướng Sơn Đông, phải trù bị đầy đủ đồ ăn và cỏ khô.
Ngoại trừ Vân Sơn Hành chia phát đồ đạc khắp nơi, người chủ quản các phương diện khác của Triệu Tự Doanh đều vô cùng bận rộn, từng đạo mệnh lệnh đưa tới khắp nơi, sắp sẵn doanh trại và các hạng cần kíp cho lữ thứ nhất mới biên chế thành.
Mặc kệ bận rộn như thế nào, trọng trách phòng thủ của đoàn thứ nhất hiện giờ gọi là lữ thứ nhất của Trần Thăng vẫn như trước, hơn nữa nơi Sơn Đông cần có một cánh quân đầy đủ sức mạnh sang trấn thủ, cho nên sau khi lữ thứ nhất này tổ thành cũng không có chậm trễ chút nào, người và đồ đạc cần có không ngừng tụ tập tới, biên vào trong các đoàn các liên sau đó nhằm hướng bắc lên đường.
Trong suốt lúc biên chế, sửa soạn này bản thân đã khiến người giật mình kinh ngạc rồi, mấy ngàn gia đinh như vậy phải sửa soạn binh khí, lương thảo, doanh trại, thuyền bè và ngựa xe cần có xuất phát đi về hướng Sơn Đông, cần tiếp ứng ven đường. Nếu như là quan phủ Đại Minh tới lo liệu chuyện này, nhanh nhất cũng phải mấy tháng, chậm thì một năm cũng có khả năng, hơn nữa từ trên tới dưới người người sẽ giơ tay cắt xén, khắp chốn sẽ kêu khổ không ngừng, binh mã mới biên chế này cũng sẽ quấy phá dân chúng, thậm chí gây án.
Nhưng Triệu Tự Doanh giản dị mau lẹ hệt như là sinh ra từ mặt đất, mệnh lệnh vừa đưa ra không tới nửa tháng, đội ngũ cũng đã tập trung hoàn tất, hiện giờ đã vượt hoàng hà, nghe nói đội nhân mã dẫn đường đã tiến vào Sơn Đông rồi.
Điều động và bố trí lớn mạnh như thế, tầm vóc kinh người như thế, người hơi chút hiểu việc đều sẽ bị tốc độ này khiếp sợ, nếu như tận mắt nhìn thấy hành quân và khí thế của lữ thứ nhất này thì sẽ càng bị chấn động, đó vốn dĩ không giống một đội quân vừa mới tổ thành, ngược lại giống cường quân từng trải qua mấy năm thậm chí hơn chục năm chinh chiến.
Tuy nhiên, những kẻ nhìn ra được điều này chỉ là số ít, thời đại này văn quý võ tiện, trọng văn khinh võ, mặc dù là Từ Châu nơi chuộng võ, nhưng kẻ xem hiểu cũng không nhiều lắm, kẻ xem hiểu thường thường đều đã ở trong Triệu Tự Doanh rồi.
Chân chính khiến mọi người khiếp sợ chính là bản thân đạo mệnh lệnh này, một lữ này chỉ gia đinh đã gần năm ngàn, cộng thêm đại đội đồ quân nhu đã gần mấy ngàn, nhưng đây còn là gia đinh Triệu Tự Doanh, không phải loại bộ tốt quan quân đưa vào cho đủ số kia, chớ đừng nói chi tới sáu khẩu hỏa pháo đó, hai trăm gia đinh cưỡi ngựa, gần ngàn cây súng hỏa mai, gần trăm cung thủ. Nếu như tính hết tất cả trang bị khôi giáp kia thì càng khiến người kinh hãi, gần như tới mức một nửa số người toàn thân là giáp sắt.